Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 64: Tự Mình Đa Tình
Cập nhật lúc: 07/04/2026 19:10
An Nhiên nhìn hành động của Hồ Trinh, không nói gì. Thực ra, cô cũng không định dồn Trần Kiều vào chỗ c.h.ế.t. Cô mới trải qua mạt thế được mười mấy ngày, vẫn còn ôm hy vọng vào xã hội loài người, trong lòng cô vẫn còn tồn tại một tia mềm yếu.
Đợi đến khi vật tư trên giường đã được Hồ Trinh dọn dẹp gần xong, An Nhiên dẫn Hồ Trinh quay người rời đi. Vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, liền nghe thấy Trần Kiều khóc rống lên sau lưng cô. Cô ta chỉ vào lưng An Nhiên, như thể không chịu nổi nữa, vừa khóc vừa gào lên:
“An Nhiên, đồ khốn nạn, tôi hận cô c.h.ế.t đi được, ghét cô c.h.ế.t đi được.”
“Tôi cũng rất ghét cô!” An Nhiên hơi nghiêng người, quay đầu liếc Trần Kiều một cái, rồi quay người bỏ đi.
Hồ Trinh phía sau thở dài, lắc đầu một cái, xách túi đồ ăn lớn trong tay, bước theo nhịp chân của An Nhiên. Hai người bước vào cầu thang an toàn, Hồ Trinh mới lên tiếng:
“An Nhiên, Trần Kiều ấy mà, tuy có hơi tiểu thư, nhưng tâm địa cũng không xấu. Chúng ta làm vậy... cô ta sẽ c.h.ế.t đói mất.”
“Đúng vậy, tâm địa cũng không xấu~~ Cô không phải đã để lại bánh quy cho cô ta rồi sao? Sao mà c.h.ế.t đói được.”
An Nhiên đi phía trước, trong lòng không cho là đúng. Dù sao thì sau này bất kể cô có cho Trần Kiều thức ăn hay không, cuối cùng Hồ Trinh cũng sẽ cho, vậy nên Trần Kiều làm sao mà c.h.ế.t đói được? Nhai nuốt câu nói này của Hồ Trinh, An Nhiên dừng bước, một chân đạp lên bậc thang, ngẩng đầu nhìn cầu thang xoắn ốc, im lặng rất lâu mới nói:
“Tôi từ nhỏ ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, cô có thể nói những người cho tôi một miếng cơm ăn đó, tâm địa không xấu sao? Đó là vì họ có thức ăn dư thừa, nhưng nếu bản thân họ cũng chỉ có thể ăn no bảy phần, liệu họ có sẵn sàng cho cô no năm phần không?”
Chỉ là, mọi người đều chưa đến bước đường đó mà thôi.
Sau đó An Nhiên im lặng lên lầu, theo sau là một Hồ Trinh cũng rất im lặng. Lên đến tầng năm, liền lờ mờ nghe thấy tiếng khóc của Oa Oa và Kha Văn, hai đứa trẻ đều đã tỉnh.
Đợi đến khi cho bọn trẻ ăn no, thay bỉm mới, rồi dỗ ngủ xong, An Nhiên và Hồ Trinh ôm vài chiếc chăn trải bên cạnh chậu hoa, cứ thế ngủ trên sàn nhà trong phòng làm việc của bác sĩ ở tầng năm.
Trời tối dần, một đêm chầm chậm trôi qua. An Nhiên trở mình, trong giấc ngủ, mu bàn tay khẽ nhấc lên, chạm vào một chậu hoa cẩm chướng bên cạnh. Hình như bị lá của hoa cẩm chướng cào nhẹ vào mu bàn tay, cô quơ quơ tay trong lúc ngủ, kết quả chiếc lá đó không chịu buông tha, tiếp tục vuốt ve cô, giống như đang sàm sỡ vậy. Chuyện này có hơi quá đáng rồi, một chiếc lá mà cũng biết trêu ghẹo con người sao?
An Nhiên giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy, tức giận nhìn chằm chằm vào chậu hoa cẩm chướng bên tay. Bông hoa kiều diễm, những chiếc lá không hề nhúc nhích, ai trêu chọc cô chứ!? Tự mình đa tình!
Bóng đèn trên trần nhà nhấp nháy, An Nhiên mơ màng nheo mắt lại, bị ánh sáng lúc sáng lúc tối làm cho ch.ói mắt cực kỳ khó chịu. Đợi đến khi bóng đèn nhấp nháy đó cuối cùng cũng tắt hẳn, cô mới từ từ thích ứng lại, ngồi ngẩn ngơ trên chỗ ngủ.
Hồ Trinh bên cạnh cũng đã tỉnh. Trong bóng tối, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa đang mở toang, rồi nhìn An Nhiên đang ngồi dậy, hỏi: “An Nhiên, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Mất điện rồi!”
An Nhiên dụi dụi mắt, nhìn bóng tối đưa tay ra không thấy năm ngón, cơ thể hơi run rẩy. Mất điện rồi, đối với một người từ lúc sinh ra đã sống trong thế giới có điện mà nói, không có điện, có nghĩa là gì?
Có nghĩa là chẳng nhìn thấy gì cả!
Hồ Trinh bên cạnh có chút hoảng loạn. Trong bóng tối, cô nắm lấy vai An Nhiên, sốt sắng hỏi: “Làm sao đây An Nhiên, mất điện rồi, làm sao đây?”
