Nuôi Dưỡng Cự Long - Chương 120: Hành Tinh Đen (cập Nhật 1)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 14:24

Hồ Sa nghĩ đến đây, vội vàng đưa Quý Lăng Vân đến phòng y tế.

Chuyện đã làm lớn đến mức này, chọc giận Nguyên soái đến vậy, chắc chắn sẽ không có trị liệu sư nào đến chữa trị cho Quý Lăng Vân đâu. Đành phải tự lực cánh sinh thôi.

Chỉ là trên đường vận chuyển Quý Lăng Vân, ông ta không nhịn được mà cảm thán:

"Những năm nay ngươi ăn cám à? Sao một con thiên nga lại có thể nặng đến mức này cơ chứ."

"Nặng thế này thì còn bay nổi không?"

...

Giang Đường bị bịt mắt, bị mang đi bay rất lâu. Không khí lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt khiến môi cô tím tái lại.

Con thiên nga đen khổng lồ nhìn đám thú nhân đang đuổi theo gắt gao phía sau, nghiến răng lấy từ nút không gian ra một bộ cơ giáp, chuyển đổi hình thái trong vòng một giây, sau đó vọt thẳng lên trời, rời khỏi nơi này.

Trong khoảnh khắc mất trọng lượng đó, não bộ Giang Đường có một giây trống rỗng. Cô vốn tưởng đời này mình chẳng còn gì hối tiếc, vậy mà gương mặt của Ngụy Dã lại chợt loé qua. Giang Đường vẫn không hiểu lý do tại sao, nhưng điều này không ngăn cản được bản năng cầu sinh của cô trỗi dậy.

Cô muốn sống tiếp!

Trên người cô xuất hiện rất nhiều sợi chỉ trắng mà mắt thường không nhìn thấy được, chúng bò lên phía trên bộ cơ giáp, chờ đợi thời cơ hành động. Tuy nhiên ngay giây tiếp theo, gã thiên nga đen đã mở cơ giáp, ném Giang Đường xuống một hành tinh đen kịt. Gã đeo thiết bị ức chế cho Giang Đường, kéo lê cô bước vào một cửa hàng có cánh cửa lớn màu đen.

Một dải băng đen che khuất đôi mắt xinh đẹp của cô. Khi thị giác bị tước đoạt, các giác quan khác sẽ được phóng đại vô hạn. Tai Giang Đường khẽ động, cô nghe thấy những âm thanh khác lạ ở nơi này. Tất cả giọng nói đều được xử lý qua thiết bị biến âm, nghe cực kỳ méo mó. Cuộc đối thoại của họ cũng nằm ngoài luật pháp Đế quốc, giống hệt như những kẻ ngoài vòng pháp luật.

Gã thiên nga đen bắt giữ Giang Đường vung vẩy cánh tay, nhốt cô vào l.ồ.ng, gõ gõ mặt bàn, nói bằng thứ tiếng lóng mà chỉ họ mới hiểu: "Thịt lần này là hàng độc nhất vô nhị đấy."

Tầm nhìn của Giang Đường tối đen, dĩ nhiên cô không biết gã đang giao tiếp với ai, chỉ nghe thấy một giọng nói sắc nhọn đáp lại: "Miếng thịt này không dễ nuốt đâu."

"Con ch.ó điên kia canh giữ cô ta rất kỹ. Kẻ có thể ăn nổi miếng thịt này chỉ có vài vị đại nhân mà thôi."

"Tôi có thể bán rẻ một chút."

"100 triệu tinh tệ, còn các người bán lại bao nhiêu thì không liên quan đến tôi."

"80 triệu, thêm một đồng cũng không được."

"Thỏa thuận."

Tiếp đó, Giang Đường nghe thấy tiếng mở cửa rồi lại đóng cửa. Có vẻ cô đã bị bán đi rồi. Cô khẽ cử động chân, muốn thăm dò kích thước môi trường xung quanh, nhưng bị giọng nói sắc nhọn kia cắt ngang:

"Ta khuyên ngươi nên thành thật một chút, cái l.ồ.ng này mà chạm vào là sẽ phát điện đấy. Người chịu khổ chỉ có ngươi thôi."

Giang Đường nghe vậy liền ngoan ngoãn thu chân lại, ngồi xổm trên mặt đất, không rõ đang nghĩ gì. Dáng vẻ "biết điều" này khiến gã thú nhân có giọng nói sắc nhọn kia thở phào nhẹ nhõm. Dù sao hàng hóa mà có tổn hại gì thì cũng không bán được giá tốt.

Gã vỗ tay một cái, một nhóm thú nhân mặc đồ đen, đeo mặt nạ chú hề bước vào, im lặng chờ lệnh.

"Các ngươi chia làm ba nhóm, chú ý tung tích của con thiên nga đen kia, đừng để hắn sống sót rời khỏi Hành tinh đen (Hắc Tinh)."

"Xử lý sạch sẽ mọi dấu vết cho ta, nếu không các ngươi tự mà lấy cái c.h.ế.t để tạ tội."

"Rõ!"

Nói xong, gã thú nhân một tay nhấc bổng chiếc l.ồ.ng nhốt Giang Đường lên, vừa đi vừa nói: "Phải gỡ sạch thiết bị định vị trên người ngươi ra, nếu không bán đi rồi lại rước thêm một đống phiền phức."

Giang Đường im lặng không nói. Đương nhiên cô biết lúc này dù có bất mãn đến mấy cũng vô dụng. Để không chọc giận những kẻ "ngoài vòng pháp luật" này, Giang Đường định cứ ngoan ngoãn ở yên trước đã, rồi xem có cách nào gửi thông tin cho Ngụy Dã hay không.

Cô khẽ siết c.h.ặ.t lòng bàn tay. Lần trước có máy phiên dịch, lần này lấy gì để bảo vệ bản thân đây? Giang Đường âm thầm nghiến răng, chuẩn bị tùy cơ ứng biến.

Rất nhanh sau đó, gã thú nhân dừng lại. Gã đưa tay nắm lấy cổ tay Giang Đường, nhìn vết sẹo mờ trên đó, thở dài một tiếng: "Thật là đáng thương nha."

Giây tiếp theo, cơn đau dữ dội truyền đến từ cổ tay, Giang Đường c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhất quyết không để bật ra tiếng rên rỉ nào. Điều này khiến gã thú nhân phải nhìn Giang Đường bằng con mắt khác. Không ngờ một nhân loại trông yếu ớt thế này mà khả năng chịu đau lại khá mạnh. Nhưng gã cũng chỉ lầm bầm trong lòng một câu như vậy, động tác tay vẫn không ngừng lại.

Gã nắm lấy vị trí trên cánh tay Giang Đường, giật mạnh một cái, bóp nát chiếc máy phiên dịch mới nhất. Kể từ giờ, trên người Giang Đường không còn bất kỳ thiết bị liên lạc hay kết nối nào nữa. Hoàn toàn sạch dấu vết.

Gã chẳng chút xót thương lấy đại một miếng vải trắng quấn lên vết thương trên cổ tay Giang Đường, thắt thành một chiếc nơ bướm rồi nói: "Ừm, thế này trông có vẻ đỡ chướng mắt hơn rồi." Chỉ có vết thương vẫn không ngừng chảy m.á.u của Giang Đường như đang âm thầm chế giễu sự tự lừa mình dối người của gã mà thôi.

Cuối cùng, một luồng ánh sáng mạnh xuyên qua dải băng đen truyền vào. Giang Đường tuy biết vị trí nguồn sáng, nhưng cô không thể cử động, thậm chí không thể có hành động thừa thãi nào.

Gã thú nhân giọng sắc nhọn đột nhiên ghé sát tai Giang Đường nhỏ giọng nói một câu: "Thấy ngươi đáng thương, chi bằng nói cho ngươi biết vận mệnh tiếp theo nhé. Tốt nhất là ngươi nên bắt đầu cầu nguyện từ bây giờ đi, cầu cho vị chủ nhân sắp mua ngươi không phải là một tên khốn cuồng sát nhuốm m.á.u."

Giang Đường không đáp lời. Gã thú nhân cảm thấy cụt hứng. Gã không để tâm nhún vai, rồi mang chiếc l.ồ.ng tiến lên phía trước.

Tức thì, những tiếng ồn ào từ khắp phương tám hướng ùa tới, cắt ngang sự chú ý của Giang Đường, chiếm trọn mọi suy nghĩ trong não bộ. Họ gào thét những lời thô tục, trêu chọc tán tỉnh lẫn nhau, hoàn toàn khác hẳn với hành tinh chính của Đế quốc nơi Giang Đường từng sống. Xung quanh bao trùm bởi một mùi m.á.u tanh nồng vĩnh viễn không thể rửa sạch.

Họ ngang tàng, họ hung tàn. Họ coi thường vương pháp, hầu như mỗi thú nhân ngồi ở đây đều phải mang trên mình vài chục mạng người mới có tư cách có mặt.

Gã thú nhân giọng sắc nhọn nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, giọng điệu càng trở nên điên cuồng hơn. Giọng nói của gã mang theo một sức cám dỗ, như đang khơi gợi ác ý sâu thẳm nhất trong nhân tính:

"Thưa quý bà và quý ông, chào mừng đến với sàn đấu giá ngầm của Hiệp hội Hành tinh đen."

"Vật phẩm đấu giá đầu tiên của chúng ta là c.h.ủ.n.g t.ộ.c độc nhất vô nhị trên thế giới, c.h.ủ.n.g t.ộ.c đã biến mất từ lâu — Nhân loại."

Câu nói này vừa dứt, sàn đấu giá đang ồn ào bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Thậm chí không còn một thú nhân nào dám nói lớn tiếng. Gã thú nhân giọng sắc nhọn vô cùng hài lòng với cảnh tượng này.

Gã kéo chiếc l.ồ.ng của Giang Đường ra chính giữa sân khấu.

"Vậy thì bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu đấu giá từ mức khởi điểm 100 triệu tinh tệ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 10 triệu."

"Bắt đầu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.