Nuôi Dưỡng Hoa Thủy Tiên - Chương 2

Cập nhật lúc: 19/09/2026 10:01

Vào khoảng thời gian trước năm 2010, tôi từng là một cô đào có số má kiếm tiền khá đỉnh trong các vũ trường hộp đêm, năm xưa có những thời điểm khách làng chơi muốn mời tôi ngồi cùng bàn tiếp một chén rượu thôi là đã bắt buộc phải chi tiền boa từ một nghìn tệ trở lên (khoảng 3,5 triệu VNĐ).

Vào cái giai đoạn những năm tháng ấy, một nghìn tệ tiền mặt tương đương với tiền lương sinh hoạt phí ròng rã suốt mấy tháng trời của một người lao động bình dân ngoài xã hội.

Thế nhưng xuất thân và số phận cuộc đời tôi lại vô cùng bi đát và thê lương.

Tôi sinh ra và lớn lên tại một thị trấn sông nước nghèo nàn, hẻo lánh vùng Giang Nam, cha tôi là một người chèo thuyền trên sông tính tình lầm lũi và kiệm lời, còn mẹ tôi vốn là một nàng thiên kim tiểu thư khuê các của một gia tộc địa chủ sa sút lụi tàn.

Mẹ tôi quanh năm suốt tháng ốm đau bệnh tật triền miên phải nằm liệt giường uống t.h.u.ố.c, chính vì vậy ngay từ khi còn là một đứa trẻ thơ ấu tôi đã bị cha gửi gắm vào một gánh hát tuồng cổ để học nghề hát kịch, ngày ngày bán giọng hát kiếm từng đồng bạc lẻ về mua t.h.u.ố.c nuôi mẹ và gánh vác miếng cơm manh áo cho cả gia đình.

Vào cái năm tôi vừa tròn mười bảy tuổi xuân thì, mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng buông tay lìa trần, cha tôi vì quá đỗi đau đớn xót xa trước cái c.h.ế.t của vợ nên tinh thần suy sụp hoàn toàn, cuối cùng cũng ngã bệnh nằm liệt giường bất động.

Thời điểm ấy ngoài ngón nghề hát kịch cổ điển ra thì cả cuộc đời tôi căn bản chẳng biết làm thêm bất kỳ một việc gì khác trên cõi đời này.

Thế nhưng đúng vào giai đoạn ấy, những tiện ích giải trí hiện đại như truyền hình vô tuyến và đầu đĩa bắt đầu du nhập bùng nổ khắp mọi ngõ ngách, những ca khúc nhạc trẻ thời thượng, những bộ phim truyền hình dài tập phát sóng liên tục và những bộ phim điện ảnh b.o.m tấn hấp dẫn đã hoàn toàn thu hút toàn bộ ánh nhìn và thị hiếu của công chúng.

Không còn những sân khấu tuồng kịch đông nghịt người chen chúc đón xem nữa, và cũng chẳng còn bất kỳ một khán giả nào đủ kiên nhẫn để ngồi thưởng thức những làn điệu cổ xưa.

Gánh hát tuồng bị phá sản và chính thức tuyên bố giải tán, và nghệ thuật hý khúc truyền thống cũng bắt đầu rơi vào thời kỳ suy tàn lụi bại kể từ chính thời khắc nghiệt ngã ấy.

Cái ngày gánh hát giải tán, tôi đứng ngơ ngác giữa sân khấu tựa như một kẻ vừa bị rút cạn linh hồn, tôi căn bản chẳng biết bản thân mình còn có thể làm được việc gì, sẽ làm được việc gì để mưu sinh nữa, tôi cảm thấy mình dường như đã bị cả thời đại mới tàn nhẫn đào thải và vứt bỏ lại phía sau.

Tôi lầm lũi cúi đầu lê bước chân nặng trĩu trở về căn nhà tranh ẩm thấp, nhìn thấy người cha già da dẻ đen đúa gầy gò đang nằm thoi thóp trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai hàng nước mắt tôi bỗng chốc tuôn rơi như mưa xối xả:

"Cha ơi, con gái bắt buộc phải lên đất kinh đô bươn chải kiếm đường mưu sinh thôi cha ạ, con nhất định sẽ dốc hết sức mình để làm nên công danh sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền về phụng dưỡng cha có được một cuộc sống an nhàn no ấm, con gái bất hiếu phải đi xa, cha ở nhà nhất định phải ngàn vạn lần bảo trọng thân thể nhé cha..."

Tôi bước chân lên chuyến tàu hỏa xập xình hướng về phía kinh đô hoa lệ, trong hành lý mang theo duy nhất chỉ có một bộ y phục diễn kịch đã sờn rách, đó chính là chút kỷ vật và niệm tưởng cuối cùng mà tôi còn giữ lại được về quê hương và giấc mơ nghệ thuật dang dở của mình.

Thế nhưng hiện thực nghiệt ngã của chốn đô thành đã lập tức giáng xuống đầu tôi một đòn đau điếng người.

Ôm c.h.ặ.t bọc hành lý nhỏ trong lòng, tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi chập chờn trên toa tàu hỏa, trong cơn mê man, tôi mơ thấy mình được khoác lên người bộ y phục diễn xướng lộng lẫy xa hoa nhất, đường đường chính chính đứng cất cao giọng hát trên sân khấu của một nhà hát kịch đẳng cấp bậc nhất kinh đô, phía dưới khán phòng là biển người đông nghịt hàng vạn khán giả ngồi kín mít không còn một chỗ trống, khi khúc hát vừa dứt, toàn thể khán giả bên dưới đồng loạt gào thét vang dội tên "Phương Phương", thi nhau ném những chuỗi vòng ngọc ngà châu báu lên sân khấu để tán thưởng...

Bừng tỉnh khỏi giấc mộng ngọt ngào, tôi khệ nệ xách bọc hành lý bước chân xuống sân ga, định bụng tìm một nhà nghỉ tồi tàn giá rẻ gần đó để tá túc tạm qua đêm.

Thế nhưng vừa đưa tay sờ vào túi áo trong, tôi bàng hoàng c.h.ế.t lặng khi phát hiện ra chiếc túi vải đựng toàn bộ số tiền lộ phí dành dụm bấy lâu nay đã không cánh mà bay từ bao giờ!

Tôi hoảng loạn đến mức giậm chân khóc nức nở, vội vã chạy ngược lại con đường vừa đi qua để cẩn thận tìm kiếm từng tấc đất, thế nhưng chiếc túi tiền vẫn bặt vô âm tín.

Vào cái thời điểm ấy, tệ nạn trộm cắp móc túi trên các chuyến tàu hỏa liên tỉnh và khu vực ga tàu kinh đô hoành hành vô cùng phức tạp, bọn lưu manh ra tay với tốc độ cực nhanh và vô cùng chuẩn xác, hành khách đi đường chỉ cần một giây lơ là mất cảnh giác là chiếc ví tiền trong người sẽ lập tức bốc hơi trong nháy mắt.

Thế nhưng một đứa con gái nhà quê chân ướt chân ráo lần đầu tiên đặt chân lên đất thủ đô như tôi thì làm sao có thể lường trước được những cạm bẫy lọc lừa ấy cơ chứ!

Tôi chỉ biết bất lực ngồi bệt xuống bậc thềm đá ngay trước cửa ga tàu hỏa, trơ trọi đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn dòng người qua lại tấp nập ngược xuôi, nhìn dòng xe cộ nườm nượp của đất kinh đô phồn hoa, ngồi bất động từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận khi màn đêm buông xuống.

Ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm chỉ lấp lánh vài vì sao mờ ảo le lói, tôi mới thực sự cay đắng nhận ra rằng bản thân mình giờ đây đã trôi dạt cách quá xa quê hương sông nước mất rồi.

Tôi vùi đầu vào giữa hai đầu gối, cất tiếng khóc nấc lên từng hồi nghẹn ngào trong đêm tối lạnh buốt.

Màn đêm đen đặc quánh lại, khóc mãi đến mức mệt lả cả người không còn hơi sức, tôi cũng chẳng thèm bận tâm xem xung quanh có ai đang nhìn ngó hay không, liền cất chất giọng khàn đặc u sầu hát lên làn điệu trong vở tuồng kinh điển Tây Sương Ký:

"Hoa rụng nước trôi sắc đỏ ngập tràn, ngàn vạn mối sầu vương vấn, câm nín oán hận ngọn gió đông..."

Bỗng nhiên, một đôi giày da mũi nhọn đen bóng loáng bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt tôi.

Tôi chậm rãi ngước mi mắt đẫm lệ nhìn lên: Một bộ âu phục màu đen sang trọng, chiếc áo sơ mi đen tuyền phẳng phiu, người đàn ông đứng ngược chiều ánh trăng nên đường nét khuôn mặt mờ ảo không rõ ràng, mái tóc được chải chuốt vuốt keo ngược ra sau theo đúng kiểu tóc thời thượng chỉ thấy trên màn ảnh vô tuyến, phong thái toát lên vẻ vô cùng bảnh bao và phong độ.

Phía sau lưng người đàn ông ấy còn có vài tên đàn em cũng mặc âu phục đen cung kính đứng túc trực tháp tùng.

"Tôi tên là Trình Lệ, vị tiểu thư đây liệu có hứng thú đến hội sở của chúng tôi làm việc giúp đỡ một tay hay không?"

Và cứ như thế, tôi đã chính thức dấn thân trở thành một cô đào tiếp viên của hội sở ăn chơi Giang Nguyệt.

Tôi ăn nói nhỏ nhẹ dịu dàng, mang theo ngữ điệu mềm mại ngọt ngào đặc trưng của vùng sông nước Giang Nam, lại biết hát những làn điệu khúc kịch êm ái, vóc dáng thân hình lại vô cùng thon thả gợi cảm, khiến cho những vị đại gia lắm tiền nhiều của lớn tuổi thích ra vẻ phong lưu nho nhã đều bị tôi hớp hồn say đắm đến mức mê muội không biết lối về.

Dưới sự lăng-xê và nâng đỡ nhiệt tình của ông chủ Trình Lệ, cái tên Phương Phương của tôi đã nhanh ch.óng nổi đình nổi đám khắp toàn bộ giới ăn chơi hộp đêm Giang Nguyệt.

Hàng đống tiền mặt xấp dày cộp và vô số những món quà tặng xa xỉ đắt tiền cứ thế như nước chảy đổ dồn vào chất đầy bên trong căn phòng trọ chật hẹp của tôi, thế nhưng sâu thẳm trong tim mình tôi chưa từng một giây phút nào nguôi ngoai nỗi nhớ thương và lo lắng hướng về người cha già đang nằm bệnh liệt giường nơi quê nhà xa xôi, quê nhà ngày ấy chưa có đường dây điện thoại, lòng tôi lúc nào cũng nơm nớp không yên.

Trải qua hai năm trời c.ắ.n răng làm việc tích cóp, cuối cùng tôi cũng đã gom đủ được số tiền năm mươi vạn tệ (khoảng 1,75 tỷ VNĐ), tôi liền đến gặp ông chủ Trình Lệ xin phép nghỉ phép vài ngày, rồi tức tốc ra ga mua vé tàu hỏa xuyên đêm chạy thẳng về lại Giang Nam.

Ngồi trên toa tàu suốt dọc đường đi, hai bàn tay tôi lúc nào cũng ôm c.h.ặ.t cứng chiếc túi xách đựng tiền trước n.g.ự.c, tuyệt đối không cho bất kỳ tên trộm cắp nào có lấy nửa phần cơ hội ra tay.

Đưa mắt nhìn ngắm phong cảnh làng quê ven đường ngày càng trở nên quen thuộc, tôi không khỏi bùi ngùi xúc động thầm cảm thán trong lòng: Toàn bộ những thứ tiền tài của cải mà cả cuộc đời này tôi chưa từng dám mơ tưởng tới, giờ đây lại có thể dễ dàng nắm gọn trong lòng bàn tay một cách nhanh ch.óng đến nhường này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.