Nuôi Em Trai Thành “công - Chương 11: Hết
Cập nhật lúc: 21/08/2026 02:01
"Đúng rồi anh ơi, em trót lừa anh mất rồi, thật ra hai năm trước em đã phân hóa lần hai thành Alpha rồi, nhưng em không dám nói với anh."
Lâm Khắc phân hóa lần hai thành Alpha từ bao giờ thế?
Kiếp trước đâu có như thế này, em ấy rõ ràng chỉ là một Beta giống như tôi thôi mà?
Lâm Khắc tự giễu cười ra tiếng, "Bởi vì lần đầu tiên gặp mặt anh đã từng nói, anh thích Beta, ghét Alpha. Làm sao em dám nói với anh chứ?"
Hình như đúng là tôi từng nói câu này.
Lâm Khắc mỉm cười nhìn tôi: "Anh ơi, anh đã lựa chọn em một lần rồi, em đã rất mãn nguyện rồi."
"Anh ơi, không sao đâu, người em yêu là anh, dù anh làm gì với em đi nữa, em vẫn sẽ mãi mãi yêu anh."
"Anh ơi, anh mau đi đi, em sợ chút nữa mất kiểm soát sẽ làm tổn thương đến anh."
Trực giác trong lòng tôi gào thét: Toi rồi!
Cái kiểu nuôi em trai này, nuôi kiểu gì cũng không đúng nhỉ? Nuôi tốt quá thì lòi ra ba đứa ăn cháo đá bát. Nuôi không tốt thì lại lòi ra một kẻ biến thái.
Chính vì không ngó ngàng đến em ấy, nên mới phát sinh ham muốn được yêu. Dần dần trở thành một kẻ biến thái nhỏ. Tôi không thể hiểu nổi loại hành vi này.
Thế nhưng tình yêu vốn dĩ nào có lý do?
Lâm Khắc cái tên điên này, làm sao tôi có thể không cứu em ấy cho được?
Lâm Khắc chính là đang cược, cược rằng tôi sẽ mềm lòng. Cược rằng tôi không nỡ nhìn em ấy c.h.ế.t ngay trước mặt mình.
Em ấy thắng cược rồi. Tôi đúng là một người rất dễ mềm lòng.
Tôi không nỡ bỏ mặc em ấy. Cái tên tên khốn kiếp này.
Hơn nữa em ấy là vì tôi mới trở thành như thế này. Làm sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn cho được?
"Lâm Khắc, anh miễn cưỡng cho em một cơ hội, chữa khỏi bệnh trước đã, còn những khoản nợ khác, đến lúc đó sẽ từ từ tính sổ với em sau." Thật ra trong khoảng thời gian chiến tranh lạnh giận dỗi với em ấy, tôi đã nghĩ thông suốt một vấn đề.
Lâm Khắc đối với tôi quả thực rất đặc biệt, không giống như bọn Giang Du. Lâm Khắc là em trai, nhưng lại không giống em trai. Đã đong đầy thêm vài phần tình cảm khó nói thành lời.
Có lẽ tất cả những điều này ở một tương lai không xa sẽ nhận được câu trả lời. Hiện tại, tôi quyết định trao cho người trước mắt một đáp án trước.
"Lâm Khắc, em chỉ có duy nhất một cơ hội này thôi đấy."
Lâm Khắc mỉm cười, giống như đã dự liệu từ trước, "Được, em sẽ nắm thật c.h.ặ.t lấy nó."
"Mãi mãi sẽ không bao giờ buông tay nữa."
[Hết]
