Nuôi Sói Thành Chồng - 3
Cập nhật lúc: 22/06/2026 16:01
Tôi nghe thấy cô gái kia vừa cười vừa nói, bảo là kỳ nghỉ hè này hai người sẽ cùng nhau sang Anh Quốc chơi, rồi còn cùng đi du học nước ngoài nữa. Cô ấy b.ắ.n tiếng Anh lưu loát, giọng điệu ngập tràn mật ngọt.
Những lời ấy như hàng ngàn cây kim đ.â.m sâu vào tim tôi. Tôi và cậu ấy, từ lâu đã không còn là người chung một thế giới nữa rồi.
Cậu ấy là chàng thiếu gia cao cao tại thượng, còn tôi chỉ là một đứa phục vụ thấp cổ bé họng ở tầng đáy xã hội, đến tư cách ngước lên nhìn cậu ấy tôi cũng chẳng có.
Tôi thực sự không tài nào gắng gượng thêm được nữa, đành lí nhí một câu: "Tôi hơi khó chịu trong người", rồi hoảng loạn chạy trốn khỏi phòng bao, lao thẳng vào nhà vệ sinh.
12
Tôi tựa lưng vào vách tường nhà vệ sinh, nước mắt cứ thế tuôn ra không kìm lại được.
Trong lòng vừa chua xót vừa đắng chát, khóc cho dáng vẻ chật vật t.h.ả.m hại của chính mình, và khóc cho cả đoạn ký ức tươi đẹp mãi mãi không thể quay trở lại.
Thế nhưng, tôi vừa mới bình ổn lại tâm trạng, vừa bước chân ra khỏi nhà vệ sinh thì đột ngột bị một bàn tay lớn đầy rắn rỏi giữ c.h.ặ.t lấy, chẳng nói chẳng rằng lôi xồng xộc tôi vào phòng vệ sinh nam ngay bên cạnh.
Tôi sợ hãi hét toáng lên ——
Vừa định hô hoán gọi người thì đã bị cậu ấy ép c.h.ặ.t vào bức tường đá lạnh ngắt. Cậu ấy cúi đầu, ghì c.h.ặ.t lấy môi tôi mà hôn ngấu nghiến.
Nụ hôn này mang theo sự bá đạo, tủi thân, giận dữ, và cả nỗi nhớ nhung da diết bị dồn nén suốt bao nhiêu năm qua.
Cậu ấy hôn rất bạo lực, như muốn nuốt chửng tôi vào bụng.
Tôi liều mạng vùng vẫy, nhưng cậu ấy lại giữ c.h.ặ.t lấy sau gáy tôi, tuyệt đối không cho tôi né tránh.
"Nếu chị muốn tất cả mọi người đều nghe thấy thì cứ việc hét to lên."
Cậu ấy ghé sát tai tôi, giọng nói khàn đặc, có chút tàn nhẫn và hung dữ.
13
Tôi ngừng vùng vẫy, nhìn xoáy vào đôi mắt xanh lục đang ở ngay sát sạt trước mặt, lạnh lùng hỏi: "Bạn gái cậu mà biết cậu là loại người thế này thì sao nhỉ?"
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh, nhàn nhạt buông câu: "Cô ấy không phải bạn gái tôi."
Tôi không thèm đôi co nữa, chỉ quay mặt đi chỗ khác, chẳng buồn nhìn cậu ấy.
Đợi đến lúc cậu ấy nới lỏng tay ra, tôi lập tức đẩy mạnh cậu ấy ra rồi cắm đầu chạy biến khỏi nhà vệ sinh nam, trong đầu lúc này chỉ muốn nhanh ch.óng hết ca để rời khỏi cái chốn này.
Nhưng tôi không ngờ rằng, đây mới chỉ là sự bắt đầu, cậu ấy căn bản không có ý định để tôi đi.
Đêm hôm đó, tôi còn chưa kịp quay lại nhà hàng thì đã bị cậu ấy ép buộc đưa đi thẳng.
"Tôi phải về dọn đồ."
Trong lòng tôi đang tính toán trăm phương ngàn kế để bỏ trốn, ngoài mặt thì vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Cậu ấy lại nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu vừa có chút xót xa vừa có chút bực dọc:
"Không cần đâu, đồ cũ vứt hết đi, tôi mua toàn bộ đồ mới cho chị."
14
Chiếc xe hơi của cậu ấy đỗ ngay dưới lầu, một chiếc xe màu đen sang trọng. Cậu ấy mở cửa xe, bảo tôi đi vào.
"Tôi còn chưa xin nghỉ việc."
"Mai tôi bảo người đi làm thủ tục."
Tôi chẳng còn tìm nổi một lý do nào để cự tuyệt nữa, đành phải ngoan ngoãn chui vào trong xe dưới ánh nhìn đầy uy nghiêm của cậu ấy.
Cậu ấy lái xe, còn tôi ngồi ở ghế phó lái, lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn neon rực rỡ ngoài cửa sổ.
"Chị học đại học ở đâu?"
"Không học nữa rồi."
Nghe xong câu đó, cậu ấy bỗng im bặt.
Tôi đành đ.â.m lao phải theo lao, giả vờ thoải mái giải thích:
"Thi cử không tốt nên không học nữa."
"Được bao nhiêu điểm?"
Cậu ấy không chịu để tôi lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, mà hỏi vặn lại ngay diện đối diện.
Tôi ngập ngừng một lát rồi đại khái nói bừa ra một con số.
Vừa nghe thấy con số ấy, sắc mặt cậu ấy lập tức tối sầm lại.
Trong ánh mắt ngập tràn sự thất vọng và phẫn nộ:
"Năm đó tôi bảo chị đi cùng tôi, chị sống c.h.ế.t không chịu. Hóa ra là để tự sa đọa thành ra nông nỗi này đấy à?"
15
Nghe lời chất vấn của cậu ấy, tôi c.ắ.n môi đến mức rớm m.á.u, nhưng chẳng biết phải trả lời ra sao.
"Chị có biết tôi thi được bao nhiêu điểm không?"
"Không biết."
"Thấp hơn chị."
Tôi sững sờ.
"Số điểm đó của chị thừa sức học lên đại học chính quy."
"Không cần thiết phải lãng phí số tiền đó."
"Thế tại sao không đi tìm tôi?"
"Tôi... tôi không tìm thấy cậu."
Cậu ấy đột ngột tấp xe vào lề đường, quay ngoắt sang nhìn tôi.
16
"Chị ơi, ngày trước tại sao chị nhất định không chịu đi cùng em?"
Tôi câm nín.
"Là vì chê em phiền phức? Chê em là gánh nặng? Hay là vì chê em là đứa trẻ nhặt về, không phải em ruột của chị?"
"Không phải, hoàn toàn không phải!"
"Thế thì vì cái gì chứ?"
Tôi nhìn vào đôi mắt cậu ấy.
Đôi mắt ấy đang lấp lánh sáng trong màn đêm tối tăm.
"Hồi đó, em xứng đáng có được một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Tôi nghẹn ngào nói, "Chị mà đi theo sẽ làm vướng chân vướng tay em. Người nhà của em ai nấy đều giỏi giang, giàu có như thế. Còn chị thì là cái thá gì chứ? Một đứa con gái nông thôn, không học thức, không bối cảnh, đi theo chỉ làm em thêm xấu hổ với người ta thôi."
"Chị nói bậy nói bạ!"
Tôi ngẩn người. Từ bé đến lớn cậu ấy chưa bao giờ dùng giọng điệu này để nói chuyện với tôi.
"Chị là chị gái của em."
Giọng cậu ấy ghì thấp xuống, "Chị nuôi em khôn lớn từ nhỏ. Chị cho em ngủ chung giường, chị cho em ôm chị, chị bảo vệ em, và chị cũng bắt em phải bảo vệ chị. Chị thì làm sao mà khiến em xấu hổ được cơ chứ?"
Tôi nghẹn họng không nói được lời nào. Cậu ấy lại nổ máy xe, tiếp tục đi về phía trước.
