Nuông Chiều Hằng Ngày - Chương 52: Chử Hi Đánh Dấu Chủ Quyền, Đoàn Trưởng Lận "ngoan Ngoãn" Chịu Trận

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:12

Ánh mắt Lận Tông Kỳ dời từ khuôn mặt Chử Hi xuống bộ n.g.ự.c đầy đặn của cô, rồi lại chuyển sang đôi cánh tay trắng ngần trước mắt. Ở gần thế này, anh còn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu. Mặt anh nóng bừng: "Đừng để bị lạnh, mau mặc áo vào đi em."

Chử Hi chẳng thèm nghe lời anh, không những không mặc áo khoác mà còn nhích lại gần hơn, ngồi sát sạt vào anh. Cô tỏ vẻ uất ức: "Lần sau không được thế này nữa đâu đấy."

Lần này Lận Tông Kỳ không hứa hẹn ngay mà trầm giọng đáp: "Anh là quân nhân." Cứu người là thiên chức của anh.

Chử Hi tức giận lườm anh một cái, cảm thấy anh trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của mình. Cô định hỏi anh quen biết bà già kia thế nào, nhưng nghĩ lại, có lẽ Lận Tông Kỳ cũng chẳng thân thiết gì với cô ta, giờ mà cứ hỏi dồn dập chỉ tổ làm lợi cho cô ta thôi. Cô chẳng dại gì mà làm thế. Cô không phải hạng thiếu nữ mới lớn, bị người ta kích động một chút là trút giận lên chồng rồi đẩy anh ra xa, tạo cơ hội cho kẻ khác chen chân vào.

Đối phó với hạng người này cô có thừa kinh nghiệm. Hồi trước bà già kia vì muốn chia rẽ cô và bạn trai cũ đã tìm một tiểu thư nhà giàu cho anh ta đi xem mắt. Cô nàng tiểu thư đó cũng chẳng vừa, thỉnh thoảng lại nhắn tin mập mờ trêu chọc. Chử Hi chẳng thèm để tâm, coi cô ta như không khí, thỉnh thoảng chỉ tỏ vẻ ghen tuông một chút trước mặt bạn trai để chứng tỏ mình quan tâm anh ta, còn lại vẫn cứ nắm thóp anh ta như thường. Đặc biệt là hiện giờ giữa cô và Lận Tông Kỳ chẳng có vấn đề gì về tình cảm, càng không cần phải coi cô ta ra gì, trừ phi Lận Tông Kỳ không quản được bản thân mình. Mà Lận Tông Kỳ có phải hạng người đó không? Chử Hi cảm thấy khả năng đó gần như bằng không.

Nghĩ đến đây, Chử Hi đột nhiên muốn cười. Nếu lúc trước bà già kia đồng ý cho cô và bạn trai cũ ở bên nhau, liệu có xảy ra những chuyện như bây giờ không? Đây có tính là gậy ông đập lưng ông không nhỉ? Cô cảm thấy nếu bà ta biết chuyện, chắc chắn sẽ hối hận đến xanh ruột. Chử Hi vùi mặt vào cổ Lận Tông Kỳ rồi bật cười thành tiếng, cảm thấy cuối cùng mình cũng trút được cơn giận bấy lâu.

Lận Tông Kỳ chẳng hiểu Chử Hi cười cái gì, chỉ thấy cô vui là anh cũng vui theo. Khóe miệng anh cong lên, nhìn Chử Hi đầy âu yếm. Phòng bệnh này có ba giường nhưng chỉ có mình Lận Tông Kỳ nằm. Theo lời anh kể thì hai người kia vừa xuất viện sáng nay. Chử Hi định bụng tối nay sẽ ngủ ở giường bên cạnh, nào ngờ buổi chiều phòng bệnh đã có người mới chuyển vào. Đó là những người bị thương được cứu ra từ đống đổ nát sau động đất, trong đó có một người bị thương rất nặng, vừa phẫu thuật xong, toàn thân quấn băng kín mít và vẫn chưa tỉnh lại.

Buổi chiều Chử Hi ra Cung tiêu xã mua chậu, khăn mặt, bát đũa và ra trạm thực phẩm mua thức ăn. Trước cổng bệnh viện có tiệm cơm quốc doanh, Chử Hi mua mấy chiếc bánh bao rồi vào gặp quản lý, nói mình là quân tẩu, chồng bị thương vì cứu người nên muốn mượn bếp nấu nướng một chút. Người quản lý đồng ý ngay, còn dành riêng một cái bếp cho cô, bảo cô muốn dùng lúc nào cũng được. Chử Hi cũng không muốn chiếm hời của người ta nên trả hai đồng tiền phí.

Bệnh viện cũng có nhà ăn nhưng đồ ăn rất tệ, chẳng có chút mỡ màng nào. Mấy ngày qua Lận Tông Kỳ toàn ăn đồ Điền Tráng mua từ nhà ăn về. Những thứ đó sao ngon bằng đồ Chử Hi nấu? Lận Tông Kỳ đang cần bồi bổ, nên Chử Hi làm cho anh món canh sườn ngô, cá diếc hấp, cháo thịt nạc, mộc nhĩ đen, măng xào... Món nào cũng có thịt có rau, thanh đạm mà ngon miệng, lại còn trình bày rất đẹp mắt. Canh sườn trong vắt, ngô ngọt lịm. Cá diếc tươi rói, không chút mùi tanh. Cháo thịt nạc đậm đà, rắc thêm chút hành lá trông rất bắt mắt.

Chử Hi không nấu quá nhiều, cô ăn cùng Lận Tông Kỳ, định bụng chia nhỏ bữa ăn ra cho anh dễ tiêu. Bốn giờ chiều họ đã ăn bữa đầu tiên, định bảy giờ tối sẽ ăn thêm bữa nữa. Tiểu nha đầu đã ngủ dậy, ngửi thấy mùi thơm liền lẫm chẫm chạy đến bên giường bố, mắt nhìn chằm chằm vào bát cháo, chẳng nói chẳng rằng cứ thế há miệng chờ mẹ đút. Chử Hi buồn cười, múc một thìa cháo nhỏ đút cho bé. Cháo này cô nấu cho cả con nên thịt đều được băm nhuyễn, bé ăn rất dễ dàng.

Lận Tông Kỳ hiện giờ tay vẫn chưa cử động mạnh được nên Chử Hi phải đút cho anh. Điền Tráng buổi chiều ghé qua, thấy Lận Tông Kỳ được chăm sóc chu đáo mới yên tâm ra về. Chử Hi biết mấy ngày qua Điền Tráng đã vất vả chăm sóc chồng mình nên lúc anh về, cô nhét vào tay anh mười mấy chiếc sủi cảo hấp. Đây vốn là phần của cô và Lận Tông Kỳ nhưng giờ cô chỉ có món này để cảm ơn anh. Điền Tráng có chút ngại ngùng, Lận Tông Kỳ liền bảo: "Cậu cứ cầm lấy mà ăn dọc đường, tay nghề của chị dâu cậu khá lắm đấy, mấy ngày qua vất vả cho cậu rồi." Lúc này anh mới chịu nhận, cười gãi đầu: "Cảm ơn đoàn trưởng và chị dâu ạ."

"Đi đường cẩn thận nhé."

"Vâng ạ."

Điền Tráng vừa ra khỏi cửa thì chạm mặt Tô Hòa đang xách cặp l.ồ.ng thức ăn đi tới. Điền Tráng nghĩ gì trong lòng nhưng không lộ ra mặt, anh đột nhiên gọi to: "Phóng viên Tô, sao cô lại tới đây?" Tô Hòa nghe thấy tiếng gọi to của anh thì có chút không vui, sợ làm phiền Lận Tông Kỳ bên trong. Cô ta mím môi, nhàn nhạt đáp: "Không có gì, tôi đến thăm Lận đoàn trưởng."

Cô ta vẫn còn nhớ chuyện Điền Tráng gọi vợ của Lận Tông Kỳ lên đây sáng nay. Cô ta không biết nhiều về người vợ này của Lận Tông Kỳ. Đời trước khi cô ta gặp anh thì anh đã ly hôn và chuyển công tác lên miền Bắc, lúc đó cô ta cũng vừa ly hôn không lâu và được người ta giới thiệu cho anh. Đời trước cô ta luôn hối hận vì không sinh được con cho Lận Tông Kỳ. Năm đó cô ta còn trẻ, bị một tên du thủ du thực lừa tình lừa thân, cuối cùng bị tổn thương t.ử cung không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa. Đó là điều cô ta thấy có lỗi với anh nhất, tuy hai người có nhận nuôi con của một người chiến hữu và đứa trẻ cũng gọi họ là bố mẹ, nhưng dù sao cũng không phải con ruột.

Thực ra trước khi gặp anh, hai người đã suýt có duyên với nhau. Cô của cô ta từng định giới thiệu anh cho cô ta, khen anh đủ điều, nhưng lúc đó cô ta chỉ một lòng một dạ với tên du thủ du thực kia nên không nghe lọt tai. Lần này trọng sinh trở về, cô ta dứt khoát cắt đứt với tên đó dù hai người đã sắp bàn chuyện cưới hỏi. Nhưng cô ta không ngờ lần này cô của cô ta lại không tìm đến cô ta nữa. Cô ta cứ ngỡ mình nhớ nhầm thời gian, nào ngờ hiện giờ Lận Tông Kỳ vẫn chưa ly hôn, vợ anh vẫn còn đó, thậm chí còn sinh cho anh một đứa con gái.

Tô Hòa giờ đã bình tâm lại. Sáng nay nhìn thấy người phụ nữ kia cô ta bị sốc nên không kịp phản ứng, giờ cô ta thấy người phụ nữ đó có gì đó không đúng. Không lẽ nào, theo như đời trước thì người phụ nữ này ở bộ đội chưa được mấy tháng đã đòi về quê, sau đó lăng nhăng với một thanh niên trí thức ở quê, cuối cùng đòi ly hôn bằng được, khiến chuyện này ầm ĩ cả bộ đội. Sao giờ mọi chuyện lại thay đổi như thế này?

Phản ứng đầu tiên của Tô Hòa là người phụ nữ này cũng trọng sinh. Cũng đúng, kết cục của cô ta đời trước rất t.h.ả.m, c.h.ế.t chẳng ai chôn cất, cuối cùng người ta phải gọi điện cho đơn vị của Lận Tông Kỳ để anh đến lo hậu sự. Chuyện này cô ta tuy không vui nhưng cũng không nói ra. Nếu cô ta cũng trọng sinh, chắc chắn cô ta sẽ bám lấy Lận Tông Kỳ không buông. Tô Hòa vừa kinh vừa giận. Lận Tông Kỳ là chồng cô ta, họ mới là một đôi, người phụ nữ kia là cái thá gì chứ? Một hạng người lẳng lơ, không biết liêm sỉ, sao xứng với Lận Tông Kỳ? Cô ta hận ông trời không có mắt, sao lại để hạng người đó cũng có cơ hội sống lại một lần nữa? Cô ta cũng hận sao mình không trọng sinh sớm hơn để gặp Lận Tông Kỳ trước. Đó là chồng cô ta mà!

Điền Tráng vốn định nhắc cô ta là chị dâu đang ở bên trong chăm sóc đoàn trưởng rồi, nhưng thấy vẻ mặt khó chịu của Tô Hòa, anh im lặng không nói gì thêm. Trong lòng anh có chút khinh miệt hạng người mặt dày muốn cướp chồng người khác như cô ta. Vả lại, chị dâu vừa đẹp vừa giỏi giang thế kia, chẳng hiểu cô ta lấy đâu ra tự tin mà đòi tranh giành. Anh quay người đi thẳng.

Tô Hòa đứng trước cửa hít sâu mấy hơi để lấy lại bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng gõ cửa hai cái. Không đợi người bên trong lên tiếng, cô ta đã đẩy cửa bước vào. Và rồi cô ta thấy ngay cảnh tượng cả gia đình ba người đang đầm ấm ăn cơm trên chiếc giường ở giữa. Người phụ nữ đang cầm bát đút cơm, một miếng cho chồng, một miếng cho đứa nhỏ bên cạnh. Người đàn ông bị thương tựa lưng vào giường, ánh mắt dịu dàng không rời khỏi vợ, trong mắt tràn đầy tình yêu mà cô ta chưa từng thấy bao giờ. Đứa nhỏ lấy bàn tay béo múp chỉ vào miệng mình rồi lại chỉ vào miệng bố, bập bẹ phàn nàn rằng bố được ăn ngon hơn mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé có những nét giống hệt Lận Tông Kỳ, dù chưa nảy nở hết nhưng nhìn là biết ngay con của anh.

Tô Hòa đứng sững ở cửa nhìn cảnh tượng đó, lòng ghen tị dâng lên tột độ. Đây là người đàn ông của cô ta! Cô ta cố nén cơn giận, mỉm cười bước vào phòng. Chử Hi dường như chẳng hề hay biết, cô vẫn thản nhiên đút cháo cho chồng. Thấy khóe miệng Lận Tông Kỳ dính hạt cơm, cô không đợi anh ăn vào mà đưa ngón tay thon dài lau đi, rồi tự nhiên đưa vào miệng mình, còn lườm anh một cái: "Lớn tướng rồi mà ăn cơm cũng không xong."

Lận Tông Kỳ như bị bỏng, anh không dám nhìn vào mắt vợ, hắng giọng mãi mới thốt ra được một câu: "Em làm cái gì thế, còn có người ở đây mà." Mặt anh nghiêm nghị nhưng vành tai đã đỏ ửng lên.

Chử Hi khẽ cười, định nói gì đó thì nghe thấy một tiếng gọi: "Lận đoàn trưởng " Tiếng gọi cắt ngang sự thân mật của hai người.

Tô Hòa nặn ra một nụ cười: "Chị dâu cũng ở đây ạ. May quá, tôi có làm món củ cải kho thịt và sườn kho tàu mà Lận đoàn trưởng thích nhất đây. Anh ấy đang cần bồi bổ, nên ăn nhiều thịt một chút cho nhanh khỏe. Mọi người cùng ăn nhé."

"Không cần đâu." Lận Tông Kỳ nhíu mày cắt ngang lời cô ta. Anh nhìn Tô Hòa với vẻ mặt nghiêm nghị: "Phóng viên Tô, tôi cứu cô là trách nhiệm của tôi. Trong hoàn cảnh đó, dù là ai tôi cũng sẽ cứu, cô không cần phải làm thế này. Thịt cô cứ mang về mà ăn đi, sau này cô không cần đến đây nữa đâu, vợ tôi lên chăm sóc tôi rồi."

Lận Tông Kỳ nghĩ đơn giản rằng Tô Hòa đến đây vì áy náy. Tuy anh cũng có chút bất mãn vì cô ta làm vướng chân vướng tay khiến anh bị thương nằm viện, làm vợ anh phải lặn lội đường xa lên đây tốn kém bao nhiêu tiền bạc (dù anh chẳng dám nói ra), nhưng anh vẫn nghĩ đó là do tính chất công việc của cô ta. Giờ anh thấy cô ta phiền phức quá. Thấy sắc mặt Tô Hòa tái đi, anh tưởng mình nói hơi nặng lời nên im lặng không giải thích thêm, mặt lạnh tanh. Anh cảm thấy mình chẳng nói gì sai cả.

Chử Hi ngồi bên cạnh cười tủm tỉm đứng dậy, nhìn Tô Hòa với vẻ oán trách: "Chồng tôi tính tình thô lỗ, cô đừng để bụng nhé. Anh ấy chỉ nghĩ cô là phóng viên thì nên dành thời gian cho công việc chứ đừng ngày nào cũng chạy lên bệnh viện thế này. Phóng viên Tô, sau này cô thực sự không cần đến nữa đâu, ở đây đã có tôi lo rồi." Cô nhìn vào cặp l.ồ.ng thức ăn của Tô Hòa rồi nói tiếp: "Hay là cô mang chỗ thức ăn này cho người ở giường bên cạnh ăn đi, chồng tôi vừa ăn xong rồi, giờ không ăn thêm được nữa đâu."

Người đàn ông nằm ở giường bên cạnh nghe thấy vậy liền nhìn chằm chằm vào cặp l.ồ.ng thức ăn của Tô Hòa với vẻ thèm thuồng. Tô Hòa không nói gì, nhìn Chử Hi với ánh mắt lạnh lẽo. Cô ta tức đến nổ đom đóm mắt trước cái điệu bộ "chủ gia đình" của Chử Hi. Cô ta lấy tư cách gì mà nói với cô ta như thế? Cô ta cố nén cơn giận, lạnh lùng đáp: "Không cần."

(Hết chương)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.