Nuông Chiều Hằng Ngày - Chương 7: Miếng Thịt Kho Tàu Và Lời Chia Tay Đột Ngột
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:01
Khi mẹ Lận về thì cơm tối đã xong. Nhìn thấy Chử Hi đem toàn bộ số thịt ra xào hết, bà vuốt n.g.ự.c hồi lâu mới hoàn hồn, cảm giác như tim đang rỉ m.á.u. Cuối cùng bà tức giận phàn nàn nhỏ với Lận Tông Kỳ: “Nhiều thịt thế này, nhà mình ăn được cả tháng đấy...” Giọng bà không hề nhỏ, Chử Hi nghe rõ mồn một. Cô cố tình xào hết đấy, vì nếu để dành ăn cả tháng thì chắc chắn cô chẳng được miếng nào, cô đâu có ngốc. Cô lườm bà một cái, rồi không khách khí vươn đũa gắp một miếng thật lớn.
Hành động không chút nể nang này khiến mọi người nhà họ Lận trố mắt nhìn, mẹ Lận xót xa đến đỏ cả mắt, vội vàng vươn đũa gắp theo. Lận Hữu Khánh và Lận Xuân Miêu còn nhanh tay hơn, mắt cứ dán c.h.ặ.t vào đĩa thịt, hận không thể lùa hết vào bát mình. Ngược lại, Lận Tông Kỳ ngồi cạnh cô, cầm đũa mãi mà chẳng tìm được kẽ hở nào để gắp, đến khi tới lượt anh thì đĩa đã trống trơn, mẹ Lận còn dùng miếng cuối cùng quẹt sạch mỡ trong bát.
“...” Đúng là vô dụng quá mà. Chử Hi nhìn anh đầy vẻ chê bai, rồi từ bát mình gắp hai miếng thịt cho anh. Trong bát cô có nhiều thịt nhất vì lúc nãy cô đã nhanh tay cướp được. Lận Tông Kỳ nhìn hai miếng thịt đột nhiên xuất hiện trong bát mình, hơi ngẩn người, rồi lén liếc nhìn người bên cạnh. Thấy cô đang cúi đầu ăn ngon lành, bát cơm đầy ắp thịt kho tàu được cô bưng sát mặt như sợ bị ai phát hiện, anh không nhịn được mà mỉm cười, mím môi rồi gắp thịt lên ăn. Mẹ Lận ngồi phía trên thấy cảnh đó thì cảm thấy cơm chẳng còn ngon nữa, bà không biết cô con dâu này đã gắp bao nhiêu thịt vào bát mà giờ còn có thể chia cho con trai cả ăn.
Đang ăn, mẹ Lận hỏi Lận Tông Kỳ: “Lần này con ở nhà được mấy ngày?” Lận Tông Kỳ khựng lại một chút, rồi đáp: “Ngày kia con đi rồi.” Nói xong anh lại liếc nhìn người bên cạnh. Người phụ nữ vẫn thản nhiên ăn uống, không hề có phản ứng gì trước lời anh nói. Lận Tông Kỳ không rõ cảm giác của mình lúc đó là gì, chỉ thấy miếng cơm trong miệng bỗng mất đi hương vị.
Ăn xong, trời vẫn còn sáng. Chử Hi cùng Xuân Mai rửa bát xong thì đun thêm một nồi nước nóng, rồi về phòng lấy chậu múc nước tắm. Nào ngờ vừa đẩy cửa vào đã thấy "ai đó" đang cởi trần đứng trong phòng, tay cầm chiếc áo cũ kỹ định mặc vào. Cánh cửa đột ngột mở ra khiến anh giật mình, anh quay lại nhìn, người cứng đờ, rồi vội vàng cúi đầu mặc áo vào thật nhanh. Nhưng Chử Hi vẫn kịp nhìn thấy tấm lưng săn chắc và l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ của anh. Trông anh gầy thế mà cơ bắp cũng ra trò đấy chứ. Ánh mắt cô dán c.h.ặ.t vào người anh không rời.
Người đàn ông cũng nhận ra ánh mắt của cô, anh cảm thấy vô cùng không tự nhiên, khẽ cử động cánh tay rồi quay người lấy bộ quần áo bẩn ở cuối giường. Lúc này Chử Hi mới chú ý thấy chiếc áo trong tay anh bị rách. Lúc ăn cơm cô không để ý, chắc là lúc anh ra ngoài ban nãy đã làm rách. Trong phòng chỉ có hai người, không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Chử Hi đang định phá vỡ sự im lặng thì người đàn ông lại lên tiếng trước, nhưng lời anh nói ra lại khiến cô không mấy dễ chịu. Anh không nhìn cô, bình thản nói: “Nếu em muốn, ngày mai anh sẽ đưa em về nhà ngoại.”
Chử Hi vốn đã dời mắt đi, nghe thấy thế thì đột ngột quay lại nhìn anh. Cô tưởng mình nghe nhầm, nhưng thấy vẻ mặt bình thản của anh, cô không chắc anh có nói thật lòng hay không. Cô nhíu mày, không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không cần.” Cô từ chối thẳng thừng. Cô là người thực tế, cô biết lựa chọn nào tốt nhất cho mình. Ở cái xó xỉnh nghèo khó này, về nhà họ Chử dù được thương yêu nhưng sớm muộn gì cũng phải gả đi, gả cho ai mà chẳng là gả? Huống chi anh hiện tại còn thăng chức, kẻ ngốc mới rời bỏ nhà họ Lận. Dù sau này quỹ đạo cuộc sống không thay đổi, anh và mụ già kia vẫn đến với nhau, thì cô cũng có thể nhân cơ hội này mà kiếm chác từ anh một mẻ lớn. Bây giờ là năm 1970, còn tám năm nữa mới đến lúc mở cửa, cô chẳng làm được gì cả, chi bằng cứ nghỉ ngơi dưỡng sức, từ từ mà tính. Nói đi cũng phải nói lại, một góa phụ như cô, có gả đi đâu cũng chẳng tốt hơn hiện tại. Nếu gặp phải gã chồng vũ phu thì chưa chắc cô đã sống nổi đến ngày đó. Chuyện này không phải cô lo xa, mà là chuyện có thật vẫn xảy ra xung quanh.
Lận Tông Kỳ có lẽ không ngờ cô lại từ chối dứt khoát như vậy. Anh ngẩn người một chút, nhìn cô rồi không nói gì thêm, cuối cùng gật đầu với cô một cái. Anh xoay người định ra ngoài, lúc đi ngang qua cô thì bước chân khựng lại, dường như muốn nói thêm gì đó nhưng rồi lại thôi, có lẽ anh cũng chẳng biết phải nói gì. Khi anh nhìn cô, cơ mặt anh căng cứng, đôi mắt đen trầm tĩnh. Tóc mai của anh còn ướt, trên người đã thay bộ quần áo sạch sẽ, trông rất thanh sảng, có vẻ anh đã tắm xong rồi. Khi anh ra đến cửa, Chử Hi nhìn theo bóng lưng anh, không hiểu sao cô lại nhớ đến chuyện hồi cấp ba. Có một nam sinh thích cô, một người vốn lôi thôi bỗng trở nên chải chuốt, ngày nào cũng lượn lờ quanh chỗ ngồi của cô, nhưng hễ đến gần là lại nói những lời cô không thích nghe. Người đàn ông này, sao lại tắm sớm thế? Lại còn nói muốn đưa cô đi... Chử Hi không nhịn được mà nghĩ ngợi lung tung.
Cũng giống như tối qua, Chử Hi tắm xong thì nằm lên giường. Cô không đổ nước tắm, một lát sau người đàn ông vào phòng, chẳng đợi cô nói gì đã tự giác cúi người bưng chậu nước đi đổ. Tiện tay anh mang luôn cả quần áo bẩn của cô đi giặt. Khi trở lại, ống tay áo anh lại ướt sũng. Đóng cửa xong, anh bước về phía giường. Chử Hi nằm trên giường nhìn anh, đột nhiên lên tiếng: “Tay áo anh ướt hết rồi, cởi áo ra rồi hãy lên giường, không là làm ẩm hết chăn đấy.”
Người đàn ông khựng lại, có lẽ không ngờ cô lại nói năng bạo dạn như thế, anh đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích, nhíu mày nhìn cô. Chử Hi ngồi dậy, khẽ hất cằm đầy vẻ bá đạo: “Căn phòng này vốn đã ẩm thấp, chăn màn mấy ngày mới được phơi một lần. Đừng thấy tay áo anh chỉ ướt một chút, ngủ cả đêm là nó thấm ra hết, lúc đó người vất vả giặt giũ lại là em...”
“Mai anh giặt chăn đơn cho.”
Chử Hi lườm anh một cái: “Hừ, anh nói thì nhẹ nhàng lắm, chăn đơn sắp rách đến nơi rồi, phải hạn chế giặt thôi. Đừng có bảo mai mang ra phơi, trời nắng nóng thế này, phơi xong tối ngủ lại nóng c.h.ế.t người...” Cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng. Lận Tông Kỳ định phản bác nhưng chẳng chen vào được câu nào, mà anh cũng chẳng biết nói sao cho phải. Anh không thường xuyên ở nhà nên quần áo hầu hết đều bị mẹ Lận sửa lại cho Hữu Khánh, chỉ còn lại hai bộ cũ để thay đổi, bộ đang mặc và bộ lúc nãy bị rách. Cởi ra là anh chẳng còn gì để mặc. Ở đơn vị toàn đàn ông thì không sao, nhưng tối nay nằm cạnh anh lại là cô.
Lận Tông Kỳ im lặng một lúc, không biết đang nghĩ gì, cuối cùng anh nhìn cô thật sâu, quay lưng lại cởi áo ra, quần vẫn giữ nguyên. Anh lên giường, chèn lại màn, cảm thấy không tự nhiên nên định kéo chăn đơn, nào ngờ người bên cạnh đã cuộn tròn chăn đơn lăn vào phía trong, không để lại cho anh một góc nào. “...” Lận Tông Kỳ nằm ngửa, nhìn trần màn, nghe tiếng thở của người bên cạnh, anh bỗng thấy khô nóng lạ thường. Cảm giác tấm lưng trần chạm vào mặt giường nóng hổi, anh nghĩ một lúc rồi cũng trở mình quay lưng về phía cô. Chiếc giường kẽo kẹt kẽo kẹt, nghe rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.
Lận Tông Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ xám xịt. Giờ này tối qua anh còn đang ăn cơm ở nhà chính, vậy mà giờ đã nằm trên giường rồi. Đáng lẽ anh nên đợi cô tắm xong rồi mới đi tắm nước lạnh, nhưng không hiểu sao lúc cô đang rửa bát anh đã đi tắm trước. Anh tự nhủ mình muốn nghỉ ngơi sớm, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng anh thực sự muốn được ở bên cô lâu hơn một chút. Đầu óc anh đang nghĩ ngợi lung tung thì bỗng cảm thấy một bàn chân không yên phận đạp nhẹ vào thắt lưng mình hai cái, và dường như nó vẫn chưa có ý định dừng lại mà còn có xu hướng trượt xuống dưới.
“...” Chẳng cần quay đầu lại, tay anh đã chuẩn bị bắt lấy bàn chân đang nghịch ngợm kia. Bàn chân nhỏ nhắn, làn da mềm mại, anh cảm giác chỉ cần dùng lực một chút là sẽ để lại vết bầm. Bị bắt lấy chân, phía sau vang lên tiếng cười duyên của người phụ nữ, cô còn cố tình vùng vẫy trong tay anh vài cái. Lận Tông Kỳ đang do dự không biết có nên buông tay không thì người bên cạnh đã trực tiếp trở mình, từ phía sau ôm chầm lấy anh. Cơ thể cô dán c.h.ặ.t vào lưng anh, tay vòng qua cánh tay anh đặt lên n.g.ự.c, còn nghịch ngợm dùng ngón tay chọc chọc, rồi hai ngón tay như đang nhảy múa mà trượt dần xuống dưới...
Mí mắt Lận Tông Kỳ giật liên hồi, anh vội dùng bàn tay còn lại nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Anh nhìn ra cửa sổ, trời đã tối hơn lúc nãy, đôi mắt đen vốn trầm tĩnh giờ đã mang theo chút tình ý. Lúc này nếu anh không nhận ra cô đang cố ý thì đúng là đồ ngốc, mà anh thì không hề ngốc. Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, trầm giọng nói: “Tình hình của anh em cũng biết rồi đấy, quanh năm suốt tháng chẳng ở nhà được mấy ngày. Lần này về, một là vì thăng chức, hai là để chuẩn bị cho việc chuyển đơn vị. Dù em có muốn đi theo quân thì cũng phải chờ ít nhất một năm nữa.” Giọng anh trầm xuống, mang theo chút khàn đặc.
Chử Hi quay mặt đi, áp mặt vào tấm lưng trần nóng hổi của anh, khẽ rũ mắt. Cô không hiểu sao anh lại đột ngột nói những lời này, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cô giả vờ e thẹn nói: “Mẹ bảo con dâu phải sinh con trai cho anh.” Căn phòng lại rơi vào im lặng, nhưng chẳng được bao lâu, người đàn ông đã trở mình lại. Anh rũ mắt nhìn cô. Thị lực của anh rất tốt, dù trong bóng tối anh vẫn thấy rõ dáng vẻ của cô. Người phụ nữ trước mặt có làn da trắng nõn, mặc bộ đồ mỏng manh hơi chật, bó sát vào người, cúc áo trước n.g.ự.c không cài hết, lấp ló một mảng trắng ngần. Mặt anh nóng bừng, anh vội dời mắt đi, nhìn vào màn tuyn và bức tường phía sau, ánh mắt có chút thẫn thờ, không biết đang nghĩ gì.
Chử Hi lén nhìn anh, cơ thể khẽ nhích lại gần, chạm vào cơ thể nóng bỏng của anh. Nhân lúc anh đang ngẩn ngơ, cô khẽ hôn nhẹ lên n.g.ự.c anh một cái, rồi cười hỏi: “Lần này về anh đã nộp báo cáo kết hôn chưa?” Lận Tông Kỳ không nghe thấy cô trả lời nên không mở miệng. Chử Hi nhận ra cảm xúc của anh không đúng, cô nhíu mày suy nghĩ một chút là hiểu ngay vấn đề nằm ở đâu. Đầu óc cô rất tỉnh táo, người đàn ông này tự nhiên nói chuyện đi theo quân phải chờ một năm, nghe thì có vẻ bình thường nhưng lời lẽ cứ như sợ cô không chịu nổi cô đơn vậy. Nghĩ đến việc ban ngày anh bảo có qua nhà họ Chung... Tim cô thắt lại, ngay lập tức cô giả vờ giận dỗi, dùng chân đá anh một cái, ngẩng đầu nhìn anh đầy vẻ tức giận, thở hì hục nói: “Anh im lặng thế là ý gì? Tiền sính lễ nhà anh đưa rồi, người tôi cũng đã ở nhà anh rồi, sao, anh định đổi ý chắc?”
“Tôi nói cho anh biết, họ Lận kia, tôi tuy là góa phụ nhưng vẫn là một cô gái trong sạch. Người chồng trước trông thế nào tôi còn chẳng nhớ rõ. Lúc đó tôi mơ màng gả đi, đêm đó lại đúng kỳ kinh nguyệt nên còn chưa kịp nằm chung giường thì người ta đã c.h.ế.t rồi, tôi bỗng dưng thành góa phụ. Mụ già nhà họ Chung chẳng phải hạng tốt lành gì, còn định bán tôi cho lão già độc thân ở đội bên cạnh. Nếu không phải nhà đó nghèo quá thì giờ tôi sống c.h.ế.t thế nào cũng chẳng biết.”
“Thế mà anh còn dám chê tôi, tôi còn chưa chê anh già, tính tình lại lầm lì, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì đây này. Nếu không phải mẹ anh nhanh tay thì tôi còn lâu mới thèm gả cho anh.” Nói xong cô dường như thấy mình hơi quá lời, cô nhìn anh đầy vẻ hối lỗi, rồi ôm lấy eo anh làm nũng: “Tôi đã ngủ chung giường với anh rồi, anh mà đuổi tôi đi thì sau này tôi chẳng còn ai thèm rước nữa đâu. Với lại... m.ô.n.g tôi to thế này, sau này chắc chắn sẽ sinh con trai cho anh.” Cuối cùng cô như thẹn thùng quá mức, c.ắ.n môi không nhìn anh nữa, nhưng bàn tay lại không thành thật mà vươn ra nới lỏng thắt lưng quần anh, ra vẻ muốn "gạo nấu thành cơm".
“...” Lận Tông Kỳ vốn định giơ tay đẩy cô ra, nhưng vì câu nói cuối cùng mà tay anh khựng lại giữa không trung. Mông cô có to hay không anh không biết, nhưng nửa thân hình mềm mại đang đè lên người anh thì rất nặng. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, một lát sau anh khẽ “Ừ” một tiếng. Chử Hi nghe thấy nhưng chưa kịp phản ứng xem anh có ý gì. Cô cảm thấy lời mình nói chẳng có gì sai, vừa tố cáo mụ già nhà họ Chung là kẻ xấu xa, lời mụ nói không đáng tin, vừa khéo léo khẳng định mình không phải hạng người tùy tiện, gả cho anh chỉ là ngoài ý muốn, thậm chí cô chỉ thuộc về mình anh... Nhưng cô không thực sự muốn "tạo người" lúc này, cô chỉ muốn cho anh biết anh đối với cô là duy nhất thôi. Cô định rụt tay lại thì người đàn ông đột nhiên trở mình đè lên cô, ngăn cản động tác của cô.
“...” Chử Hi cũng chẳng biết mọi chuyện diễn ra thế nào. Cô trợn tròn mắt nhìn trần màn, rồi nhìn người đàn ông đang vụng về phía trên. Vừa rồi... cô thực sự chỉ định trêu anh một chút, chiếm chút tiện nghi bằng miệng thôi mà. Trong lúc hơi thở dồn dập, một giọt mồ hôi nóng hổi rơi xuống mặt cô, khiến cô rùng mình. Và cũng chính lúc đó, một cơn đau ập đến... Người đàn ông cứng đờ người lại, rồi anh cúi xuống hôn loạn xạ lên mặt cô.
