Nuông Chiều Hằng Ngày - Chương 86: Chử Hi Trổ Tài Thuyết Phục, Thành Công Đắc Cử Xưởng Trưởng

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:21

Khi Chử Hi về đến nhà, Lận Tông Kỳ đã nấu cơm xong. Hai đứa nhỏ đang chơi ở cửa, bé Tinh phấn khích reo lên: "Mẹ về rồi, ăn cơm thôi "

Lận Tông Kỳ bưng chậu than từ trong bếp đi ra, bảo hai đứa nhỏ: "Hai đứa đi bưng thức ăn ra đi."

Bữa tối có hai món mặn một món chay: Lận Tông Kỳ làm thịt sợi xào, canh trứng hầm và một đĩa cải thảo.

Lúc ăn cơm, hai đứa nhỏ tranh nhau kể chuyện ở nhà bà nội Tạ. Nha Nha không nói gì nhiều, nhưng bé Tinh thì mặt đầy vẻ tức tối: "Cái anh đó hư lắm, mắng con là đồ ngốc. Anh ta mới là đồ ngốc ấy, chị dạy anh ta làm bài tập mà anh ta chẳng biết gì, cuối cùng toàn là chị viết hộ thôi."

Con bé không giấu được chuyện gì, phồng má thở phì phò kể hết cho Chử Hi nghe.

Nha Nha ngồi bên cạnh nghe vậy thì mặt hơi đỏ lên vì ngại, lén nhìn Chử Hi một cái rồi cúi đầu ăn cơm.

Chử Hi gắp cho con bé một miếng thịt: "Buổi chiều anh ta không bắt nạt con chứ? Ngày mai theo mẹ đến nhà xưởng nhé."

Nha Nha lắc đầu: "Dạ không, có bà nội Tạ ở đó mà, bà còn cho chúng con bao nhiêu là đồ ăn ngon nữa."

Bé Tinh cũng phụ họa theo, híp mắt cười: "Bà nội cho kẹo ngon lắm ạ."

Chử Hi nghe vậy cũng cười, sau đó đem chuyện ở nhà xưởng kể cho Lận Tông Kỳ nghe: "Em muốn làm Xưởng trưởng. Một mặt là vì kinh nghiệm trước đây đã dạy cho em bài học, lần này em muốn làm tốt hơn. Mặt khác, cái xưởng này quả thật đang đi xuống, nếu không thay đổi thì chỉ sợ không duy trì được mấy năm nữa, sập tiệm thì đáng tiếc lắm."

Cô không nói dối. Năm nay quốc gia sẽ nới lỏng chính sách, theo đà phát triển của kinh tế thị trường, ngày càng nhiều nguồn vốn tư nhân sẽ đổ vào sản xuất. Phải nói rằng, kinh tế thị trường là xu thế tất yếu, kinh tế chắc chắn sẽ phát triển thần tốc, nhưng đồng thời cũng nảy sinh nhiều hệ lụy. Vì kiếp trước từng lăn lộn trong giới giải trí nên cô cảm nhận điều này rất sâu sắc. Một khi tư bản xâm nhập vào các ngành nghề, đúng là "thỉnh thần thì dễ, tiễn thần thì khó".

Ví dụ như ban đầu trong giới nghệ thuật, đạo diễn và biên kịch có tiếng nói lớn nhất, sau này lại biến thành nhà đầu tư là nhất. Cô nhớ hồi đại học, thầy giáo từng nói giới nghệ thuật trong nước đã rơi vào một trạng thái quái đản, không còn gọi là nghệ thuật nữa mà thực sự biến thành "giới giải trí", sau này muốn nghiêm túc đóng một bộ phim đơn thuần là rất khó.

Giới nghệ thuật chỉ là một hình ảnh thu nhỏ, nhiều ngành nghề khác cũng vậy. Chử Hi không có mục tiêu gì quá vĩ đại. Lúc mới xuyên không, cô chỉ nghĩ chờ cải cách mở cửa để kiếm tiền làm giàu, đồng thời trả thù Tô Hòa. Sau này tùy quân làm những việc đó, một phần là vì thấy cuộc sống tẻ nhạt nên muốn tìm việc gì đó làm, sẵn tiện tích lũy danh tiếng tốt cho mình và Lận Tông Kỳ, đương nhiên cũng là để gây dựng nhân mạch cho sự nghiệp sau này.

Trong mấy năm đi học, cô vẫn luôn tự hỏi mình thực sự muốn gì, rồi càng thấy mình sống mệt mỏi quá, luôn bị những thứ phù phiếm bên ngoài trói buộc. Muốn danh tiếng, muốn kiếm tiền, muốn được người đời khen ngợi. Đời trước như vậy, đời này vẫn không sửa được cái tính đó. Chẳng qua cô muốn làm chút việc gì đó, dù xuất phát điểm là tốt, nhưng chỉ mình cô rõ nhất, cô sẽ theo bản năng tính toán xem việc này mang lại lợi ích gì cho mình.

Cũng không biết từ lúc nào, có lẽ là mỗi lần nghỉ phép về bộ đội thấy dáng vẻ phấn khích của Lận Tông Kỳ, hay chỉ là một cái chớp mắt đã thấy con gái lớn khôn, cô chợt nhận ra có những thứ dường như không còn quá quan trọng nữa.

Hiện tại, cô chỉ đơn thuần là muốn làm chút việc mà thôi.

Đối với những chuyện này, Lận Tông Kỳ luôn giữ thái độ ủng hộ: "Cứ làm theo ý em đi, nhưng đừng để mình mệt quá. Sức khỏe là quan trọng nhất, em còn trẻ, cái gì cũng có thể từ từ tới."

Chử Hi gật đầu, nét mặt dịu dàng hơn: "Em hiểu mà."

Sáng sớm hôm sau, Chử Hi dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài. Đạp xe đến ngã rẽ khu gia thuộc, cô còn thấy một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc, là đứa cháu nội của Thủ trưởng Tạ.

Thằng bé đứng lóng ngóng ở giao lộ, thấy Chử Hi thì đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm một lát, rồi đột nhiên xoay người chạy biến. Chử Hi còn chưa kịp gọi.

Cô kỳ quái nhìn theo, nhưng cũng không nghĩ nhiều, trong lòng đang bận tâm chuyện đại sự nên vội vàng đạp xe đi.

8 giờ kém 10 sáng, cô đến tòa nhà chính phủ. Mọi người đã đến đông đủ, Chử Hi lại là người đến muộn nhất.

Đó là một căn phòng bình thường với chiếc bàn dài ở giữa. Ngồi đó là các nhân viên chính phủ thành phố, ngay cả Phó Thị trưởng cũng có mặt. Hai bên tường là hai dãy ghế cũng đã ngồi kín người, đều là các quan chức quan trọng và lãnh đạo các nhà xưởng.

Xưởng cơ khí là một xưởng kinh tế lớn của thành phố, việc thay đổi Xưởng trưởng là chuyện không hề nhỏ. Theo quy trình, đầu tiên là cấp trên khảo sát, sau đó là công nhân nhà xưởng bỏ phiếu, cuối cùng mới chọn ra người thích hợp nhất để đảm bảo công bằng, công chính.

Theo các bước, đầu tiên là đưa tài liệu liên quan của bốn ứng viên cho các lãnh đạo xem qua, sau đó từng người sẽ lên phát biểu.

Tài liệu đã được người ta đưa trực tiếp cho lãnh đạo, Chử Hi và những người khác chỉ cần lên phát biểu là được.

Đặng Trường Phong liếc nhìn Chử Hi một cái, dường như sợ cô giành trước nên ngay khi lãnh đạo vừa dứt lời, ông ta đã vội vàng đứng dậy.

Ông ta hắng giọng hai cái, cố tỏ ra bình tĩnh bước lên bục, cầm bản thảo bắt đầu đọc. Nhưng càng nghe, Chử Hi và hai người còn lại sắc mặt càng trở nên kỳ quái.

Đây chẳng phải là những lời Chử Hi đã nói chiều qua sao?

Nào là xây dựng trường học, nào là khen thưởng công nhân dịp lễ Tết để khích lệ lòng người, rồi còn dự định xây khu gia thuộc mới... lải nhải mãi không thôi.

Hai người kia còn quay sang nhìn Chử Hi với vẻ mặt phức tạp và đồng cảm, cảm thấy lão Đặng thật là không biết xấu hổ, sao có thể ngang nhiên bắt chước trắng trợn như vậy?

Thực ra trong lòng họ đều hiểu rõ, trong bốn người, người có khả năng cạnh tranh nhất chính là Đặng Trường Phong và Bí thư Chử.

Đặng Trường Phong làm việc lâu năm, là người cũ của xưởng, chức vụ lại cao. Nếu không có Chử Hi, vị trí này coi như đã nằm chắc trong tay ông ta. Nhưng không còn cách nào khác, Chử Hi tuy trên danh nghĩa là Bí thư của Xưởng trưởng, nhưng ai cũng hiểu cô được đề bạt lên là để làm người kế nhiệm.

Mấy người bọn họ, bao gồm cả Đặng Trường Phong, đều đã lớn tuổi. Nếu lão Phùng không xảy ra chuyện mà nghỉ hưu bình thường thì họ cũng đến tuổi về hưu rồi. Cho nên họ không mấy quan tâm ai sẽ ngồi vào cái ghế đó, hay nói đúng hơn, trong thâm tâm họ cũng hy vọng một người có năng lực như Chử Hi lên nắm quyền, vì họ cũng mong nhà xưởng phát triển tốt.

Hiện tại đột nhiên thay đổi Xưởng trưởng, hai người kia biết mình không có cơ hội nên lúc này có thể thấy rõ tâm thái của Phó xưởng trưởng Đặng không hề bình tĩnh.

Ngược lại, Chử Hi chỉ kinh ngạc một lát rồi lại bình tĩnh ngồi yên, còn khách khí nhường hai người kia lên phát biểu trước.

Sau khi ba người đã nói xong, Chử Hi mới bước lên bục.

Cô nhìn lướt qua mọi người, khách khí cúi chào một góc mười lăm độ.

Sau đó cô đứng thẳng người: "Chào mọi người, tôi tên là Chử Hi. Tôi rất cảm kích vì mọi người đã cho tôi cơ hội đứng ở đây. Có thể nói đây là sự công nhận của mọi người đối với năng lực của tôi, xin cảm ơn."

"Về kinh nghiệm cá nhân của tôi thì không cần nói nhiều, chắc hẳn mọi người đều đã biết. Vừa rồi Phó xưởng trưởng Đặng, Chủ nhiệm Đồng và Chủ nhiệm Liễu đã nói rất nhiều về quy hoạch tương lai của nhà xưởng, rất xuất sắc, tôi không có gì bổ sung thêm. Điều tôi muốn nói hôm nay chủ yếu là về thực trạng phát triển của xưởng cơ khí hiện nay và một số quan điểm cá nhân."

Nói đoạn, Chử Hi đặt bản thảo xuống: "Xưởng cơ khí chúng ta chiếm vị trí quan trọng trong kinh tế nội thành, nhưng tôi nghĩ các vị lãnh đạo cũng nhận thấy rằng tình hình phát triển của xưởng thực tế không mấy lạc quan. So về sản xuất, chúng ta không bằng các xưởng lớn ở tỉnh, đối tượng phục vụ chỉ là thành phố này và các huyện, công xã lân cận, nhu cầu không lớn. So về kỹ thuật và nhân tài, chúng ta luôn trong tình trạng khan hiếm, chủ yếu dựa vào sự hỗ trợ của chính phủ và các xưởng lớn ở tỉnh. So về sáng tạo, thực sự chẳng có gì mới mẻ, toàn làm lại những thứ người khác đã bỏ đi, chỉ có thể sản xuất xe đạp, quạt điện... không giống các xưởng lớn khác làm đồng hồ, b.út máy, hay cao cấp hơn là ô tô, máy móc. Những thứ đó nhà xưởng chúng ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới."

"Nhưng tôi muốn nói rằng, sự tại nhân thành. Tuy chúng ta ở phía Bắc, tài nguyên không mấy phong phú, nhưng lại gần Đế đô, tiếp nhận thông tin nhanh, được cấp trên coi trọng, chính sách chắc chắn sẽ có sự ưu tiên. Là lãnh đạo, các vị đều là những người dày dạn kinh nghiệm, có kiến thức sâu rộng. Cá nhân tôi cho rằng, việc khôi phục thi đại học năm ngoái chính là một tín hiệu rõ ràng."

"Chính sách quốc gia sẽ ngày càng tốt hơn, nhưng tốt thế nào và chúng ta được hưởng lợi bao nhiêu thì chưa bàn tới, nhưng có một điều chắc chắn: các lãnh đạo quốc gia đang tìm kiếm cơ hội phát triển. Nếu chúng ta không nắm bắt, chính sách có tốt đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Quốc gia đang tiến bộ, nếu chúng ta cứ dậm chân tại chỗ thì bị đào thải chỉ là chuyện sớm muộn."

"Tôi không hề hù dọa các vị. Tôi từ phương Nam tới, từng tiếp xúc với nhiều nhà xưởng ở đó. So với chúng ta, tình hình ở phương Nam còn kém lạc quan hơn, thậm chí có xưởng đứng trước nguy cơ đóng cửa. Một khi đóng cửa, tin rằng mọi người đều biết hậu quả: cả thành phố bị ảnh hưởng, hàng ngàn công nhân thất nghiệp sẽ đi đâu về đâu?"

"Chúng ta cũng không dám chắc, năm nay quốc gia khôi phục thi đại học, sang năm liệu có khôi phục kinh doanh tư nhân không? Nếu sau này kinh tế tư nhân hóa, người trẻ còn muốn ở lại cái xưởng nhỏ bé này không? Nhân tài chảy m.á.u, sản xuất đình trệ, đó không chỉ là đòn giáng mạnh vào nhà xưởng mà còn là tổn thất lớn cho sự phát triển của cả thành phố."

"Sở dĩ tôi muốn làm Xưởng trưởng là vì muốn đóng góp một phần sức lực cho sự phát triển của đất nước. Tôi không biết mọi người hiểu bao nhiêu về ngành cơ khí, nhưng theo tôi biết, cả nước có vô số xưởng cơ khí, nhưng thực sự phát triển tốt thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hiện tại, tôi cảm thấy dù là xưởng cơ khí của chúng ta hay bất kỳ xưởng nào khác, muốn tồn tại lâu dài thì bắt buộc phải thay đổi. Mục tiêu của tôi là chuyển đổi xưởng cơ khí thành xưởng chế tạo máy công cụ. Máy công cụ liên quan mật thiết đến sự phát triển công nghiệp nặng của quốc gia, mà ngành này của nước ta so với nước ngoài vẫn còn khoảng cách rất lớn."

"Tuy nhà xưởng chúng ta còn nhỏ, công nhân chỉ hơn hai trăm người, kỹ thuật còn phụ thuộc, nhưng tôi quyết tâm dùng 20 năm, 30 năm, thậm chí cả đời mình để chuyển đổi xưởng cơ khí thành xưởng máy công cụ cao cấp, vượt qua Đức, vượt qua Nhật, góp một viên gạch cho sự phát triển của tổ quốc..."

Đây cũng là mục tiêu Chử Hi tự đặt ra cho mình. Cô là người hoặc không làm, hoặc đã làm là phải làm lớn.

Về ngành máy công cụ, cô biết được qua một buổi diễn thuyết. Năm đại học thứ hai, có một cựu sinh viên về trường tài trợ học bổng. Đó là một phụ nữ ngoài 50 tuổi, chưa tốt nghiệp đại học đã ra ngoài khởi nghiệp. Thời trẻ bà từng bán quần áo, bán gỗ, sau này chồng mất, bà kế thừa một xưởng gia công cơ khí chỉ còn cái vỏ rỗng. Cuối cùng, bà đã một mình vực dậy nhà xưởng, phát triển nó thành xưởng máy công cụ đứng thứ 5 cả nước. Đó là một nữ doanh nhân cực kỳ lợi hại.

Cô nhớ nữ doanh nhân đó từng nhắc tới, ngành máy công cụ của nước ta so với nước ngoài vẫn còn khoảng cách rất rõ rệt.

Các lãnh đạo ngồi dưới không hiểu rõ về ngành máy công cụ lắm, nhưng nghe ý của Chử Hi thì có vẻ đó là thứ gì đó rất ghê gớm.

Chử Hi nói xong liền xuống bục, phòng họp im phăng phắc.

So với ba người trước, những lời của Chử Hi rõ ràng cụ thể hơn nhiều. Đầu tiên là chỉ ra thực trạng không mấy lạc quan, rồi kín đáo nhắc tới thách thức từ sự thay đổi chính sách tương lai, cuối cùng là đưa ra triển vọng phát triển của nhà xưởng.

Nói có sách mách có chứng, mạch lạc rõ ràng, tầm nhìn và kiến thức của cô hoàn toàn bỏ xa những người khác. Chỉ cần không điếc không mù thì ai cũng biết ai nói hay hơn.

Quả nhiên, vị Phó Thị trưởng ngồi ghế trên cùng liền hỏi: "Vậy nếu cô làm Xưởng trưởng, cô định phát triển nhà xưởng thế nào, hay nói cách khác là thực hiện chuyển đổi thế nào?"

Ông là lãnh đạo, tất nhiên nhìn xa trông rộng. Một khi xưởng cơ khí chuyển đổi thành công, đó sẽ là sự thay đổi cực lớn cho cả thành phố. Đầu tiên là chính sách quốc gia chắc chắn sẽ ưu tiên, nếu làm tốt, thậm chí cả thành phố sẽ chuyển mình theo, lợi ích vô cùng to lớn.

Chử Hi mỉm cười: "Đầu tiên là giải quyết vấn đề dân sinh. Muốn chuyển đổi thì phải có tiền, có tiền mới có nhân tài và giữ chân được nhân tài. Tiếp theo, tôi sẽ bắt đầu từ công nhân, nâng cao chất lượng cuộc sống của họ, tăng cường tính tích cực trong công việc để tăng lợi nhuận cho xưởng. Thứ hai là thu hút nhân tài. Ngoài việc tổ chức trường học, tôi sẽ hợp tác với Học viện Sư phạm thành phố, đồng thời mời các giáo sư của Đại học Đế đô về hỗ trợ. Thứ ba, tôi hy vọng nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ từ các cơ quan chính phủ. Việc chuyển đổi xưởng cơ khí không thể chỉ dựa vào sức mình chúng tôi..."

Chử Hi chỉ nêu đơn giản vài điểm, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến mọi người chấn động. Đặc biệt là với Đặng Trường Phong, Đồng Chính Đạo và Liễu An Hòa, họ nhận ra việc cô nói xây khu gia thuộc hôm qua hoàn toàn không phải chuyện đùa. Đó chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô. Còn những chuyện như hợp tác với trường đại học, mời giáo sư Đế đô, xin chính phủ hỗ trợ... họ chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Còn về máy công cụ, cái đó lại càng không dám mơ. Những xưởng máy công cụ đó đều do quốc gia hỗ trợ xây dựng ở các tỉnh lớn, họ chỉ dựa vào sức mình mà đòi chuyển đổi thành xưởng máy công cụ, sao có thể chứ?

"Cô có nắm chắc không?"

Phó Thị trưởng đột nhiên hỏi Chử Hi với vẻ mặt phức tạp.

Chử Hi thản nhiên lắc đầu: "Nói thật, tôi đến một nửa nắm chắc cũng không có. Nhưng tôi biết, nếu không thử thì đến một phần nắm chắc cũng chẳng có đâu."

Cuối cùng lãnh đạo không nói gì thêm, kết thúc cuộc họp. Những người vốn định đến bỏ phiếu cũng mơ màng đi về, chẳng qua ánh mắt họ nhìn Chử Hi đã thay đổi, mang theo vài phần phức tạp.

Tan họp đã là giữa trưa. Chử Hi về đến nhà xưởng, đang định dẫn hai đứa nhỏ đi ăn cơm thì Ngô Tiểu Phân đã hớt hải chạy tới tìm cô: "Công nhân trong xưởng bỏ phiếu xong rồi! Chử Hi, cô được hơn 180 phiếu đấy! Trừ những người bỏ phiếu trắng, chỉ có mười mấy người bầu cho Phó xưởng trưởng Đặng thôi. Chủ nhiệm Liễu và Chủ nhiệm Đồng còn t.h.ả.m hơn, ngay cả người nhà họ cũng chẳng bầu cho họ nữa."

"..."

Chử Hi mỉm cười, trong lòng đã biết vị trí Xưởng trưởng này chắc chắn thuộc về mình.

Quả nhiên, đúng ngày Tết Nguyên tiêu, có người đến thông báo cho Chử Hi rằng cấp trên đã nhất trí bổ nhiệm cô làm Xưởng trưởng xưởng cơ khí, con dấu và văn kiện cũng được đưa tới.

Chiều hôm đó Chử Hi đã dọn vào văn phòng mới. Thế là những ngày tiếp theo, cô liên tục triệu tập lãnh đạo nhà xưởng để họp.

Bây giờ không cần phải khiêm tốn nữa, cô trực tiếp đưa ra các sắp xếp cho sự phát triển tiếp theo của nhà xưởng, lật đổ hoàn toàn những chính sách bất hợp lý trước đây của Phùng Vệ Quốc. Đúng là "tân quan nhậm chức ba đốm lửa".

Luồng gió mới thổi qua nhà xưởng, những công nhân tinh ý đều nhận ra sự thay đổi đang hướng theo chiều tốt đẹp. Người nhà của một số lãnh đạo xưởng nghe ngóng được tin tức, rò rỉ ra rằng xưởng cơ khí sắp đổi đời, sau này sẽ xây khu gia thuộc mới, còn biến thành xưởng máy công cụ nữa.

Xưởng máy công cụ là cái gì thì họ không quan tâm, nhưng khu gia thuộc mới thì liên quan mật thiết đến họ. Ai nấy đều nhịn không được mà hỏi thăm. Chử Hi cũng không giấu giếm, chiều thứ Bảy cô triệu tập hội nghị toàn thể, phác họa phúc lợi của nhà xưởng trong 5 năm tới: "Tôi không giống Phùng xưởng trưởng. Tôi muốn thấy sự nỗ lực của mọi người. Không phải làm nhiều làm ít đều như nhau. Ai làm tốt tôi sẽ đề bạt người đó, coi trọng người đó. Còn ai lười biếng, muốn đục nước béo cò thì xin lỗi, mời anh đi trông cổng cho tôi. Phúc lợi hay nhà cửa gì thì đừng có mơ tới."

"Nhưng chỉ cần mọi người làm tốt, đồng tâm hiệp lực xây dựng nhà xưởng, thì nhà xưởng chính là nhà của các bạn. Chúng tôi sẽ cho các bạn những căn hộ ấm áp, rộng rãi, đãi ngộ ngày càng tốt hơn. Sau này con cái các bạn sẽ có thầy giỏi dạy dỗ, đều có thể vào đại học..."

Chử Hi không chỉ phấn chấn sĩ khí ở xưởng cơ khí mà còn báo cáo những nỗ lực này lên cấp trên. Cô gần như chạy đôn chạy đáo giữa nhà xưởng và chính phủ. Cô phải cho người ta thấy bản lĩnh của mình, tạo dựng quan hệ tốt để xin thêm nhiều chính sách ưu đãi.

Trong khi xưởng cơ khí đang hừng hực khí thế thì hai đứa nhỏ cũng bắt đầu đi học lại. Chử Hi không đưa con đến trường cũ nữa, trường tiểu học của xưởng cơ khí đã xây xong, trường trung học cũng đang được xây dựng.

Giáo viên thì không cần tìm đâu xa, cô chọn trực tiếp hai công nhân trong xưởng từng thi trượt đại học năm ngoái. Năm nay họ vẫn muốn thi tiếp, nên cô sắp xếp cho họ dạy học ở đây, vừa có thể kiếm tiền vừa có thời gian ôn bài, một công đôi việc.

Trường học rộng rãi, khang trang, lại còn trang bị cả đèn điện và quạt điện. Có đèn rồi thì dù trời mưa cũng không sợ tối.

Ngay cả công nhân trong xưởng cũng thấy phấn khích, cảm thấy vị tân Xưởng trưởng này nói được làm được.

Hai đứa nhỏ rất thích trường mới. Học sinh đều là con em công nhân trong xưởng, trưa và tối tan học có thể chạy thẳng đến văn phòng mẹ. Nha Nha thì ngoan rồi, còn bé Tinh thì cứ tan học là chạy tới đòi mẹ tiền lẻ mua đồ ăn.

Trừ một hai tháng đầu khá bận rộn, sau khi mọi chuyện đã vào quỹ đạo, Chử Hi dần nhàn nhã hơn. Nhiều lúc cô chỉ cần thỉnh thoảng hỏi han tình hình, cấp dưới sẽ tự lo liệu.

Thậm chí có thể nói Chử Hi còn nhàn hơn hồi làm Bí thư, ít nhất là không phải suốt ngày viết bản thảo.

Chính vì nhàn hơn nên cô sực nhớ tới chuyện nhờ phu nhân Thủ trưởng Tạ trông con dạo trước. Dạo này bận quá nên cô quên bẵng đi mất.

Thế là nhân dịp cuối tuần rảnh rỗi, cô xách một giỏ trứng gà và bánh kẹo sang nhà Thủ trưởng Tạ.

Nhưng điều khiến cô ngoài ý muốn là lại đụng mặt Tô Hòa trên đường.

Càng khiến cô kinh ngạc hơn là bụng Tô Hòa đã lùm lùm.

Hai người nhìn nhau từ xa một cái, cuối cùng chẳng ai nói câu nào, coi như không quen biết mà lướt qua nhau.

Chẳng qua Chử Hi vẫn ghi nhớ chuyện này trong lòng. Từ nhà Thủ trưởng Tạ ra, cô về thẳng nhà. Thấy Lận Tông Kỳ đang nhàn nhã bầu bạn với hai cô con gái làm bài tập, cô thấy hơi nghẹn khuất, bèn hỏi một câu đầy mùi giấm: "Phóng viên Tô tới sao anh không nói với em một tiếng?"

Lận Tông Kỳ nghe hỏi vậy thì mặt hơi sượng lại, sau đó chuyển thành vẻ bất đắc dĩ, giọng điệu nịnh nọt: "Chẳng phải anh nghĩ để em biết muộn chút thì đỡ giận hơn sao?"

Ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Chử Hi, anh gãi đầu: "Thì đó... ai... anh làm sao biết cô ta lại gả cho Giang Chí Quân chứ? Em yên tâm, sau này anh sẽ ít qua lại với Giang Chí Quân."

Đối với người phụ nữ đó, anh tránh còn không kịp. Lúc trước vì cô ta mà anh và Chử Hi suýt ly hôn, giờ vẫn còn ám ảnh, sao dám dây dưa gì nữa?

Vốn dĩ ấn tượng về Giang Chí Quân cũng không tệ, nhưng giờ anh chỉ hận không thể không quen biết người này.

Chử Hi vốn luôn muốn Lận Tông Kỳ tránh xa Giang Chí Quân, không ngờ giờ vì sự xuất hiện của Tô Hòa mà anh lại chủ động muốn ít qua lại, không biết đây có gọi là "đánh bậy đ.á.n.h bạ" mà thành công không?

Cô lườm anh một cái sắc lẹm: "Sau này thấy phụ nữ thì cứ giữ khoảng cách 3 mét cho em."

Lận Tông Kỳ ngẩng đầu nhìn Chử Hi, thấy cô không giống đang đùa, nhịn không được bật cười, còn sờ mặt mình: "Máu ghen của em cũng lớn quá đấy."

Nói thì nói vậy, nhưng vẻ đắc ý trên mặt anh thì không giấu vào đâu được.

Chử Hi hừ lạnh một tiếng.

(Hết chương)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.