Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 119: Ta Tuyệt Đối Không Tha Cho Ngươi!

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:15

Hoa Mạn Mạn rất rầu rĩ.

Trong cái lúc gấp gáp thế này, bảo bà đây đi đâu kiếm viên nếp cho nhóc bây giờ?

Nhưng mà cô nhớ trong tủ có một túi bột nếp.

“Ngài ăn tạm cái bánh bao thịt này lót dạ trước đi, ta đi làm viên nếp cho ngài.”

Lúc này Lý Ích mới vươn tay ra, nhận lấy cái bánh bao thịt vẫn còn vương hơi ấm.

Hoa Mạn Mạn xắn tay áo lên, cho một ít nước vào bột nếp, trộn đều.

Cách làm viên nếp thực ra khá đơn giản.

Trước đây Hoa Mạn Mạn từng học theo bà ngoại, cô nặn bột nếp đã nhào kỹ thành từng viên tròn nhỏ.

Lý Ích đã ăn xong cái bánh bao thịt kia rồi.

Nó cứ thế trân trân nhìn Hoa Mạn Mạn, như thể xuyên qua bóng dáng cô mà nhìn thấy mẫu phi của mình.

Cứ nghĩ đến mẫu phi, Lý Ích lại nhịn không được muốn khóc.

Nó chẳng qua chỉ ngủ một giấc thôi, sao mẫu phi lại biến mất rồi?

Rõ ràng mẫu phi đã hứa với nó, sẽ làm viên nếp cho nó ăn mà.

Sao mẫu phi có thể nói lời không giữ lấy lời chứ?

Phụ hoàng còn bắt nó nhận Thục phi làm mẫu thân, nó không muốn.

Trong lòng nó, mẫu thân của nó chỉ có một mình Nghi Sung viện, không ai có thể thay thế được vị trí của nàng.

Nó đưa tay lên, dùng sức lau mắt.

Hoa Mạn Mạn đang tập trung nặn bánh, không để ý thấy Lục hoàng t.ử đang lén rơi nước mắt.

Những viên nếp nhỏ được xếp ngay ngắn trên thớt, rắc thêm một lớp bột nếp, đậy khăn voan lên.

Đợi nước sôi, thả viên nếp vào nồi luộc chín.

Từng tầng hơi nóng từ trong nồi bốc lên, mang theo chút mùi thơm ngọt ngào đặc trưng của gạo nếp.

Hoa Mạn Mạn tiện tay dùng muôi khuấy hai cái, tránh để viên nếp dính vào nhau.

Cô quay đầu lại cười với Lý Ích một cái.

“Sắp xong rồi.”

Lý Ích chớp mắt không chớp nhìn cô, giống như một chú cún con đáng thương đang chờ được cho ăn.

Hoa Mạn Mạn vớt những viên nếp đã luộc chín ra, đặt lên đĩa sứ trắng, lại dùng bếp nhỏ nấu thêm một ít nước đường.

Cô rưới nước đường lên trên viên nếp.

Nước đường sền sệt men theo những viên nếp trắng trẻo mập mạp chảy xuống, bề mặt ánh lên lớp sương ngọt ngào đầy hấp dẫn.

Hoa Mạn Mạn bưng đĩa đến trước mặt Lý Ích.

“Mau ăn đi.”

Lý Ích nhìn chằm chằm đĩa viên nếp một lúc lâu, mới vươn tay ra, dùng đũa gắp một viên nếp, bỏ vào miệng.

Hoa Mạn Mạn hỏi: “Thế nào? Ngon không?”

Lý Ích ăn được một lúc, nước mắt lại rơi xuống.

Nó nghẹn ngào nói: “Không giống viên nếp mẫu phi ta làm, hu hu hu!”

Hoa Mạn Mạn vội vàng lấy khăn tay ra, giúp nó lau nước mắt.

“Viên nếp mẫu phi ngài làm như thế nào? Lần sau ta sẽ cải tiến.”

Lý Ích khóc lóc nói: “Viên nếp người làm rất ngọt, bên trong có nhân đậu đỏ, của ngươi không có, hu hu hu! Ta nhớ mẫu phi quá!”

Hoa Mạn Mạn thở dài.

Cô có thể cố gắng làm ra viên nếp có hương vị giống hệt.

Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, thứ Lục hoàng t.ử thực sự muốn, không phải là viên nếp, mà là người đã từng tự tay làm viên nếp cho nó.

Hoa Mạn Mạn không giỏi an ủi người khác cho lắm.

Hơn nữa với tư cách là người từng trải, cô rất hiểu nỗi đau mất đi người thân ruột thịt.

Đó không phải là vết thương chỉ dựa vào dăm ba câu nói là có thể xoa dịu được.

Có những người thậm chí dành cả đời, cũng không thể hoàn toàn bước ra khỏi nỗi đau đó.

Hoa Mạn Mạn nhìn thoáng qua những viên nếp còn lại trong nồi, vẫn còn nhiều thế kia, không thể lãng phí được.

Cô lại múc thêm một đĩa viên nếp, ngồi cạnh Lý Ích, thong thả ăn.

Đợi lúc Lý Tịch tìm đến, cảnh tượng đập vào mắt chính là thế này——

Lục hoàng t.ử bưng đĩa viên nếp khóc đến mức thở không ra hơi, còn Hoa Mạn Mạn thì ngồi bên cạnh nó tự nhiên ăn viên nếp của mình.

Cảnh tượng này nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái.

Thấy Chiêu Vương đến, tim Hoa Mạn Mạn đ.á.n.h thót một cái, thầm nghĩ tiêu đời rồi, chuyện mình trốn ra ngoài ăn vụng bị lộ rồi!

Lý Ích cũng dần nín khóc.

Nó đứng dậy, dùng ánh mắt mang theo sự hận thù nhìn Chiêu Vương.

Nó đã nghe được từ miệng người khác, mẫu phi của nó sở dĩ phải c.h.ế.t, trong đó có một phần công lao của vị Chiêu Vương này.

Lý Tịch cười như không cười nhìn nó: “Sao? Ngươi muốn báo thù cho mẫu phi ngươi à?”

Lý Ích dường như đang cực lực nhẫn nhịn điều gì đó, thân hình mỏng manh khẽ run rẩy, hốc mắt cũng ngày càng đỏ.

Tất nhiên nó muốn báo thù cho mẫu phi.

Nhưng nó biết, chỉ dựa vào bản thân nó hiện tại căn bản không thể nào báo thù được.

Nó giống như một con thú non bị dồn vào đường cùng, dốc sức bộc lộ ra mặt hung hãn nhất của mình, hòng dọa nạt kẻ thù.

“Là ngươi đã ép c.h.ế.t mẫu phi ta, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”

Lý Tịch lạnh lùng nói: “Ngươi bây giờ tuổi còn nhỏ, rất nhiều chuyện không hiểu, đợi sau này ngươi lớn lên sẽ hiểu, người thực sự ép c.h.ế.t nàng ta không phải ai khác, mà chính là đứa con ruột như ngươi.”

Hoa Mạn Mạn nhịn không được lên tiếng can ngăn: “Vương gia, đừng nói nữa.”

Lý Ích cảm thấy Chiêu Vương căn bản là đang nói hươu nói vượn.

Nó hận thù nói: “Ngươi tưởng nói vậy là ta sẽ từ bỏ việc báo thù sao? Ngươi nằm mơ đi, ta nhất định phải bắt các ngươi nợ m.á.u trả bằng m.á.u!”

Lý Tịch phớt lờ sự ngăn cản của Hoa Mạn Mạn, trực tiếp phơi bày hiện thực tàn khốc nhất ra trước mặt Lý Ích.

“Nghi Sung viện là vì tương lai của ngươi, mới không tiếc mạo hiểm vu oan giá họa cho bổn vương.

Nàng ta lựa chọn tự sát khi sự việc bại lộ, cũng là để bảo vệ ngươi.

Tất cả những gì nàng ta làm, đều là vì đứa con trai là ngươi.

Ngươi mới là hung thủ thực sự từng bước đẩy nàng ta vào đường cùng.”

Lý Ích nghe mà ngây người.

Lý Tịch ung dung nói tiếp.

“Ngươi có biết trước khi c.h.ế.t Nghi Sung viện nghĩ đến điều gì cuối cùng không? Là ngươi, nàng ta đến c.h.ế.t vẫn không yên lòng về ngươi.”

Lý Ích đứng bất động tại chỗ, cả người ngây dại, ngay cả nước mắt lại rơi xuống cũng không hề hay biết.

Hoa Mạn Mạn nhìn mà không đành lòng.

Một lát sau, Lý Ích cứng đờ quay đầu lại, nhìn cô hỏi.

“Hắn nói, là thật sao? Mẫu phi là vì ta nên mới c.h.ế.t sao?”

Hoa Mạn Mạn không biết nên trả lời thế nào.

Dường như trả lời thế nào cũng không đúng.

Cuối cùng cô chỉ đành khẽ thở dài một tiếng: “Ngài chỉ cần nhớ, mẫu phi của ngài rất yêu ngài là đủ rồi, di nguyện lớn nhất của nàng ấy là mong ngài có thể sống thật tốt.”

Lý Ích thất hồn lạc phách rời đi.

Nó vừa bước ra khỏi cửa nhà bếp nhỏ, đã nhìn thấy hai ma ma che ô giấy dầu vội vã đi tới.

Các ma ma vừa nhìn thấy Lục hoàng t.ử, cứ như nhìn thấy Bồ Tát sống vậy.

“Lục hoàng t.ử điện hạ, nô tỳ cuối cùng cũng tìm thấy ngài rồi!

Sao ngài lại chạy đến đây?

Sáng nay Thục phi nương nương thức dậy biết ngài mất tích, sốt ruột không thôi, phái người đi tìm ngài khắp nơi, chuyện này ngay cả Thánh nhân cũng bị kinh động rồi.

May mà ngài bình an vô sự, ngài mau theo nô tỳ về đi.”

Lý Ích từ đầu đến cuối không nói một lời.

Nó mặc cho các ma ma dắt mình đi ra ngoài.

Tiếng nói chuyện bên ngoài dần xa, cuối cùng chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rào.

Hoa Mạn Mạn tò mò hỏi: “Vương gia, Lục hoàng t.ử bị làm sao vậy?”

Lý Tịch không mấy bận tâm đến chuyện này, thuận miệng nói.

“Sáng nay Lục hoàng t.ử mất tích, làm ầm ĩ cả Ngọc Thanh Cung không được yên ổn.

Thánh nhân phái người đi tìm nó khắp nơi, đều không tìm thấy.

Vừa nãy Ngô Vong đến tìm bổn vương nhờ giúp tìm người, nói là nếu không tìm thấy nữa, thì chỉ đành phái người lục soát núi, không ngờ nó lại trốn ở chỗ nàng.”

Hoa Mạn Mạn chợt hiểu ra, thì ra vừa nãy Ngô Vong nói có việc muốn nhờ Chiêu Vương giúp, là vì chuyện này à.

Lý Tịch liếc nhìn đĩa viên nếp ăn chưa hết, cười như không cười nhìn cô.

“Nàng có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ, lại còn có thời gian làm đồ ăn cho nó, xem ra bổn vương phải giao thêm bài tập cho nàng mới được.”

Hoa Mạn Mạn: “…”

Cẩu nam nhân, khuyên anh nên sống lương thiện một chút!

(Trong thời gian sách mới ra mắt, mong mọi người tích cực bỏ phiếu và để lại bình luận ủng hộ, chào buổi sáng moah moah~)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 119: Chương 119: Ta Tuyệt Đối Không Tha Cho Ngươi! | MonkeyD