Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 139: Chiêu Vương Động Thủ Đánh Người, Mạn Mạn Đòi Tiền Bồi Thường

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:17

Tiếp theo đó, bất kể Thư thị uy bức lợi dụ thế nào, Kim Linh Nhi cũng không thể nào lấy tín vật và hôn thư ra. Cuối cùng Thư thị mất kiên nhẫn, trực tiếp hạ lệnh: “Đồ không biết điều, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Người đâu, đè con ranh con này lại, lục soát người!”

Lập tức có hai tên người hầu xông vào, làm bộ muốn đi bắt Kim Linh Nhi. Kim Linh Nhi sợ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, kéo em trai liên tục lùi về phía sau.

Lúc này Lý Tịch nhấc chân đá một cái, trực tiếp đá lật chiếc bàn thấp bên cạnh. Ấm trà chén bát trên bàn theo đó rơi xuống đất, mảnh sứ vỡ văng tung tóe khắp nơi. Dọa cho Thư thị hoa dung thất sắc, kinh hãi hét lên: “Á! Các người làm cái gì vậy?!”

Hai tên người hầu kia cũng bị dọa giật mình, vội vàng lùi về phía sau, tránh để bị mảnh sứ vỡ làm bị thương. Quản sự Cao gia vội vàng chạy ra ngoài gọi người, rất nhanh đã gọi tới một đám đông hộ viện, hơn nữa trong tay mỗi người đều cầm gậy gộc các loại v.ũ k.h.í. Bọn họ định dựa vào ưu thế số đông để nghiền ép bốn người Kim Linh Nhi.

Kết quả lại khiến bọn họ hiểu được thế nào gọi là quý hồ tinh bất quý hồ đa? Lý Tịch thân thủ nhanh nhẹn, võ công cao cường, cho dù cánh tay bị thương, nhưng cũng không phải là thứ mà đám ô hợp này có thể sánh được. Cho dù chỉ có một mình hắn, cũng đủ để đ.á.n.h cho đám hộ viện Cao gia tơi bời hoa lá, răng rơi đầy đất.

Trong phòng tràn ngập tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của đám hộ viện. Nghe mà Thư thị và quản sự tê rần da đầu, hai chân nhũn ra. Ngay lúc hai người bọn họ định nhân lúc không ai để ý chuồn đi, Hoa Mạn Mạn trực tiếp đứng chắn ở cửa, chặn đứng đường lui của bọn họ.

Hoa Mạn Mạn chống nạnh, cười híp mắt hỏi: “Đại thiếu phu nhân đây là định đi đâu vậy?”

Thư thị khô khốc nói: “Ta, ta có chút việc phải đi làm, không tiếp đãi các người nữa, các người cứ tự nhiên đi.”

Ả vốn tưởng bốn người này chỉ là những lưu dân bình thường, cho dù bị bắt nạt cũng không có sức phản kháng, lại không ngờ trong số bọn họ vậy mà lại giấu một cao thủ tuyệt thế. Cú đá này hung hăng đá trúng tấm sắt, khiến ả hối hận không kịp.

Hoa Mạn Mạn gọi chị em Kim Linh Nhi tới, hỏi bọn họ tiếp theo có suy nghĩ gì? Kim Tư Niên bị dọa sợ rúc vào lòng chị gái, cơ thể gầy gò không ngừng run rẩy. Kim Linh Nhi thực ra cũng rất sợ hãi. Nhưng cô bé thân là chị gái, lúc này bắt buộc phải vững vàng mới được. Thế là cô bé ép bản thân bình tĩnh lại, nhanh ch.óng suy nghĩ đối sách.

Sự việc đến nước này cô bé đã nhìn rõ rồi, Cao gia căn bản không coi trọng cô bé, bọn họ muốn từ hôn. Thực ra từ hôn cũng chẳng sao. Với tình cảnh hiện tại của cô bé, quả thực là không với cao nổi Tiểu thiếu gia của Cao gia, cho dù cô bé miễn cưỡng gả vào Cao gia, cuối cùng cũng chưa chắc đã có được kết cục tốt đẹp. Cho nên trước khi đến Cao gia, cô bé đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống xấu nhất. Nếu Cao gia không chịu thừa nhận hôn ước, vậy cô bé sẽ dẫn em trai rời khỏi đây, tìm một nơi khác bắt đầu lại cuộc sống.

Thế nhưng sự thật lại còn tệ hơn cả dự đoán của cô bé. Người Cao gia không chỉ muốn lừa lấy tín vật và hôn thư trong tay cô bé, mà còn ra tay đ.á.n.h đập cô bé và bạn bè của cô bé, thái độ cực kỳ tồi tệ. Nếu hôm nay cô bé không dẫn vợ chồng Lý Nhị Cẩu cùng đến, vậy thì hôm nay cô bé và em trai chỉ có thể ôm đầu chịu đòn, ngay cả một chút sức lực đ.á.n.h trả cũng không có. Cô bé vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, liền tức đến mức toàn thân run rẩy. Người đất nặn còn có ba phần tính nóng, huống hồ cô bé còn là một người sống sờ sờ.

Kim Linh Nhi nhìn Thư thị ánh mắt đang né tránh, phẫn nộ nói: “Các người không phải là muốn từ hôn sao? Được, tôi có thể đồng ý với các người!”

Trong lòng Thư thị vui mừng, đang định mở miệng nói được, thì nghe thấy Kim Linh Nhi nói tiếp: “Nhưng các người phải đưa cho tôi một khoản tiền, coi như là bồi thường phí tổn thất cho chúng tôi.”

Thư thị không chút do dự gật đầu tỏ ý có thể. Một con nhóc nhà quê mà thôi, có thể đòi bao nhiêu tiền chứ? Tùy tiện ném cho nó vài chục lượng bạc, nó chắc là có thể vui đến phát điên rồi.

Kim Linh Nhi lần này học khôn rồi. Cô bé biết mình kiến thức nông cạn, rất nhiều chuyện đều không hiểu, cho nên cô bé quay đầu nhìn sang vợ của Lý Nhị Cẩu, nhẹ giọng dò hỏi: “Cẩu tẩu, tẩu thấy như vậy có được không?”

Hoa Mạn Mạn không chút do dự nói: “Rất tốt! Phải như vậy mới đúng chứ!”

So với một tên cẩu nam nhân, đương nhiên là bạc trắng lấp lánh thơm hơn rồi!

Kim Linh Nhi yên tâm lại, lại cẩn thận dè dặt hỏi: “Vậy tẩu thấy nên đòi bao nhiêu tiền thì tốt?”

Hoa Mạn Mạn giơ một ngón tay lên.

Kim Linh Nhi chần chừ nói: “Một trăm lượng? Như vậy có phải là nhiều quá không?”

Thư thị nghe thấy lời này, thầm cười khẩy, quả nhiên là một con nhóc nhà quê không có kiến thức, một trăm lượng đã có thể dọa nó sợ rồi. Một trăm lượng tuy nhiều hơn dự đoán của ả, nhưng chỉ cần có thể đuổi được cặp chị em nghèo kiết xác này đi, cũng không phải là không thể cho.

Đúng lúc này, bọn họ thấy Hoa Mạn Mạn lắc đầu: “Sai rồi, là một ngàn lượng.”

Kim Linh Nhi trực tiếp bị dọa cho ngây người. Mộ, một ngàn lượng?! Đây là con số thiên văn mà cô bé nghĩ cũng không dám nghĩ tới!

Thư thị cũng bị dọa giật mình. Cao gia tuy là đại tộc trong Phục An Huyện, danh nghĩa có rất nhiều sản nghiệp, nhưng cũng không phải là danh môn thế gia gì giàu nứt đố đổ vách, một ngàn lượng đối với bọn họ mà nói, không phải là con số nhỏ có thể tùy tiện lấy ra được. Thư thị muốn mặc cả, lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị Hoa Mạn Mạn ngắt lời: “Chuyện này liên quan đến nửa đời hạnh phúc của em chồng ngươi, một ngàn lượng đã coi như là cái giá rất rẻ rồi, nếu ngươi cảm thấy không hài lòng, chúng ta còn có thể tăng giá thêm, ngươi thấy một ngàn hai trăm lượng thế nào?”

Thư thị vội vàng nói: “Không không không, không thể tăng thêm nữa.”

Hoa Mạn Mạn chìa tay ra: “Vậy thì đưa tiền đây.”

Thư thị khó xử nói: “Một ngàn lượng không phải là con số nhỏ, ta phải đi thỉnh thị cha mẹ.”

Hoa Mạn Mạn phẩy tay nhỏ: “Đi đi.”

Thư thị hoảng hốt chạy đi tìm lão gia và phu nhân. Lão gia và phu nhân Cao gia biết được chuyện này, đều bị tức không nhẹ. Nhưng trong tay người ta vẫn còn nắm giữ tín vật và hôn thư, bên cạnh lại có cao thủ lợi hại trợ trận, bọn họ lừa cũng không lừa được, đ.á.n.h cũng không đ.á.n.h lại, chỉ có thể nhận xui xẻo. Cuối cùng Cao lão gia nén một bụng lửa giận, sai người lấy ra ngân phiếu một ngàn lượng, đưa đến tay Kim Linh Nhi.

Ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng, tròn trịa mười tờ. Kim Linh Nhi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Khi cô bé ôm đống ngân phiếu này rời khỏi Cao gia, cả người vẫn còn hơi lâng lâng. Nhưng cô bé vẫn chưa hoàn toàn bị choáng váng đầu óc. Cô bé lấy ra năm tờ ngân phiếu, đưa cho vợ Lý Nhị Cẩu: “Vừa rồi may mà có hai người, nếu không chúng cháu cũng không lấy được nhiều tiền như vậy, số tiền này chúng ta nên chia đều.”

Hoa Mạn Mạn chỉ lấy đi một tờ ngân phiếu: “Chừng này là đủ cho chúng ta dùng rồi, số tiền còn lại cháu cất kỹ đi, sau này ngày tháng còn dài, còn nhiều chỗ cần các cháu tiêu tiền lắm.”

Nếu không phải hiện tại nàng thực sự quá nghèo, nàng ngay cả một tờ ngân phiếu này cũng không muốn lấy.

Kim Linh Nhi rất ngại ngùng, cô bé cảm thấy mình đã chiếm món hời lớn của đối phương. Theo lý thuyết bọn họ bây giờ nên chia tay rồi. Nhưng chị em Kim Linh Nhi nhất thời không tìm được nơi đi thích hợp, hơn nữa Hoa Mạn Mạn lo lắng người Cao gia sẽ tìm cơ hội trả thù. Thế là nàng bảo hai chị em tiếp tục đi theo bọn họ, đợi sau khi rời khỏi Phục An Huyện rồi mới tách ra.

Chị em Kim Linh Nhi tự nhiên là vui mừng. Bọn họ đến y quán trước, tìm một đại phu băng bó vết thương cho Lý Tịch. Đúng lúc này, bên ngoài y quán vang lên tiếng ồn ào. Hoa Mạn Mạn và những người khác cùng bước ra cửa, tò mò nhìn ra ngoài, phát hiện bên ngoài có thêm rất nhiều quan binh. Những quan binh đó ai nấy đều có vẻ hung thần ác sát. Bọn họ lùa toàn bộ bách tính trên đường về nhà, và gõ cửa từng nhà cảnh cáo, nói là Thái t.ử điện hạ sắp vào thành rồi, bảo bách tính trong thành đều ngoan ngoãn một chút, mấy ngày này không được ra ngoài, càng không được nói lung tung, kẻ nào vi phạm sẽ bị đại hình hầu hạ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 139: Chương 139: Chiêu Vương Động Thủ Đánh Người, Mạn Mạn Đòi Tiền Bồi Thường | MonkeyD