Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 301: Động Đất Giữa Đêm Xuân

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:37

Quản gia do dự một chút, vẫn không nhịn được hỏi một câu.

“Bên phía Chiêu Vương, có c.ầ.n s.ai người đưa một phần quà tết qua đó không?”

Nhu Uyển quận chúa lần này cuối cùng cũng có chút phản ứng.

Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn quản gia.

“Lúc trước là hắn hại c.h.ế.t Quốc Công gia, tại sao ta phải tặng quà tết cho hắn? Hắn xứng sao?”

Quản gia ngậm miệng lại, lặng lẽ rời đi.

Cả Trấn Quốc Công phủ đều tĩnh mịch như tờ.

So ra, Chiêu Vương phủ lại náo nhiệt hơn nhiều.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Hoa Mạn Mạn lấy pháo đã chuẩn bị từ trước ra, chơi đùa trong sân.

Sau khi pháo được châm ngòi, nàng nhảy cẫng lên, hoảng hốt chạy sang một bên, không cẩn thận đ.â.m sầm vào lòng Chiêu Vương.

Lý Tịch giơ tay lên bịt tai nàng lại.

Pháo nổ tung, phát ra tiếng lách tách.

Nhưng vì tai đã bị bịt kín, những âm thanh đó đều rời xa nàng.

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm vào đôi mắt đen nhánh của Chiêu Vương.

Trong đôi mắt đen nhánh đó tựa như bầu trời đêm giữa mùa hạ, giấu kín hàng vạn vì sao, cùng với sự dịu dàng gần như sắp tràn ra ngoài.

Hoa Mạn Mạn nở nụ cười rạng rỡ với hắn.

“Chúc mừng giao thừa.”

Lý Tịch cũng cười: “Chúc mừng giao thừa.”

Trước khi đi ngủ, Hoa Mạn Mạn không quên đưa chiếc túi thơm mình đã chuẩn bị từ trước qua.

Chiếc túi thơm này do chính tay nàng làm, tay nghề tốt hơn nhiều so với chiếc túi thơm màu xanh lần trước, vải sa tanh màu đỏ tươi, bên trên còn thêu hoa văn màu xanh lá cây.

Vẫn là sự kết hợp đỏ và xanh lá cây c.h.ế.t người.

Lý Tịch không nhịn được hỏi: “Tại sao cứ phải thêu hoa màu xanh lá cây?”

Người phụ nữ này rốt cuộc muốn hắn dính chút màu xanh lá cây (cắm sừng) đến mức nào vậy?

Hoa Mạn Mạn giải thích: “Đây không phải hoa, đây là măng tre, măng tre chẳng phải là màu xanh lá cây sao.”

Lý Tịch nhìn chằm chằm chiếc túi thơm nửa ngày, thực sự không nhìn ra cục màu xanh lá cây đó lại là măng tre.

Hắn không thể hiểu nổi: “Tại sao lại là măng tre?”

Người khác bình thường đều thêu hoa cỏ, hoặc là động vật nhỏ lên túi thơm, tệ lắm thì cũng thêu vài chữ.

Hắn vẫn là lần đầu tiên thấy có người thêu măng tre.

Cho dù nàng thêu lá tre cũng được mà!

Hoa Mạn Mạn nghiêm túc giải thích.

“Bởi vì thiếp thân cảm thấy ngài đặc biệt hợp với măng tre.”

Cẩu nam nhân ngày thường nói chuyện rất tổn (độc miệng), thường xuyên không phân biệt địch ta mà phát động công kích măng tre (tổn).

Đích thị là măng vương (vua mỉa mai) xứng đáng với tên gọi!

Lý Tịch nghe được tiếng lòng của nàng: “……”

Người phụ nữ này cũng quá khiêm tốn rồi.

Bàn về khoản mỉa mai người khác, hắn làm sao sánh bằng nàng chứ?!

Lý Tịch hít sâu một hơi: “Măng tre thì thôi đi, tại sao vải làm túi thơm lại dùng màu đỏ?”

Đỏ phối xanh lá cây thực sự rất cay mắt a!

Hoa Mạn Mạn lý lẽ hùng hồn: “Năm mới năm me, màu đỏ cho hỉ khí a!”

Lý Tịch còn có thể làm thế nào được nữa?

Dù sao cũng là Vương phi hắn tốn bao tâm tư mới rước về cửa, chỉ đành chấp nhận thôi.

Hoa Mạn Mạn chìa cái vuốt nhỏ ra: “Năm mới phải có tiền mừng tuổi, tiền mừng tuổi của thiếp thân đâu?”

Lý Tịch đã sớm chuẩn bị xong.

Hắn đặt một thỏi vàng nặng trĩu vào tay nàng.

Thực ra hắn còn nhiều món đồ có giá trị hơn, nhưng với sự hiểu biết của hắn về nàng, nàng hẳn là thích vàng óng ánh hơn.

Hoa Mạn Mạn vui mừng khôn xiết, cầm thỏi vàng yêu thích không buông.

Thỏi vàng nặng thế này, ít nhất cũng phải mười lượng.

“Đa tạ Vương gia!”

Nhiều tiền thế này, đủ để nàng mua rất nhiều váy đẹp và đồ ăn ngon rồi.

……

Đêm khuya thanh vắng, Hoa Mạn Mạn đang ngủ say, bỗng cảm thấy ván giường dưới thân rung rinh.

Nàng mơ màng mở mắt ra.

Lúc này Lý Tịch đã tỉnh.

Hắn sờ sờ giường nệm dưới thân, phát hiện nó thực sự đang rung lắc.

Không chỉ vậy, những đồ nội thất khác trong phòng cũng đang rung lắc nhẹ.

Là địa long phiên thân!

Lý Tịch lập tức kéo Hoa Mạn Mạn dậy.

“Mau tỉnh lại, động đất rồi!”

Hoa Mạn Mạn bị hai chữ động đất dọa cho tỉnh hẳn.

Nàng vội vàng mặc quần áo đi giày tất, cùng Chiêu Vương chạy ra ngoài.

Đợi khi bọn họ chạy ra đến sân, phát hiện những người khác trong Vương phủ cũng đều đã tỉnh, ai nấy đều thần sắc hoảng hốt, đầu tóc bù xù.

Trần Vọng Bắc bước nhanh chạy đến trước mặt Chiêu Vương.

“Vương gia, hình như là địa long phiên thân, chúng ta phải làm sao đây?”

Hoa Mạn Mạn vội nói: “Mau tìm một chỗ trống trải mà ở.”

Hậu viện Vương phủ có một bãi tập, địa thế ở đó bằng phẳng, vô cùng trống trải.

Thế là tất cả mọi người đều đi đến bãi tập.

Trong bãi tập chẳng có gì cả, mọi người chỉ đành đứng ngây ra đó.

Tuy không có tuyết rơi, nhưng gió lạnh thấu xương, thổi vào mặt đau rát như d.a.o cứa.

Lý Tịch ôm Hoa Mạn Mạn vào lòng, dùng áo khoác của mình bọc kín lấy nàng, như vậy có thể khiến nàng cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Hoa Mạn Mạn sau khi trải qua sự hoảng loạn ban đầu, đã dần bình tĩnh lại.

Nàng cảm thấy mặt đất dưới chân tuy đang rung chuyển, nhưng biên độ rung chuyển không lớn, cấp độ động đất rõ ràng rất thấp.

Động đất ở mức độ này hẳn là không xảy ra chuyện lớn gì.

Nhưng để cho an toàn, nàng vẫn bảo mọi người tiếp tục ở lại bãi tập, quan sát thêm xem sao.

Trận động đất chỉ kéo dài chưa đầy nửa canh giờ rồi biến mất.

Xác định mặt đất đã khôi phục sự bình tĩnh, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đông quá lạnh, nếu tiếp tục ở ngoài trời rất có thể sẽ bị cảm lạnh.

Hoa Mạn Mạn bảo mọi người về trước, những chuyện khác đợi sáng mai rồi tính.

Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch trở về phòng, phát hiện bộ ấm chén trên bàn bị chấn động lệch khỏi vị trí ban đầu, có một chiếc bình hoa rơi từ trên kệ bác cổ xuống, vỡ thành mấy mảnh.

Ngoài ra mọi thứ đều vẫn như cũ.

Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch đi vòng qua những mảnh sứ vỡ trên mặt đất, ngồi xuống giường nệm.

Hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

May mà lần này chỉ là một trận động đất nhỏ, không gây ra nguy hiểm gì lớn.

Lý Tịch sờ ngón tay lạnh ngắt của nàng.

“Ngủ trước đi.”

“Ưm.”

Tuy nhiên vừa mới trải qua động đất, Hoa Mạn Mạn làm sao mà ngủ được?

Nàng rúc trong lòng Chiêu Vương, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện động đất.

Bây giờ động đất đã xảy ra rồi, vậy Thái Miếu thì sao? Có phải đã sụp đổ rồi không?

Sáng mai Hoàng đế sẽ dẫn người đến Thái Miếu tế tổ, nếu phát hiện Thái Miếu sập rồi, chẳng phải sẽ lôi đình thịnh nộ sao?

Cứ có cảm giác ngày mai sẽ là một ngày rất không bình yên.

Trời vừa sáng, người của Kinh Triệu Phủ đã gõ cửa Chiêu Vương phủ.

Bọn họ đến để hỏi xem Chiêu Vương phủ tối qua có ai bị thương trong trận động đất không?

Sau khi nhận được câu trả lời là không, quan binh của Kinh Triệu Phủ vội vã rời đi, bọn họ còn phải chạy đến nhà tiếp theo.

Dùng xong bữa sáng, Lý Tịch và Hoa Mạn Mạn thay y phục, ngồi xe ngựa tiến về Hoàng cung.

Hoa Mạn Mạn qua cửa sổ xe nhìn ra ngoài.

Phát hiện nhà cửa trên phố gần như vẫn còn nguyên vẹn.

Trận động đất tối qua gần như không gây ra ảnh hưởng gì lớn đối với bách tính Thượng Kinh.

Đây đúng là trong cái rủi có cái may.

Hoàng đế tối qua bị trận động đất làm cho bừng tỉnh, sau đó liền không ngủ được nữa, thần kinh cả người đều căng như dây đàn.

Địa long phiên thân…

Đặc biệt lại còn xuất hiện địa long phiên thân ngay dưới chân thiên t.ử.

Điều này chẳng khác nào lời cảnh cáo từ ông trời.

Hắn làm Hoàng đế, đương nhiên phải là người đầu tiên gánh chịu trách nhiệm.

Một bản chiếu tội kỷ là không thể thiếu.

Nhưng trước mắt điều hắn lo lắng nhất, vẫn là thiệt hại do địa long phiên thân mang lại.

Trải qua một đêm tìm kiếm của Kinh Triệu Phủ và Thành Phòng Tư, cuối cùng cũng thống kê được kết quả, trong trận động đất lần này, tổng cộng có năm người bị thương.

Trong đó bốn người là do lúc bỏ chạy quá hoảng loạn, không cẩn thận vấp ngã bị thương.

Chỉ có một người là bị nhà sập đè trúng.

……

(Biên tập viên không cẩn thận làm sai thời gian miễn phí, tôi không kịp viết quá nhiều, tạm thời chỉ có thể gom đủ mười một chương, ngày mai tôi xem có thể bù thêm vài chương nữa không.)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 301: Chương 301: Động Đất Giữa Đêm Xuân | MonkeyD