Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 397: Phúc Đại Mở Ra Bảo Thai Hoàn, Mạn Mạn Nhảy Xe Chạy Trốn
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:06
Khoảnh khắc xe ngựa chạy ra khỏi Tây Thành Môn, trong đầu Hoa Mạn Mạn vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
“Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện quan trọng, phần thưởng là một Phúc đại!”
Trong lòng Hoa Mạn Mạn khẽ động.
Nếu Phúc đại có thể mở ra một món v.ũ k.h.í, có khi nàng sẽ được cứu!
Nàng lập tức nói với hệ thống trong lòng.
“Mau giúp ta mở Phúc đại ra.”
Hệ thống nói được.
Hoa Mạn Mạn thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng lần này có thể mở ra một món đồ tốt.
Một lát sau, nàng nghe thấy hệ thống cứng nhắc nói.
“Chúc mừng ký chủ mở thành công một phần Bảo Thai Hoàn.”
Hoa Mạn Mạn suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.
“Mi nói mi mở ra cái thứ quái quỷ gì cơ?”
Hệ thống dường như cũng cảm thấy rất hoang đường, sau khi cẩn thận xác nhận không sai mới lên tiếng: “Quả thực là Bảo Thai Hoàn.”
Hoa Mạn Mạn điên cuồng lật bàn gào thét trong lòng.
“Cái Phúc đại của các người có bệnh à? Ta sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, mi đệt mợ vậy mà lại tặng ta Bảo Thai Hoàn?
Ta còn chưa m.a.n.g t.h.a.i thì cần Bảo Thai Hoàn làm cái quái gì?!”
Hệ thống đuối lý, không dám cãi lại.
Hoa Mạn Mạn ôm tia hy vọng cuối cùng hỏi: “Có thể mở lại lần nữa không?”
Hệ thống ngượng ngùng nói: “Không được đâu nha thân yêu.”
Hoa Mạn Mạn: “…”
Nàng hít sâu một hơi, thầm nhủ với bản thân đừng tức giận, tức sinh bệnh không ai chịu thay.
Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ta có thể khiếu nại mi không?”
Hệ thống: “Không được đâu nha thân yêu.”
Hoa Mạn Mạn bất lực gầm lên: “Cút đi!”
Hệ thống: “Vâng ạ.”
Hoa Mạn Mạn tức giận quá mức, dẫn đến bụng càng đau dữ dội hơn.
Chẳng lẽ thật sự là trưa nay ăn rau tề bị tào tháo rượt?
Hay là bà dì đến thăm?
Tóm lại dù là loại nào, lúc này đối với nàng đều là dậu đổ bìm leo.
Hoa Mạn Mạn ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Nàng nhớ mấy lần trước mở Phúc đại, đan d.ư.ợ.c mở ra đều được đựng trong bình sứ, lần này chắc cũng không ngoại lệ.
Thế là Hoa Mạn Mạn nói với hệ thống.
“Mi đưa Bảo Thai Hoàn cho ta.”
Hệ thống không biết nàng định làm gì, ngoan ngoãn làm theo.
Giây tiếp theo, Hoa Mạn Mạn liền cảm thấy trong lòng bàn tay mình có thêm một chiếc bình sứ nhỏ lạnh lẽo mịn màng.
Lúc này nàng đang nằm nghiêng trên sàn, lưng tựa vào vách xe, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, vừa vặn nằm ở góc khuất tầm nhìn của Hiền phi và Đông Dương Vương, chỉ cần động tác của nàng đủ cẩn thận, sẽ không bị phát hiện.
Hoa Mạn Mạn lén lút đổ viên t.h.u.ố.c trong bình sứ vào lòng bàn tay, nhét vào trong tay áo.
Xe ngựa rời khỏi quan đạo, rẽ vào một con đường núi hẻo lánh.
Mặt đường gồ ghề lởm chởm, thân xe theo đó mà xóc nảy dữ dội.
Người và đồ đạc trong xe cũng lắc lư nghiêng ngả theo, phát ra những tiếng loảng xoảng.
Hoa Mạn Mạn dùng sức đập vỡ bình sứ vào vách xe.
Bình sứ vỡ vụn, phát ra tiếng "bốp" giòn giã.
Nhưng vì thùng xe lắc lư quá mạnh, tiếng vỡ giòn giã này bị che lấp trong những tiếng loảng xoảng, không mấy nổi bật.
Thêm vào đó lúc này Hiền phi và Đông Dương Vương đều đang rất căng thẳng, một lòng chỉ nghĩ đến việc mau ch.óng hội họp với Từ Kế Võ, nên không hề nhận ra chút âm thanh này.
Hoa Mạn Mạn cầm mảnh sứ vỡ, bắt đầu cứa sợi dây thừng trên cổ tay.
Hệ thống: “Tôi căng thẳng quá.”
Hoa Mạn Mạn thực ra cũng rất căng thẳng, nhưng đột nhiên bị hệ thống xen vào như vậy, nàng ngược lại không còn căng thẳng nữa.
Nàng thậm chí còn có tâm trạng hỏi: “Người nên căng thẳng là ta mới đúng, mi là một cái hệ thống thì có gì mà căng thẳng?”
Hệ thống: “Tôi sợ cô bị phát hiện.”
Hoa Mạn Mạn trêu chọc: “Hệ thống nhi, mi vậy mà lại bắt đầu quan tâm ta rồi, thật là hiếm thấy nha.”
Hệ thống định phản bác, lại đột nhiên kêu lên.
“Hiền phi nhìn sang kìa!”
Hoa Mạn Mạn lập tức dừng động tác, nằm bất động giả c.h.ế.t.
Ánh mắt Hiền phi dừng lại trên người Hoa Mạn Mạn một lát, thấy nàng vẫn đang hôn mê, liền thu hồi ánh mắt.
Lý Hạo căng thẳng thấp thỏm hỏi.
“Chúng ta còn bao lâu nữa mới đến Nguyệt Hàn Sơn?”
Hiền phi cũng không rõ.
Bà ta nhập cung đã gần hai mươi năm rồi, những năm qua bà ta chưa từng một mình rời khỏi hoàng cung, đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn mù tịt, chứ đừng nói đến Nguyệt Hàn Sơn ở đâu.
Bà ta chỉ có thể nói hàm hồ: “Chắc là sắp đến rồi.”
Hệ thống: “Được rồi, nguy hiểm đã được giải trừ.”
Hoa Mạn Mạn tiếp tục lén lút cứa dây thừng, đồng thời thầm nói một tiếng cảm ơn trong lòng.
Vừa rồi nếu không có hệ thống nhắc nhở, nàng đã bị lộ rồi.
Hệ thống dùng giọng điệu tang thương nói: “Cảm ơn thì không cần đâu, sau này cô chỉ cần thành thật hoàn thành nhiệm vụ, đừng c.h.ử.i tôi là hệ thống ch.ó má nữa, là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”
Hoa Mạn Mạn hì hì cười một tiếng.
May mắn là, sợi dây thừng này khá mảnh, cứa cũng không tốn nhiều sức lắm.
Rất nhanh dây thừng đã bị cứa đứt.
Hoa Mạn Mạn tiếp tục giả vờ hôn mê, đồng thời âm thầm tìm kiếm cơ hội thoát thân.
Đúng lúc này, tiếng xé gió vang lên.
Một mũi tên b.ắ.n ra từ bên hông!
Không lệch một ly cắm phập vào chân trước của con ngựa.
Con ngựa phát ra tiếng hí đau đớn, chân trước khuỵu xuống, lao mạnh về phía trước.
Kéo theo chiếc xe ngựa phía sau cũng đổ nhào về phía trước.
Tên phu xe phụ trách đ.á.n.h xe hét lớn một tiếng: “Mau xuống xe!”
Nói xong hắn liền nhảy khỏi xe ngựa, lăn theo mặt đất lầy lội vào bụi rậm bên cạnh.
Hiền phi và Đông Dương Vương trong xe ngựa hoảng loạn tột độ.
Bọn họ muốn nhảy xe, tiếc là đã chậm một bước, cả người lẫn xe ngựa cùng nhau ngã nhào về phía trước!
Giờ phút này bọn họ đã hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà để ý đến Hoa Mạn Mạn.
Hoa Mạn Mạn chớp lấy cơ hội này, tay chống xuống sàn, chân đạp lên vách xe, dùng sức đạp một cái, thân hình mảnh mai liền nhảy vọt ra khỏi cửa sổ xe.
Nhưng vì mặt đất quá trơn trượt, lúc tiếp đất nàng không đứng vững, vô tình bị trẹo chân.
Nàng chật vật ngã nhào xuống bãi cỏ.
Bãi cỏ mềm mại dày dặn, làm giảm đáng kể lực va đập.
Nàng ngược lại không bị thương gì mấy, chỉ là cơn đau truyền đến từ vùng bụng càng rõ ràng hơn.
Xe ngựa ầm ầm đ.â.m sầm vào gốc cây lớn ven đường, chớp mắt vỡ nát thành từng mảnh.
Đám Vũ Lâm Vệ thấy vậy, nhao nhao xoay người xuống ngựa, tiến lên cứu người.
Hoa Mạn Mạn nén đau bò dậy, thừa dịp hỗn loạn bỏ chạy vào khu rừng bên cạnh.
Hiền phi và Lý Hạo được người ta cứu ra khỏi đống đổ nát của xe ngựa.
Đầu Lý Hạo bị đập vỡ, chảy không ít m.á.u.
Hắn ôm vết thương trên trán, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hoa Mạn Mạn đang cố gắng bỏ trốn, lập tức hét lớn.
“Bắt lấy Chiêu Vương phi, đừng để ả chạy thoát!”
Lập tức có hàng chục tên Vũ Lâm Vệ đuổi theo Hoa Mạn Mạn.
Hoa Mạn Mạn nén đau thi triển khinh công, tăng tốc độ bỏ chạy.
Thấy nàng càng chạy càng xa, hai mắt Lý Hạo đỏ ngầu, ác độc nói.
“Cung thủ chuẩn bị, nếu ả còn chạy nữa, thì trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t ả!”
Đám Vũ Lâm Vệ lập tức giương cung lắp tên, mũi tên nhắm thẳng vào bóng lưng Hoa Mạn Mạn.
Hoa Mạn Mạn quay đầu nhìn lại, thấy hàng chục mũi tên lấp lóe hàn quang, căng thẳng đến mức gần như quên cả thở, trong đầu chỉ còn lại một chữ to đùng——
Nguy!
Nhưng nàng biết mình không thể dừng lại.
Một khi nàng dừng lại, sẽ không bao giờ còn cơ hội trốn thoát nữa.
Hàng chục mũi tên lao v.út đi, tựa như cơn mưa trút xuống b.ắ.n thẳng về phía Hoa Mạn Mạn!
Hoa Mạn Mạn theo bản năng nhắm mắt lại.
Cái mạng nhỏ của ta xong đời rồi!
Tuy nhiên giây tiếp theo, nàng bị kéo mạnh vào một vòng tay ấm áp quen thuộc.
Hoa Mạn Mạn mở mắt ra.
Đập vào mắt chính là khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không tì vết của Lý Tịch.
Hắn một tay ôm Hoa Mạn Mạn, tay kia dùng sức giật phăng chiếc áo choàng đen trên người.
Áo choàng đột ngột bung ra, tựa như đôi cánh khổng lồ của con hắc ưng dang rộng, đ.á.n.h rơi toàn bộ những mũi tên đó, sau đó nhẹ nhàng phủ lên người Hoa Mạn Mạn.
