Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 462: Trêu Đùa

Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:13

Thanh Hoàn thi triển khinh công, dễ dàng trèo qua bức tường, vững vàng đáp xuống đất. Nàng ấy nhìn quanh một vòng, bóng đêm mờ ảo, những chiếc đèn l.ồ.ng trong cung cách đó không xa đang tỏa ra ánh sáng vàng vọt. Xung quanh không một bóng người.

Thanh Hoàn sải bước, nhanh ch.óng chạy về phía trước. Động tác của nàng ấy nhanh nhẹn linh hoạt, giống như một con mèo đen, không phát ra nửa điểm âm thanh.

Không lâu sau khi nàng ấy rời đi, hai tên Dạ Kiêu Vệ mặc đồ đen từ trong bóng tối bước ra, bọn chúng cũng thi triển khinh công, đuổi theo hướng Thanh Hoàn rời đi. Để tránh bị phát hiện, bọn chúng không dám đuổi theo quá sát. Khoảng cách giữa hai bên luôn duy trì ở mức không xa không gần.

Đốc chủ từng nói, Chiêu Vương phi chắc chắn sẽ không an phận ở yên trong Triều Dương Cung, bản thân ngài ấy đang m.a.n.g t.h.a.i không tiện hành động, chỉ có thể phái nha hoàn bên cạnh đi làm việc. Bọn chúng chỉ cần canh chừng bên ngoài Triều Dương Cung, là có thể bắt quả tang. Sự thật chứng minh Đốc chủ quả thật liệu sự như thần. Nha hoàn bên cạnh Chiêu Vương phi quả nhiên đã xuất động. Hai tên Dạ Kiêu Vệ định âm thầm theo dõi nha hoàn đó, xem nàng ta rốt cuộc muốn đi làm gì? Nếu có thể nắm rõ hướng đi của nàng ta, lát nữa bọn chúng cũng dễ bề tranh công với Đốc chủ.

Một người chạy phía trước, hai người đuổi theo phía sau. Ba người lặng lẽ xuyên qua lại giữa các cung điện. Không biết đuổi theo bao lâu, hai tên Dạ Kiêu Vệ đều có chút mệt mỏi.

Một tên trong số đó thở hổn hển hỏi: “Chỗ này trước đây chúng ta đã tới rồi phải không?”

Tên còn lại lau mồ hôi: “Trời tối đen như mực thế này, ta làm sao nhìn rõ được?!”

Bọn chúng chẳng qua chỉ hơi nghỉ ngơi một lát, lập tức đã bị Thanh Hoàn phía trước bỏ xa, dọa cho hai người không dám nghỉ nữa, vội vàng sải bước đuổi theo.

Một lúc sau.

Một tên Dạ Kiêu Vệ chỉ vào cung điện bên cạnh nói: “Ta chắc chắn vừa rồi chúng ta thật sự đã tới đây! Ta tuyệt đối không nhớ nhầm, nha đầu đó đang cố ý dẫn chúng ta đi vòng vèo!”

Hai người nhận ra có điều không ổn, thầm c.h.ử.i thề một câu. Nha đầu thối lại dám trêu đùa bọn chúng! Hai người không do dự nữa, rút đao ra tăng tốc đuổi theo, chặn đường Thanh Hoàn.

Thanh Hoàn buộc phải dừng bước, khó hiểu nhìn bọn chúng: “Các ngươi…”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đợi nửa ngày cũng không đợi được câu tiếp theo, kiên nhẫn cạn kiệt, mở miệng liền hỏi: “Nửa đêm nửa hôm ngươi chạy ra ngoài làm gì? Có phải định làm chuyện mờ ám gì không?”

Thanh Hoàn: “Ta… là… phụng mệnh…”

Dạ Kiêu Vệ không kịp chờ đợi gặng hỏi: “Là phụng mệnh ai? Đến làm gì?”

Thanh Hoàn: “Vương phi… bảo ta…”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đợi rồi lại đợi, lại đợi rất lâu, vẫn không đợi được câu tiếp theo, hai người đều cảm thấy nàng ấy đang cố ý kéo dài thời gian, liền không do dự nữa, trực tiếp một trái một phải tóm lấy nàng ấy.

“Nửa đêm giờ cấm đi lại mà tự ý ra ngoài, ngươi đây là vi phạm cung quy, phiền đi theo chúng ta một chuyến.”

Thanh Hoàn không kịp phân bua, đã bị đưa đến trước mặt Ngô Vong.

Ngô Vong đang ngủ, chợt bị gọi dậy, tâm trạng không được tốt lắm. Hắn mặc áo ngủ rộng rãi màu đen, ngồi trên chiếc giường thấp, mái tóc dài xõa tung sau lưng, ánh mắt sắc bén, giọng nói trầm lạnh: “Chuyện gì vậy?”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó đẩy Thanh Hoàn ra, giải thích ngọn nguồn sự việc.

Ngô Vong nhìn Thanh Hoàn, chú ý tới trong tay nàng ấy cầm một cái bọc vải, trầm giọng hỏi: “Trong tay ngươi cầm cái gì?”

Thanh Hoàn: “Đây là… Vương phi… đưa cho ta.”

Ngô Vong vươn tay: “Đưa ta xem.”

Thanh Hoàn: “Thế này… không hay… đâu.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ bên cạnh lập tức ra tay, cưỡng ép giật lấy cái bọc vải đó: “Thứ Đốc chủ muốn, ngươi lại dám không đưa? Chán sống rồi sao!”

Hai người dâng cái bọc vải cướp được đến trước mặt Ngô Vong, biểu cảm trên mặt cũng trong nháy mắt từ hung thần ác sát chuyển thành nịnh nọt lấy lòng.

Ngô Vong lại không đưa tay ra nhận, mà nhạt nhẽo nói: “Mở ra.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó lập tức mở bọc vải ra, lộ ra một chiếc bình đồng được chế tác tinh xảo. Khi nhìn thấy chiếc bình đồng, hai tên Dạ Kiêu Vệ đều sững sờ, ngay cả thần sắc của Ngô Vong cũng có một thoáng kinh ngạc. Nếu bọn chúng nhìn không nhầm, chiếc bình đồng này chắc hẳn là dạ hồ (bô đêm) mà các quý nhân trong cung dùng để đi vệ sinh!

Một mùi hôi thối từ trong bình đồng bay ra. Hoàn toàn chứng thực suy đoán của bọn chúng. Đây quả nhiên là một cái dạ hồ!

Sắc mặt hai tên Dạ Kiêu Vệ đó trong nháy mắt trở nên vô cùng đặc sắc. Bọn chúng muốn vứt đi, nhưng lại không dám, vì Đốc chủ vẫn chưa lên tiếng, chỉ đành nhịn buồn nôn tiếp tục bưng cái dạ hồ.

Ngô Vong giơ tay dùng ống tay áo che miệng mũi, hơi nghiêng người, ghét bỏ nói: “Còn không mau cất đi?!”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ như được đại xá, vội vàng đem dạ hồ ra ngoài. Nhưng cho dù dạ hồ đã bị đem đi, Ngô Vong vẫn có thể lờ mờ ngửi thấy mùi hôi thối đó, sắc mặt khó coi vô cùng.

Hắn lạnh lùng nhìn Thanh Hoàn: “Nửa đêm nửa hôm ngươi cầm một cái dạ hồ chạy ra ngoài làm gì?”

Thanh Hoàn vẻ mặt vô tội: “Vương phi… bảo ta… ra ngoài… đổ dạ hồ, ta không… ngờ… sẽ… bị người ta… bắt.”

Ngô Vong: “Ngươi là kẻ nói lắp?”

Thanh Hoàn thành thật trả lời: “Ta… nói chuyện… hơi chậm, mong… Đốc chủ… lượng thứ.”

Ngô Vong cười lạnh: “Cái gì mà nói chuyện hơi chậm? Không phải là nói lắp sao?!”

Thanh Hoàn như bị tổn thương, cúi đầu xuống, không nói thêm gì nữa.

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó đi rồi quay lại. Bọn chúng biết lần này mình đã làm hỏng việc, vừa vào cửa đã quỳ xuống trước mặt Đốc chủ, cực lực biện bạch gỡ tội cho mình.

“Cầu Đốc chủ khai ân, là nha đầu này cố ý trêu đùa chúng ta. Chúng ta hỏi nàng ta nửa đêm nửa hôm tại sao lại chạy lung tung bên ngoài? Nàng ta ấp a ấp úng không chịu nói thật với chúng ta. Chúng ta cảm thấy nàng ta vô cùng khả nghi, lúc này mới đưa người về tra hỏi.”

Thanh Hoàn ngẩng đầu lên, nghiêm túc giải thích: “Ta… muốn… giải thích, là… các ngươi… không chịu… nghe, các ngươi… luôn ngắt… lời… ta.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó lập tức phản bác: “Đốc chủ ngài xem! Nàng ta lại đang ấp a ấp úng kéo dài thời gian rồi, nàng ta chính là dùng chiêu này để trêu đùa chúng ta! Cầu Đốc chủ minh xét ạ!”

Thanh Hoàn rất tủi thân: “Ta… không có, các ngươi… oan uổng… ta.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó: “Sự thật chính là như vậy, tất cả đều là lỗi của ngươi! Là ngươi cố ý đ.á.n.h lạc hướng chúng ta!”

Ngô Vong đập mạnh xuống bàn. Rắc một tiếng, mặt bàn vậy mà nứt ra một khe hở.

“Đều câm miệng lại cho ta!”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ đó sợ tới mức im thin thít, ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám nói thêm một chữ nào nữa. Thanh Hoàn cũng cúi đầu xuống, tỏ vẻ rất tủi thân.

Ngô Vong lạnh lùng nói: “Các ngươi đưa nha đầu này về, sau đó đến Thận Hình Ty lãnh ba mươi trượng, nếu có lần sau, trực tiếp xách đầu đến gặp ta.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ sắc mặt trắng bệch, nhưng không dám phân bua, đồng loạt dập đầu tạ ơn.

Ngô Vong không muốn nhìn bọn chúng thêm một cái nào nữa: “Cút đi.”

“Dạ.”

Hai tên Dạ Kiêu Vệ luống cuống bò dậy, dẫn Thanh Hoàn rời khỏi chỗ ở của Ngô Vong.

Ngô Vong nhìn bóng lưng Thanh Hoàn rời đi, ánh mắt dần trở nên u lạnh. Hắn biết tất cả những chuyện này đều do Chiêu Vương phi cố ý sắp xếp. Nàng biết hắn phái người âm thầm theo dõi, nên nàng cố ý để Thanh Hoàn mang theo một cái dạ hồ chạy khắp hoàng cung. Nàng giăng một cái bẫy, mượn cơ hội trêu đùa hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 462: Chương 462: Trêu Đùa | MonkeyD