Nương Thay Ta Đổi Tử Cục Của Mệnh Phượng - Chương 5
Cập nhật lúc: 11/09/2026 01:01
[Ôi, Niệm tỷ của chúng ta đâu phải quả hồng mềm dễ bóp!]
[Có thù báo ngay tại chỗ, hào quang nữ chính che chở đây mà.]
Tô Bội tức giận quát:
“Con tiện nhân này, hôm nay ta nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
Ban đầu nàng chỉ muốn lấy lòng những vị tiểu thư kia.
Tô Niệm co người bên cạnh giả sơn, run lẩy bẩy, mặc cho bọn họ xô đẩy trêu chọc.
Ta nắm c.h.ặ.t túi sách, do dự một lát rồi vẫn bước tới, lấy từ trong túi ra mấy bông hoa lụa mới mua, đều là kiểu dáng đang thịnh hành nhất kinh thành.
“Các vị tỷ tỷ xem thử đi. Nếu có bông nào vừa mắt thì cứ lấy mà đeo.”
Các cô nương thích nhất loại này.
Tô Bội nghi ngờ nhìn ta.
Ta cụp mắt, bình thản nói từng chữ:
“Vừa rồi ta chẳng nhìn thấy gì cả.”
Lúc ấy nàng mới có được bậc thang để bước xuống, vui vẻ dẫn đám bạn rời đi.
Tô Niệm ngẩng đầu, mỉm cười với ta, trong mắt còn mang chút tinh quái.
“Đa tạ Đường tiểu thư.”
Những hàng chữ từ lâu đã chẳng còn ai quan tâm tới nữ phụ độc ác là ta nữa, chỉ không ngừng hiện lên những câu như “nữ chính đáng yêu quá”, “Hoắc Cảnh Hành động lòng rồi”.
Khi ấy ta không hiểu vì sao mình lại muốn giúp nàng giải vây.
Nương từng nói, nữ t.ử sống trên đời vốn đã chẳng dễ dàng, trước tiên phải bảo vệ được mình, nếu còn dư sức thì hãy giúp người khác.
Ta nghĩ, có lẽ ta đã làm được.
Mùa đông tuyết lớn, nương tự mình tới thư viện đón ta.
Bà nhét chiếc lò sưởi tay ấm nóng vào lòng bàn tay ta, giọng đầy cưng chiều:
“Kiều Kiều, mũi con đông đỏ hết rồi.”
Ta cúi đầu, hơi ấm tê tê từ đầu ngón tay lan dần vào tận tim.
Tô Bội một mình lên xe rời đi, bỏ mặc Tô Niệm đứng giữa trời băng đất tuyết. Thân hình nhỏ gầy của nàng chỉ bọc trong chiếc áo bông mỏng, ôm túi sách nặng trĩu, bị người qua đường va phải đến xiêu vẹo.
Lục Tri Vi đứng xa nhìn nàng, trong mắt hiện lên một tầng cảm xúc phức tạp.
Những hàng chữ lập tức trôi qua.
[Thật ra kế mẫu vòng đi vòng lại như vậy, chẳng lẽ chính là tới cứu rỗi nữ chính sao?]
Trong lòng ta bỗng dâng lên một chút chua xót, chỉ muốn kéo nương nhanh ch.óng rời đi.
Thế nhưng bà lại dừng bước, nhìn từ xa rồi khẽ thở dài:
“Đứa trẻ đáng thương.”
Ta đưa tay tìm bàn tay giấu trong ống tay áo của bà, mười ngón siết c.h.ặ.t lấy nhau rồi nhỏ giọng nói:
“Nương, cửa hàng hoa lụa mới làm mấy kiểu hoa mới. Các tiểu thư trong thư viện đều bảo rất thích, chắc vài hôm nữa sẽ có người tới mua, phải bảo tiểu nhị chuẩn bị thêm hàng.”
Quả nhiên bà lập tức bị ta kéo sự chú ý trở lại, ngồi xuống phủi tuyết trên tóc ta.
“Kiều Kiều đi học mà vẫn không quên chuyện làm ăn sao? Giỏi quá, đúng là con gái nương.”
Ở phía xa, ánh mắt Tô Niệm rơi lên người ta và nương, trong mắt không giấu được vẻ hâm mộ lẫn cô đơn.
Vài ngày sau, Tô Niệm tới tìm ta, tặng một chiếc túi tay áo đã may xong. Đường kim mũi chỉ nhỏ và đều, màu vải tuy không tươi đẹp nhưng được giặt rất sạch sẽ.
Nàng nói:
“Đa tạ hôm ấy đã giúp ta giải vây.”
Ban đầu ta không muốn nhận, nhưng những hàng chữ lại hiện lên.
[Nữ phụ mà ôm được đùi nữ chính thì sau này sẽ dễ sống hơn nhiều.]
Có lẽ thật sự có thể kiếm được chút lợi ích cho nương, vì vậy ta nhận lấy.
Trên mặt Tô Niệm có vẻ vui mừng, nhưng sâu trong mắt vẫn nhàn nhạt, giống như tất cả tâm sự đều bị nàng giấu ở một nơi rất sâu.
Nàng chưa bao giờ khoe khoang tài năng. Sau này thân thiết hơn, ta mới biết học vấn của nàng cực kỳ tốt, đặc biệt là toán thuật, gần như nhìn qua là nhớ.
Không hổ là nữ chính.
Đôi lúc ta cũng không khỏi cảm thấy mình kém hơn nàng đôi chút.
Ngày tuyết xuân tan, nương vẫn như thường lệ đưa ta đến thư viện, thay ta nộp tiền học.
Tô Niệm bỗng chạy từ dưới hành lang ra, rụt rè đưa tới một chiếc bao bọc lò sưởi tay. Vải không phải loại tốt nhất nhưng từng đường kim mũi chỉ đều được may vô cùng ngay ngắn.
Nàng nhìn Lục Tri Vi, đáy mắt mang theo chút mong đợi.
“Đa tạ phu nhân đã chiếu cố. Đây là vải mua bằng số bạc ta chép sách tích cóp được, mong phu nhân không chê.”
Sau này ta nghe nha hoàn kể mới biết nương từng tự mình tới Tô gia nói giúp Tô Niệm, còn đưa cho Tô gia một phần quà năm. Một gian thượng phòng trong t.ửu lâu Đường gia quanh năm để Tô gia sử dụng, chẳng khác nào giúp họ tiết kiệm một khoản tiền lớn.
Hốc mắt ta bỗng hơi cay.
Ta không ghét Tô Niệm, nương thích nàng cũng là chuyện bình thường, thế nhưng n.g.ự.c ta vẫn buồn bực đau nhói, giống như có thứ gì đó vốn thuộc về mình bị người khác chia mất một phần nhỏ.
“Đa tạ ý tốt của Tô tiểu thư. Ta đã có bao lò sưởi do Kiều Kiều làm rồi, cái này con cứ giữ lại mà dùng.”
Lục Tri Vi dịu dàng nói, nhẹ nhàng đẩy món đồ trở lại.
Ta nhìn thấy đầu ngón tay đỏ vì lạnh của Tô Niệm thoáng cứng đờ.
Nương lại ngồi xuống, ôm nhẹ Tô Niệm.
“Đứa trẻ ngoan, đường phía trước còn dài lắm. Con phải biết tự chăm sóc mình.”
Hốc mắt Tô Niệm lập tức đỏ bừng, nước mắt đầy ắp, phủ lên mắt một tầng mơ hồ.
Ta đứng xa nhìn, chút không cam lòng trong lòng cuối cùng cũng từng chút tan đi.
Những hàng chữ lại xuất hiện trước mắt ta.
Chỉ khi ở gần nương, ta mới có thể nhìn thấy chúng.
Bọn họ đều nói nương chỉ vì muốn cứu rỗi nữ chính, còn ta chẳng qua chỉ là một hòn đá bên đường, dùng xong rồi sẽ bị ném bỏ.
