Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 27: Dựa Vào Cái Gì?
Cập nhật lúc: 01/03/2026 07:05
Bữa tối ở Ngu gia lúc nào cũng trông có vẻ rất ấm áp.
Trừ khi có xã giao bên ngoài, nếu không Ngu Văn Lễ đều ở nhà ăn cơm, cùng vợ và các con quây quần bên bàn ăn.
Thôi Uyển Ninh sẽ kể cho chồng nghe tình hình gần đây của bọn trẻ, tiện thể chia sẻ vài tin tức nghe được từ các phu nhân khác.
Ngu Cẩm Tín năm nay đã tốt nghiệp đại học, vừa vào làm ở công ty nhà mình, mỗi lần nói đến công việc là thao thao bất tuyệt.
Ngu Viện luôn có cách chọc cho ba người còn lại cười vui vẻ. Thỉnh thoảng cô ta cũng than phiền vài chuyện nho nhỏ, rồi đổi lại những lời an ủi và dỗ dành.
Chỉ là trong sự ấm áp của bốn người đó, không có chỗ cho Ngu Hân.
Cô giống như một người vô hình. Dù ngồi cùng một bàn, ăn cùng một món, cũng chưa bao giờ trở thành một phần của câu chuyện.
Bình thường, Ngu Hân luôn ăn xong phần của mình trước, nhỏ giọng nói một câu “Con về phòng trước”, rồi vội vã rời đi, để lại phía sau tiếng cười nói rộn ràng của họ.
Nhưng hôm nay cô có chuyện phải nói.
Ngu Viện vừa kể xong một chuyện nhỏ ở trường. Lúc những người khác vừa dứt tiếng cười, Ngu Hân căng thẳng cất tiếng: “Ba.”
Bàn ăn lập tức im bặt, như một vở kịch đang trôi chảy bỗng bị người ngoài chen ngang.
Khóe môi Ngu Văn Lễ vẫn còn vương ý cười, nhưng ánh mắt đã lạnh đi: “Chuyện gì?”
“Ngày mai Giang Sở Sở mời con đến nhà cậu ấy chơi. Con nghĩ nên nói với ba trước.” Ngu Hân đáp.
Cô theo bản năng muốn gọi “Sở Sở”, nhưng lại cảm thấy không thích hợp, liền sửa lại.
Ngu Viện vốn đã không vui vì bị cắt ngang, nghe xong thì sắc mặt lập tức cứng lại.
Cô ta đương nhiên biết Giang Sở Sở. Trước đây từng theo gia đình tham dự vài buổi tiệc, Giang gia cũng có mặt. Nhưng với địa vị của Ngu gia, không ai dẫn dắt, cô ta không thể tự tiện tiến đến bắt chuyện.
Giang Sở Sở có vòng bạn bè riêng, thường không ở đại sảnh bao lâu mà vào phòng riêng cùng bạn mình.
Dù biết Giang Sở Sở học ở Minh Đức, nhưng học sinh được phân lớp hoàn toàn ngẫu nhiên, trường không chấp nhận chỉ định.
Nếu mở tiền lệ đó, không chỉ ảnh hưởng đến giáo viên mà còn biến trường học thành nơi phô trương quan hệ. Một khi đã vậy, gia đình có địa vị càng cao lại càng không muốn cho con vào học, danh tiếng của Minh Đức cũng sẽ lao dốc.
Cho nên vào lớp nào, hoàn toàn là may rủi.
Nhân tiện nói thêm, chuyện Nghiêm Chính Thanh và Lâm Tiểu Tuyết cùng lớp không phải Hạ Hòa đoán bừa, mà vốn dĩ cậu ta đã biết. Chỉ là cậu ta cố ý dẫn dắt suy nghĩ của Cố Thanh Hoan một chút. Kết quả không sai, còn tiện thể giúp cô một tay.
Quay lại chuyện chính.
Khi biết mình không cùng lớp với Giang Sở Sở, Ngu Viện đã rất khó chịu. Đến lúc biết Giang Sở Sở học chung lớp với Ngu Hân, cô ta càng bực bội hơn.
Bây giờ cô ta nghe thấy gì?
Ngu Hân, người ở nhà không được yêu thương cũng chẳng được coi trọng, lại được Giang Sở Sở mời đến Giang gia?
Dựa vào cái gì?
Ngu Viện vô thức siết c.h.ặ.t mép khăn trải bàn, giọng nói cũng cứng lại: “Chị thân với Giang tiểu thư như vậy cơ à?”
Ngu Văn Lễ hiếm khi không để ý đến cô con gái cưng đang nói gì. Ông ta có phần kích động, ánh mắt nhìn Ngu Hân cũng trở nên dịu đi: “Ngày mai mấy giờ?”
“Chín giờ sáng. Cậu ấy nói sẽ cho xe Giang gia đến đón con.” Ngu Hân trả lời.
Thật ra cô định tự bắt xe đi. Chỉ cần nói là đến Giang gia, ba chắc chắn sẽ cho xe nhà đưa cô.
Nhưng Giang Sở Sở phản đối. Cậu ấy nói đã muốn mượn oai hùm thì phải làm cho ra dáng.
Trong mắt Ngu Văn Lễ, ý cười càng đậm: “Tốt, rất tốt. Vậy sáng mai con ăn mặc cho chỉnh tề một chút.”
Ông ta nhớ lại mấy lần thoáng thấy Ngu Hân mặc đồ thường ở nhà trong kỳ nghỉ hè, hoàn toàn không để lại ấn tượng tốt.
Ông nhíu mày, quay sang Ngu Viện: “Viện Viện, chị con không có gu ăn mặc. Con chọn vài bộ trong tủ của con cho chị, đừng để mất mặt gia đình.”
Đã nói đến mức đó, Ngu Viện không thể từ chối, chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.
Ngu Văn Lễ vẫn chưa yên tâm, dặn Ngu Hân một loạt điều cần chú ý, còn bảo Thôi Uyển Ninh chuẩn bị một phần quà để ngày mai cô mang tặng Giang Sở Sở.
Ngu Hân có cảm giác như đang mơ.
Lúc mới chuyển về Ngu gia, cô từng mong có thể giống Ngu Viện, được ngồi trò chuyện cùng gia đình.
Nhưng chưa từng có.
Cô không biết dùng d.a.o nĩa. Lúc cắt bít tết phát ra tiếng ch.ói tai, ăn mì Ý cũng không biết phải cuộn sợi mì bằng nĩa.
Mỗi lần cô mắc lỗi, Ngu Văn Lễ tỏ ra mất kiên nhẫn, Thôi Uyển Ninh thất vọng ra mặt, Ngu Cẩm Tín bật cười chế giễu. Ngu Viện sẽ nói “Để em chỉ cho chị”, rồi trình diễn cách dùng d.a.o nĩa đúng chuẩn, động tác tao nhã. Sau đó mọi người lại khen Ngu Viện.
Nhưng thật ra cô rất giỏi dùng đũa.
Bởi vì nếu lỡ gắp phải món em trai thích, hoặc làm rơi thức ăn, cô sẽ bị mẹ nuôi quất mạnh vào mu bàn tay bằng đũa.
Bị quất rất đau. Mu bàn tay sẽ nổi vệt đỏ sưng lên như con giun, nóng rát rất lâu mới lặn.
Cô cũng biết rửa rau thế nào để sạch mà không lãng phí nước. Dao dùng rất thuần thục, thái lát, thái khối hay thái sợi đều nhanh và gọn. Nếu làm không tốt, sẽ bị mắng là “đồ vô dụng”.
May mà cô học rất nhanh. Chỉ cần quan sát người khác trước khi động đũa, cô sẽ không phạm sai lầm.
Rồi sau đó, ngay cả mức độ để ý như vậy, cô cũng không còn.
Nhưng hôm nay, cô lại trở thành trung tâm câu chuyện trên bàn ăn.
Về đến phòng, Ngu Hân đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, ngẩn người.
Rõ ràng trước kia cô khát khao được chú ý như vậy.
Vì sao bây giờ lại không hề thấy kích động?
Cô đặt tay lên n.g.ự.c. Nhịp tim mạnh mẽ mà ổn định. Không chua xót, cũng không nghẹt thở.
Đột nhiên cửa phòng bị đá hai cái.
Ngu Hân giật mình, vội vàng mở cửa, nhìn thấy Ngu Viện ôm một đống quần áo, vừa thu chân lại.
“Quần áo cũ của em đây, chị chọn đi.” Ngu Viện lướt qua cô, đi thẳng vào phòng, ném đống quần áo lên giường.
Cô ta đ.á.n.h giá Ngu Hân từ trên xuống dưới: “Dáng chị gầy quá, mặc đồ của em không lên form đâu.”
Ngu Hân lập tức đỏ mặt.
Sau khi về Ngu gia, ăn uống của cô đúng là tốt hơn nhiều. Nhưng cơ thể suy dinh dưỡng từ nhỏ không thể hồi phục trong vài tháng.
Cô không biết hành vi của Ngu Viện là cố tình miệt thị ngoại hình. Cô chỉ muốn chuyện này kết thúc nhanh: “Chọn đại một bộ là được…”
“Sao được? Ba nói rồi, không được làm mất mặt gia đình.” Ngu Viện cầm một chiếc váy hai dây ướm thử lên người cô, lắc đầu. Lại cầm một chiếc áo voan hở vai, vẫn lắc đầu.
“Cái nào cũng không hợp, làm sao đây nhỉ?” Cô ta tỏ vẻ khó xử.
Rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, Ngu Viện cong môi cười.
“Hay mai chị nói mình bị ốm đi. Để em thay chị đến Giang gia nhé?”
