Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 38: Quá Khứ Của Hạ Hòa
Cập nhật lúc: 01/03/2026 07:07
Cố Thanh Hoan ngồi trên xe của Hạ Hòa, gọi điện cho mẹ báo tối nay về muộn một chút, Tống Dật cũng tiện thể báo với nhà một tiếng.
“Hạ học trưởng, anh không cần nói với người nhà một tiếng à?” Cố Thanh Hoan thuận miệng hỏi.
“Không cần. Em không có bố mẹ, người lớn thân thiết chỉ còn mỗi ông nội, mà ông ấy cũng không quản em.” Hạ Hòa vẫn treo nụ cười như thường.
Câu đó vừa thốt ra, không khí trong xe như lạnh đi hẳn mười độ.
Cố Thanh Hoan im vài giây, giọng mềm xuống: “Bố mẹ anh mất rồi à?”
“Ừ. Lúc em còn nhỏ họ đã mất, giờ cũng chẳng nhớ rõ bao nhiêu.” Hạ Hòa nói rất bình thản.
Ký ức còn sót lại về bố mẹ giống như tờ giấy Tuyên Thành đã mục, chỉ cần rung nhẹ là tan thành bụi.
Nhưng cậu sẽ không cho phép bất kỳ ai nói xấu họ. Cậu còn sống, còn có thể quay về nhà họ Hạ cũng nhờ những sắp đặt bố mẹ để lại trước lúc c.h.ế.t.
Cố Thanh Hoan nhìn cậu một lúc. Hạ Hòa chớp mắt: “Sao thế?”
“Không có gì.”
Cố Thanh Hoan nói. “Chỉ là tôi đang nghĩ anh giống mẹ hay giống bố.”
“Giống mẹ.” Trong đầu Hạ Hòa lập tức bật ra đáp án này.
Ông nội nói cậu giống bố. Bác cả và bác hai lại bảo cậu chỉ giống khuôn mặt thôi, còn tính cách thì y hệt mẹ.
Bố cậu, Hạ Tri Hàn, là con út nhà họ Hạ. Thiên phú xuất sắc, ngoại hình nổi bật, được ông nội ký thác kỳ vọng rất cao.
Nhưng ông ấy không thích con đường gia đình sắp đặt, lại mê nghệ thuật. Thời trẻ từng khiến ông nội tức đến phát điên.
Cho tới khi ông ấy gặp mẹ cậu, Hứa Thu.
Từ cái tên, xuất thân, ngoại hình cho tới năng lực, hai người ấy vốn chẳng nên đứng chung một thế giới.
Thế mà họ gặp nhau rồi yêu nhau, y như phim thần tượng.
Hứa Thu học xong cấp hai đã bị người nhà nhốt lại, định gả đi để lấy sính lễ. Bà nhân lúc nhà chưa chuẩn bị, cuốn tiền bỏ trốn lên thành phố lớn tìm đường sống, rồi tình cờ gặp được Hạ Tri Hàn.
Hạ Tri Hàn rất yêu bà. Yêu sức sống bừng bừng, yêu sự bướng bỉnh, yêu tham vọng không che giấu của bà.
Bà giống như cây cỏ hoang có rễ cứng như răng ch.ó. Chịu nóng, chịu hạn, chịu giẫm đạp. Rễ cắm sâu xuống đất, liều mạng hút dinh dưỡng, lan ra thành một mảng xanh rộng lớn.
Hứa Thu cũng yêu Hạ Tri Hàn. Yêu trái tim trong trẻo thuần khiết, yêu sự lương thiện và tốt đẹp của ông ấy.
Bà biết mình kém Hạ Tri Hàn rất nhiều, cũng biết ông ấy chẳng màng tới sản nghiệp nhà họ Hạ. Nhưng phần vốn thuộc về ông ấy, bà không định để người khác cướp mất.
Vậy nên bà tự mình bước lên. Bà đi con đường mà ông nội vốn định sắp cho Hạ Tri Hàn.
Bà học rất liều. Hạ Tri Hàn cũng ủng hộ. Ông ấy thấy Hứa Thu kiên trì phấn đấu như vậy đẹp đến ch.ói mắt.
Đợi hai người anh bất tài kia hoàn hồn, họ mới phát hiện Hứa Thu trong mắt họ là người ngoài, là hạng thấp kém lại đứng vững trong nhà họ Hạ, thậm chí có không ít đối tác hợp tác vì Hứa Thu mà chọn nhà họ Hạ.
Họ không nhìn thấy sự xuất sắc của bà, chỉ sợ chiếc bánh của mình bị cướp mất, thế là động tâm tư bẩn.
Hạ Hòa khi đó còn nhỏ, chỉ biết mình theo bố mẹ ra nước ngoài, rồi một buổi sáng tỉnh lại cậu không bao giờ gặp lại họ nữa.
Cậu được một người đàn ông xa lạ chăm. Người đó cho cậu uống t.h.u.ố.c ức chế tăng trưởng, bảo sau này phải gọi hắn là bố. Cậu trốn chui trốn nhủi hơn bốn năm, cuối cùng lấy thân phận con trai của người kia về nước, xuất hiện lại trước mặt ông nội.
Khi ấy, cậu đã chấp nhận sự thật bố mẹ đã mất.
Ông nội không cho cậu tra chân tướng năm đó. Nhưng Hạ Hòa hiểu rõ cái c.h.ế.t của bố mẹ cậu không thể tách khỏi hai người bác kia.
Cậu càng biểu hiện xuất sắc, càng điên hơn, hai người đó càng sợ. Sợ có một ngày những thủ đoạn khiến người ta sống dở c.h.ế.t dở của Hạ Hòa sẽ dùng lên chính họ.
Mới vậy đã là gì. Không dọa họ mất ăn mất ngủ vài năm, sao xứng với thứ cậu đã mất?
Hạ Hòa đã quên gần hết gương mặt bố mẹ. Trong trí nhớ chỉ còn mơ hồ đường nét, ngay cả giọng nói cũng không nhớ ra.
Nhưng nghe Cố Thanh Hoan hỏi, cậu bỗng nhận ra hóa ra cậu chính là bằng chứng bố mẹ từng tồn tại.
Chỉ cần soi gương, cậu sẽ nhìn thấy họ.
Hạ Hòa cười: “Nghe nói mặt giống bố, tính cách giống mẹ.”
Cố Thanh Hoan nhìn cậu thêm một lúc rồi nhận xét: “Vậy đúng là kết hợp mạnh với mạnh, quá hợp luôn.”
Hạ Hòa nghĩ, nếu để đám người nhà họ Hạ nghe được câu này, chắc chắn họ sẽ bảo cô nói linh tinh.
Nhưng cậu thích. Rất thích. Thích đến mức muốn tìm cách nào đó để bày tỏ cảm xúc.
Xe chạy vào bãi đỗ ngầm của trung tâm nội thất. Đỗ xe xong, Tống Dật xuống trước rồi quay lại, đưa tay về phía Cố Thanh Hoan.
Cố Thanh Hoan sững một chút mới hiểu, vừa vịn tay Tống Dật vừa cười: “Lần đầu tiên mình được người ta đỡ xuống xe đấy.”
Tống Dật nói: “Sàn xe hơi cao, xuống phải chú ý.”
Cố Thanh Hoan đứng vững rồi thu tay: “Cảm ơn nhé.”
“Không có gì.” Tống Dật xua tay, rồi quay sang định đỡ Hạ Hòa nhưng Hạ Hòa hất phăng tay cậu, tự nhảy xuống.
Đáng ghét. Tác dụng của t.h.u.ố.c kéo dài quá lâu. Lần đầu tiên cậu muốn cao thêm đến vậy.
Hạ Hòa nghiến răng trong lòng.
Ba người vào trung tâm nội thất. Cố Thanh Hoan không đi thẳng khu bàn làm việc, cô muốn dạo thêm chút.
Phải nói, tổ hợp ba người này khá nổi bật.
Đồng phục Minh Đức vốn đã bắt mắt, mà đây lại không phải chỗ ăn chơi. Khách khác nhìn thấy thì không khỏi đoán xem ba học sinh này tới làm gì.
“Có cần tủ giày không nhỉ? Vào văn phòng lại thay giày có kỳ quá không?”
“Có tủ rồi, nhưng cái xe đẩy đựng đồ này nhìn tiện thật…”
“Ơ, giá treo đồ? Mùa đông treo áo khoác với khăn quàng?”
À, hóa ra là mua đồ cho văn phòng trường.
Khách khác hết tò mò, quay lại tập trung mua sắm của mình.
Cố Thanh Hoan ngồi xổm trước cái xe đẩy, mặt rối như tơ vò.
Cô thấy xe đẩy tiện để gom đồ lặt vặt, có một cái thì hữu dụng. Nhưng văn phòng cô hiện giờ trống trơn, mua về để làm gì?
“Chị…”
Hạ Hòa cúi người nhìn cô, hai tay giấu sau lưng. “Muốn thì mua thôi.”
Cậu vừa nói vậy, Cố Thanh Hoan lại càng kiên định: “Thôi. Đi chọn bàn ghế trước đã! Mấy cái khác chưa cần.”
Cô đứng dậy, bước nhanh về khu bàn ghế. Hạ Hòa và Tống Dật theo sau.
Hạ Hòa mở miệng: “Cậu thấy nếu tôi mua hết những thứ chị ấy thích rồi tặng cho chị ấy, chị ấy có vui không?”
Tống Dật mất vài giây mới nhận ra Hạ Hòa đang hỏi mình. Cậu gãi đầu, thật thà: “Tôi thấy cậu ấy sẽ không nhận đâu.”
Hạ Hòa thở dài khoa trương: “Cũng đúng.”
Nhưng không sao. “Hạ Hòa” không tặng được thì cậu vẫn có cách khác.
Hạ Hòa: 【Tiểu Bạch~】
Bạch Hàn Sơn: 【Cậu lại định bày trò gì?】
Hạ Hòa: 【Không có mà. Mình chỉ thấy văn phòng hội học sinh đơn điệu quá, thêm chút ‘hơi thở cuộc sống’ cũng tốt~】
Bạch Hàn Sơn: 【…Tôi biết cậu đang đi mua nội thất với Cố Thanh Hoan.】
Hạ Hòa: 【Sáng mai đưa cho mình một phương án.】
Bạch Hàn Sơn muốn chặn cậu ta luôn. Ngày xưa sao anh lại nghĩ quẩn đi làm cấp dưới cho Hạ Hòa cơ chứ!
