Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 82: Soái Khí
Cập nhật lúc: 19/03/2026 01:00
Tần Mân thưởng đơn giản thô bạo, hiệu quả lại rất tốt. Tần Việt quay đầu liền phát trong nhóm lớp một bao lì xì tranh vận may, tổng ngạch một ngàn.
Mọi người cơ bản không thiếu tiền, nhưng vừa nhìn là biết Tần Việt vừa nhận được tiền thưởng, ý nghĩa lập tức khác hẳn, thế là náo nhiệt mà lao vào giật bao lì xì.
Vận may tốt nhất là Minh Hiểu Lam, cả lớp 22 người, cô ấy giật được 150.63. Nếu lúc này còn đang ở trường, kiểu gì cũng bị cả đám kéo tới sờ sờ bàn tay đỏ của cô ấy.
Không nói gì khác, chỉ cầu lúc thi có thể đoán trúng thêm mấy câu trắc nghiệm.
Tần Việt vừa đắc ý vừa muốn ra vẻ bình thản trước mặt Tần Mân:
【 Anh biết em thi tốt à? 】
Tần Mân: 【 Mẹ nói với anh, thi rất tốt. 】
Nghe được Tần Mân khen, Tần Việt lại ngượng ngùng. Cậu chậm rì rì gõ trong khung chat:
【 Thật ra vẫn chưa được lắm, hồi trước anh toàn top 3 toàn khối… 】
Tin vừa gửi đi, Tần Việt lập tức thấy không ổn, đang định thu hồi thì điện thoại đã reo lên. Tần Mân gọi tới, cậu luống cuống bắt máy.
“Em không cần lấy tiêu chuẩn của anh để cân nhắc mình,”
Tần Mân nói thẳng, “Anh là anh, em là em, em có sự xuất sắc của em.”
Hốc mắt Tần Việt nóng lên, cậu ho khan hai tiếng, cố nén cảm xúc đang dâng trong cổ họng.
Cậu nhỏ giọng hỏi: “Anh, từ nhỏ đến lớn em có làm anh mất mặt không?”
Không đợi Tần Mân mở miệng, cậu đã ấp úng nói tiếp: “Hồi nhỏ anh có rất nhiều giấy khen với cúp, nào Olympic Toán, thuyết trình tiếng Anh, robot… nhưng mấy cái đó em đều không làm được.”
Vì vậy cậu luôn có chút tự ti.
Cậu tự tin nhất là thể chất rất tốt, khỏe đến mức từ nhỏ tới lớn hiếm khi cảm cúm, nhưng thật muốn nói mảng thể thao thì thần kinh vận động của cậu cũng chẳng giỏi lắm.
Vậy vì sao cậu là con nhà họ Tần, lại là em trai của Tần Mân, giống như ông trời đang dùng sự bình thường để trêu đùa cậu.
Tần Mân trầm ngâm một lát, mở miệng lại chuyển sang chuyện khác: “Hồi nhỏ mẹ hay dẫn chúng ta đi thăm cô Chúc, em còn nhớ không?”
“Dĩ nhiên nhớ.” Tần Việt theo phản xạ gật đầu. Chúc Thanh Lan mà, mẹ của Giang Sở Sở.
Mỗi lần bọn họ đến nhà họ Giang, cô Chúc đều chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt mà bọn họ thích.
Tần Việt thích nhất một loại kẹo mút, nhưng ở nhà mẹ sợ cậu sâu răng nên không cho ăn nhiều, chỉ có đến nhà họ Giang mới được ăn liền ba cây.
Dĩ nhiên, về nhà xong Tần Mân sẽ nhìn chằm chằm cậu đ.á.n.h răng.
“Sau khi sinh Sở Sở, sức khỏe cô Chúc vẫn luôn không tốt, cũng phải mấy năm gần đây mới điều dưỡng dần.” Tần Mân nói bằng giọng hồi tưởng.
“Cô ấy thích em nhất, còn bảo em dẫn Sở Sở chơi. Mỗi lần nhìn em với Sở Sở ở sân dắt ch.ó trêu mèo, bắt bướm cho kiến ăn, leo cây hái hoa, bới cát chơi bùn…”
“Khụ! Khụ!” Tần Việt ho mạnh hai tiếng, hơi bất mãn. Nói chi tiết vậy làm gì, cậu biết hồi nhỏ mình nghịch thật mà.
“Tóm lại, lúc đó là thời điểm cô Chúc có sức sống nhất.” Tần Mân nói.
Tần Việt gãi đầu: “Sao lại thế?”
“Vì em là ‘em trai’ của Sở Sở, có em ở đó, Sở Sở sẽ dũng cảm hơn, kiên cường hơn một chút.” Tần Mân khẽ cười.
Hồi nhỏ Giang Sở Sở rất yếu ớt, như thể gió thổi mạnh một chút là ngã.
Ngược lại, Tần Việt khỏe như quả bóng cao su, rắn chắc lại hiếu động. Cậu không chịu ngồi yên trong nhà, cứ muốn kéo Giang Sở Sở chạy ra ngoài.
Ban đầu Giang Sở Sở cũng không muốn, nhưng bị Tần Việt gọi chị nhiều lần, tự thấy phải chăm em trai, thế là bày ra dáng chị cả, theo Tần Việt chạy nhảy khắp nơi.
Chạy nhiều rồi, sức khỏe Giang Sở Sở lại càng ngày càng tốt, Chúc Thanh Lan vốn luôn nơm nớp lo sợ cũng dần thả lỏng, khúc mắc trong lòng cũng tan đi.
Tần Việt hơi ngượng, lầm bầm: “Em mới không phải em trai, giờ em cao hơn Sở Sở nhiều.”
Tần Mân cười, không tranh luận, chỉ tiếp tục: “Từ khi đó, anh đã rất ngưỡng mộ em. Vì em có đúng thứ năng lượng cô Chúc cần lúc đó, rất vừa lúc, giống như trong phim lúc nguy cấp thì anh hùng xuất hiện. Anh thấy rất ngầu.”
Nhiệt độ lập tức dâng lên từ tim.
Tần Việt chỉ cảm thấy từ cổ lên tới đầu nóng bừng, nóng đến mức cậu muốn uống nước. Nếu lúc này soi gương, chắc chắn sẽ thấy từ cổ đến tai đỏ bừng một mảng.
Bị người anh mà mình luôn ngưỡng mộ nói mình giống anh hùng, còn nói mình ngầu, cảm giác này thật sự quá đã.
Cậu ngượng ngùng, mặt vẫn không giấu nổi nụ cười ngây ngô, miệng còn cố chối: “Anh hùng gì chứ, cũng không tới mức đó đâu, chỉ là trùng hợp thôi, trùng hợp.”
“Cho nên, A Việt, anh chưa từng thấy em làm anh mất mặt.”
Tần Mân nói rất nghiêm túc, “Em là đứa em trai ngầu nhất của anh.”
Tần Việt muốn hét lên, muốn lao ra ngoài chạy một vòng, như thể chỉ có gió đêm tạt lên mặt mới làm m.á.u nóng trong người dịu xuống.
“Em…” Tần Việt nuốt nước bọt, “Anh, anh cũng vậy, em cũng thấy anh rất ngầu, biết đủ thứ, người ta ai cũng ghen tị vì em có một ông anh như anh…”
Đúng vậy, hồi trước cậu rõ ràng cũng rất tự hào. Có anh trai giỏi như vậy, ai cũng ghen tị với cậu.
Rốt cuộc từ khi nào cậu bắt đầu mâu thuẫn chuyện này? Vì sao lại cảm thấy mình không bằng anh trai?
Tần Việt không biết nói gì cho phải, cậu rối rắm nói: “Lần sau em sẽ thi tốt hơn. Không chỉ lần này, về sau em cũng sẽ làm anh tự hào!”
Nói xong cậu cúp máy thật nhanh, rồi quăng mình lên sofa phòng khách, dùng gối ôm che mặt, thỉnh thoảng lại phát ra mấy tiếng cười ngây ngô từ sau gối.
Tần Yên Hà lúc hai anh em gọi điện cố ý về phòng, giờ xuống dưới rót nước thấy Tần Việt như vậy còn tưởng cậu uống nhầm t.h.u.ố.c: “Con làm sao vậy?”
Tần Việt giật nảy, vội quăng gối ôm ra, mắt đảo loạn: “Không, không có gì…”
“Nói chuyện với anh con gì mà vui thế?” Tần Yên Hà tiếp tục trêu.
Nhắc đến chuyện đó Tần Việt lại muốn cười ngây ngô, nhưng trước mặt mẹ cậu vẫn cố giữ hình tượng ngầu: “Có nói gì đâu. Anh ấy chỉ khen con vài câu thôi.”
Vài câu? Tần Yên Hà nghi hoặc nhìn khóe miệng Tần Việt kiểu gì cũng không đè xuống được, e là không chỉ vài câu đơn giản vậy.
Tần Việt xoay người lôi bài thi của mình: “Không nói nữa, con bận lắm. Con còn phải sửa lại câu sai, mai còn đi lớp phụ đạo của học thần. Lúc đó cả lớp còn trông con giảng bài…”
Cậu càng nói càng hăng, chạy lên lầu một bước ba bậc. Tần Yên Hà nhìn theo sau lưng mà không nhịn được nghĩ, lỡ cậu hụt chân thì có lăn từ cầu thang xuống không.
Nếu thế thì bà đỡ hay không đỡ đây? Thằng nhóc giờ cao hơn bà rồi, thật phải đỡ thì có khi người bị đưa vào bệnh viện lại là bà.
May mà Tần Việt không hụt chân, vững vàng về phòng.
Cậu mở túi trà sữa ra, đổ hết sổ sai đề lên giường, vừa ngân nga vừa kéo tờ giấy trắng ra thống kê câu sai.
Thi cử thì sao chứ. Có học thần phụ đạo, lần sau cậu còn có thể thi tốt hơn. Cậu sẽ trở nên giỏi hơn. Trở thành một đứa em trai ngầu không thua ông anh ngầu của mình.
