Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 93: Xúi Giục

Cập nhật lúc: 29/03/2026 08:02

Ngu Viện muốn phản bác, muốn nói mấy lời đó đúng là nói quá lên.

Nhưng lý trí nói cho cô biết, Cố Thanh Hoan nói không sai.

Bởi vì lớp mười hai đã có người bị thiêu tới rồi, tuy rằng trước mắt Ninh Phù vẫn yên ổn, nhưng không phải nói nhìn bề ngoài không có vấn đề thì không tính là xảy ra chuyện.

Cô không biết nên trả lời trong nhóm thế nào, ngược lại là Giang Sở Sở nhảy ra trước.

Giang Sở Sở: 【?】

Giang Sở Sở: 【 cậu kéo em cậu vào à? 】

Tim Ngu Viện giật thót, ngay sau đó thấy Ngu Hân trả lời: 【 ừ. 】

Ngu Hân thừa nhận cô là em gái? Nhận thức này khiến đầu óc Ngu Viện hơi choáng váng.

Sao cô ấy có thể thừa nhận một hàng giả như cô chứ? Những thứ cô không bằng Ngu Hân quá nhiều, hơn nữa còn chiếm mất hơn mười năm cuộc sống vốn nên thuộc về Ngu Hân.

Vì sao Ngu Hân có thể bình tĩnh thừa nhận cô là em gái như vậy?

Trong lòng Ngu Viện chua xót, cô siết điện thoại, chậm rãi gõ chữ trong nhóm: 【 nếu mình nói ra, các cậu không được liên lụy tới mình. 】

Ngu Hân ngẩng đầu nhìn cô một cái, Ngu Viện mạnh miệng trừng lại: “Nhìn gì, lỡ các chị nói em ra ngoài, em bị họ trả thù thì sao!”

“Bọn chị sẽ không nói,” 

Ngu Hân nghĩ một chút rồi nói, “Nhưng nếu họ thật sự bắt nạt em, em cứ đẩy hết cho chị.”

Cô cười thoải mái: “Đừng nhìn chị gầy vậy, vẫn chịu đòn được.”

Từ nhỏ đến lớn cô không biết bị bố mẹ nuôi đ.á.n.h bao nhiêu lần, cũng biết tránh thế nào để giảm đau đến mức thấp nhất.

Ngu Viện đột nhiên đứng bật dậy: “Chịu đòn cái gì! Dù sao chị cũng là con ruột nhà họ Ngu! Mấy nam sinh đó nếu không phải tay chân của Nghiêm Chính Thanh, dựa thế bắt nạt người khác, tự bọn họ làm gì có gan động tới chị!”

“Với lại họ muốn tìm lớp chị gây sự thì cũng chẳng rảnh lo em đâu, cho dù thật sự tìm tới em, em còn có Tiểu Tuyết! Cậu ấy nói với Nghiêm Chính Thanh một câu là được! Còn không thì em chạy! Em chạy về nói với anh trai, để anh ấy đi xử lý họ!”

Ngu Viện càng nói càng hăng, lật đi lật lại một vòng, phát hiện mình vẫn có chút quan hệ, lập tức tự tin hơn hẳn.

Cô bế Hạt Mè đang nghịch quả bông trên dép mình lên, lén xoa hai cái lên lớp lông mềm trên bụng nó, nhét lại vào lòng Ngu Hân, rồi đẩy Ngu Hân ra cửa, ra lệnh tiễn khách: “Ra ngoài đi, lát nữa em gửi danh sách vào nhóm, các chị tự nghĩ cách đi!”

Nói xong liền đóng cửa, động tác liền mạch dứt khoát.

Ngu Hân ôm Hạt Mè đứng ngoài cửa, cúi đầu hỏi: “Hạt Mè, ăn xong chưa?”

Hạt Mè “ngao” một tiếng: Snack ngon lắm! Nhưng mà mẹ ơi, mình chưa no đâu! Bảo dì cho thêm đi!

“Ăn xong là được.” Ngu Hân ôm Hạt Mè về phòng mình, mở nhóm chat ra xem, Ngu Viện đã gửi bốn cái tên, gửi xong liền rời nhóm.

Giang Sở Sở: 【 sao cậu ấy gửi xong là chạy? 】

Cố Thanh Hoan: 【 để tránh lưu lại lịch sử chat? Nếu người khác kiểm tra điện thoại, có thể phát hiện cậu ấy báo tin. 】

Giang Sở Sở: 【…】

Giang Sở Sở: 【 nghe cậu nói cứ như bọn mình đang làm việc ngầm vậy. 】

Cố Thanh Hoan: 【 chẳng phải bọn mình đang xúi giục cậu ấy sao? 】

Giang Sở Sở: 【 cũng đúng. 】

Ngu Hân đặt Hạt Mè xuống, nghĩ một chút rồi hỏi trong nhóm: 【 có cách nào vừa phản kích mấy người này, lại không liên lụy tới Ngu Viện không? 】

Cố Thanh Hoan: 【 đơn giản thôi mà, chỉ cần đừng để họ biết hành động phản kích có liên quan tới bọn mình là được. 】

Giang Sở Sở: 【 cậu nói nghe nhẹ tênh vậy… 】

Cố Thanh Hoan gửi một biểu tượng mặt cười.

Ngu Hân nghĩ, chỉ số EQ của Cố Thanh Hoan đúng là cao nhất trong số những người cô quen.

Trước giờ cô ấy luôn dùng EQ để cư xử hòa nhã với người khác, nếu ngược lại dùng nó để làm chuyện xấu…

Ngu Hân lặng lẽ xoa xoa cánh tay, sao tự nhiên thấy hơi lạnh.

Cố Thanh Hoan không biết Ngu Hân đang nghĩ gì, cô cầm mấy cái tên kia chuyển cho Bao Thanh Tùng.

Nhân tiện nói thêm, sau thực chiến thu thập thông tin lớp mười hai hôm nay, Bao Thanh Tùng đã trở thành chuyên gia tình báo của lớp ba, được công nhận là mật thám.

Bao Thanh Tùng: 【 mấy người này là ai? 】

Cố Thanh Hoan: 【 đúng như cậu nghĩ đó. 】

Bao Thanh Tùng gửi biểu tượng ngón tay cái: 【 không hổ là lớp trưởng! 】

Cố Thanh Hoan: 【 cậu điều tra kỹ mấy người này trước, chỉ điều tra thôi, chuyện khác tạm thời chưa cần nghĩ. 】

Bao Thanh Tùng: 【 không vấn đề! 】

Cố Thanh Hoan nghĩ một chút rồi nói thêm: 【 ngoài ra, tra cả học sinh tên Ninh Phù nữa. 】

Bao Thanh Tùng: 【 sao phải tra Ninh Phù? 】

Cố Thanh Hoan: 【 vì cậu ấy là người cuối cùng bọn mình mới tìm ra trong danh sách. 】

Lớp mười hai tổng cộng hai mươi học sinh, theo lý hỏi vài người là đủ danh sách.

Nhưng thực tế mọi người kẹt ở con số mười chín rất lâu, sau cùng mới thông qua một học sinh lớp khác từng học chung cấp hai với Ninh Phù, xác nhận cô ấy chính là học sinh thứ hai mươi của lớp mười hai.

Bao Thanh Tùng vẫn chưa hiểu lắm, may mà Cố Thanh Hoan bổ sung: 【 một lớp chỉ có hai mươi người mà vẫn có thể bị bỏ sót, hoặc là cậu ấy quá mờ nhạt trong lớp, hoặc là mọi người cố tình tránh nhắc tới cậu ấy. 】

Cố Thanh Hoan: 【 nếu là trường hợp đầu thì còn đỡ, nhưng nếu là trường hợp sau, lại kết hợp với không khí lớp mười hai… 】

Bao Thanh Tùng lập tức hiểu ra: 【 có thể cậu ấy bị bắt nạt tập thể! 】

Cố Thanh Hoan gửi biểu tượng gật đầu: 【 nếu đã nhận ra khả năng này, mình nghĩ không thể coi như không biết, cậu có thể điều tra giúp không? 】

Nếu đang ở trước mặt Cố Thanh Hoan, Bao Thanh Tùng có thể vỗ n.g.ự.c cái bốp: 【 giao cho mình! Lớp trưởng cứ chờ xem! 】

Kết thúc trò chuyện với Cố Thanh Hoan, Bao Thanh Tùng ôm laptop ngồi phịch xuống sofa, bắt đầu điên cuồng thu thập thông tin.

Chị cậu là Bao Như Kiếm đi lấy trái cây trong tủ lạnh, quay lại dựa vào lưng ghế sofa nhìn thao tác của cậu một lúc rồi đột nhiên hỏi: “Em đang khai thông tin người ta à?”

Bao Thanh Tùng giật b.ắ.n mình: “Đâu có! Em làm việc hợp pháp mà!”

“Cũng biết mình không có gan đó,” Bao Như Kiếm gật đầu nhẹ, “vậy em tra mấy học sinh này làm gì?”

Bao Thanh Tùng gãi đầu, cuối cùng vẫn không chịu nổi áp lực từ chị gái, thành thật kể chuyện lớp ba và lớp mười hai xung đột.

Nghe tới đoạn Cố Thanh Hoan muốn điều tra Ninh Phù, Bao Như Kiếm tặc lưỡi: “Lớp trưởng của em nhạy thật, đúng là hạt giống tốt.”

Bao Thanh Tùng lập tức cảnh giác: “Lớp trưởng bọn em thị lực không tốt lắm, không thi được trường cảnh sát đâu.”

Không phải cậu thấy trường cảnh sát không tốt, mà là với tư thế của chị cậu, nghe như muốn kéo Cố Thanh Hoan về dưới trướng. Đừng mà, chị cậu hung dữ thế kia, lớp trưởng rơi vào tay chị thì khổ lắm!

Bao Như Kiếm nheo mắt: “Em có phải đang nói xấu chị trong lòng không?”

“Không có!” Bao Thanh Tùng ngồi thẳng lưng, “tuyệt đối không có!”

Bao Như Kiếm không truy nữa, suy nghĩ một chút: “Nhưng em nói Nghiêm Chính Thanh có phải con trai nhà họ Nghiêm mở công ty giải trí không?”

Bao Thanh Tùng mơ hồ gật đầu.

Cô trầm ngâm vài giây rồi vỗ vai cậu: “Em tiếp tục tra đi, chuyện này có tiến triển gì thì báo chị.”

Nói xong, Bao Như Kiếm cầm trái kiwi về phòng.

Bao Thanh Tùng nhìn theo bóng lưng chị, lén trợn mắt một cái.

Còn chuyện có báo hay không…

Đương nhiên là phải báo rồi! Đó là chị cậu, cậu phản kháng nổi sao!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.