Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 2: Thử Vai
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:36
Lâm Ngọc nhìn Hứa Tri Tri phản công, cảm giác giống như một chú thỏ bị dồn vào đường cùng, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhảy lên c.ắ.n người, vừa hung dữ lại vừa đáng yêu.
Cô ấy không thấy khó chịu chút nào, trái lại còn cảm thấy sảng khoái vì “Tri Tri nhà mình cuối cùng cũng chịu vùng lên”.
Hứa Tri Tri không có thời gian để ý đến trợ lý, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu. Cô suy nghĩ xem mình đã bị trói buộc với hệ thống này từ khi nào, bởi vì nó nói là “kích hoạt” chứ không phải “trói định”.
Quan trọng hơn là tại sao lại là “Hệ thống tội phạm”?
Người ta xuyên không thường trói định với hệ thống công lược, yêu đương, hoặc trở thành tỷ phú gì đó. Không được thì hệ thống “trở nên mạnh mẽ” cũng còn chấp nhận được, sao đến lượt cô lại thành “Hỗ trợ tội phạm” thế này!
Hỗ trợ cô trở thành thế hệ tội phạm mới, chuyên hành tẩu trong bóng đêm để c.h.é.m g.i.ế.c sao?
Đây đâu phải “Thành phố tội lỗi”, đây là xã hội pháp trị của thời đại mới.
Chỉ nhìn thôi cũng biết chẳng phải thứ tốt lành gì, Hứa Tri Tri dứt khoát chọn cách phớt lờ.
Vốn dĩ hiện tại các lịch trình cơ bản đã kết thúc, những người kia xin lỗi cũng có thể xóa bỏ phần nào ảnh hưởng xấu. Dù cô không làm nghề này nữa thì vẫn có thể sống ổn.
“Tri Tri, chị nói xem bọn họ có còn giở trò gì nữa không? Em cứ cảm thấy mấy người này sẽ không chịu để yên đâu!” Lâm Ngọc cau mày, ánh mắt đầy lo lắng.
Hứa Tri Tri xua tay: “Chắc chắn là không buông tha dễ dàng như vậy đâu, cứ chờ xem.”
Không lâu sau, tin tức Hứa Tri Tri đứng thứ hai trên hot search đã bị gỡ xuống. Nam diễn viên mới kia đăng Weibo nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, Hứa Tri Tri không phải hạng người như vậy.
Chỉ có điều lời xin lỗi lại nói rất mập mờ, trong giọng điệu còn mang ý như bị ép buộc.
Cư dân mạng bây giờ ai cũng tự xem mình là Sherlock Holmes, rất nhanh đã đào bới ra đủ thứ.
“Chắc chắn là bị gây áp lực rồi, gỡ hot search với xin lỗi nhanh thế này càng chứng minh Hứa Tri Tri có chỗ dựa khủng phía sau!”
“Phiền c.h.ế.t đi được, Hứa Tri Tri đúng là quá trơ trẽn.”
“Bảo vệ tân binh đi, thương cho cậu ấy quá, sau này Hứa Tri Tri nhất định sẽ gặp quả báo!”
Hứa Tri Tri nhìn chằm chằm vào bài đăng, sau đó nhấn vào bình luận đứng đầu để trả lời: “Tôi, Hứa Tri Tri, đúng là có gây áp lực đấy, áp lực buộc kẻ tung tin đồn phải xóa video giả tạo. Tôi thấy khá sảng khoái.”
Tiếp theo là bình luận thứ hai: “Trơ trẽn? Đi dự tiệc rượu mà cũng gọi là trơ trẽn à? Mấy người chưa từng uống rượu sao? Lần sau có dịp, tôi sẽ để bạn và thái t.ử gia của Thịnh Hành cùng vào bệnh viện nằm xếp hàng với nhau.”
Bình luận thứ ba: “Thương hại người ta ngày kiếm được nửa triệu tệ à? Hay là thương hại người ta bò lên giường đạo diễn?”
Lâm Ngọc đứng phía sau nhìn Hứa Tri Tri gõ chữ phản công vô cùng thuần thục, hỏa lực cực mạnh, trực tiếp đè bẹp đối phương. Cô ấy chưa từng thấy cảnh này nên bị Hứa Tri Tri làm cho choáng váng hoàn toàn.
Động tác trên tay Hứa Tri Tri vẫn chưa dừng lại vì đối phương lại tiếp tục công kích. Cô không hề nhượng bộ, có gì nói nấy. Chủ trương của cô là không chịu thiệt, không thỏa hiệp, từng câu từng chữ đều lột trần bộ mặt thật của tên tân binh kia.
【 Ác ý +1 】
【 Ác ý +1 】
【 Ác ý +1 】
Cùng với hành động của Hứa Tri Tri, giọng nói máy móc của hệ thống liên tục vang lên.
Hứa Tri Tri cạn lời.
Như vậy cũng tính là ác ý sao? Ác ý của cô đối với những kẻ này lại là thứ hệ thống cần?
Cô cũng không để tâm nhiều, miễn là cô không phạm tội thì thứ này chỉ có thể nằm im mà thôi.
Đúng lúc này điện thoại của Lâm Ngọc reo lên, cô ấy nhìn cuộc gọi rồi quay sang Hứa Tri Tri: “Tri Tri, là người đó!”
Người đó dĩ nhiên là Bạch Khánh.
“Đưa đây cho tôi, để tôi nghe.” Hứa Tri Tri đoán đối phương sợ mình nên mới gọi cho Lâm Ngọc. Cô cầm máy lên, nói thẳng: “Có chuyện gì? Nói đi!”
Đầu dây bên kia, Bạch Khánh bị giọng nói lạnh lùng và mạnh mẽ của Hứa Tri Tri làm cho giật mình, ngẩn ra một lúc rồi tức tối nói: “Cô xem cô nói những gì trên mạng kìa, cô không thể im miệng lại được sao?”
“Chuyển tiền cho tôi.” Hứa Tri Tri ngồi xuống sofa, tựa lưng vào thành ghế, lạnh lùng ra lệnh.
Bạch Khánh sững sờ, không hiểu Hứa Tri Tri nói năng kiểu gì mà chẳng đầu chẳng đuôi.
Thấy đối phương không hiểu, Hứa Tri Tri nói thẳng: “Chuyển tiền cho tôi, tôi sẽ im miệng. Nếu không thì anh im miệng đi.”
“Cô bị điên rồi à!” Bạch Khánh bị hai câu này chọc cho tức nghẹn, giọng nói nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Gương mặt Hứa Tri Tri không hề có chút tức giận: “Học từ anh cả đấy.”
Bạch Khánh chưa bao giờ bị chọc tức đến mức này. Những năm qua hắn dẫn dắt được vài diễn viên có chút danh tiếng nên cũng có địa vị trong công ty. Ra ngoài ai cũng nịnh nọt chiều theo hắn, bây giờ lại xuất hiện một kẻ phản phúc như Hứa Tri Tri, khiến hắn như mắc xương trong cổ họng.
Hắn đứng dậy đi đi lại lại trước bàn làm việc, vô tình liếc thấy một tờ giấy mời thử vai. Đôi mắt hắn lập tức sáng lên, đã biết phải trả thù Hứa Tri Tri thế nào.
Sau khi có chủ ý, biểu cảm trên mặt hắn trở nên vặn vẹo.
“Hứa Tri Tri, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện t.ử tế. Cứ đối đầu thế này chỉ có lưỡng bại câu thương.” Bạch Khánh giả vờ chân thành, đột ngột tỏ ra hối lỗi về những chuyện trước đây.
Hứa Tri Tri vốn định cúp máy, không ngờ lại nghe đối phương nói như vậy, cô hơi tò mò xem hắn đang tính toán điều gì. Cô nhếch môi cười: “Được thôi.”
Bạch Khánh sững sờ, không ngờ đối phương lại dễ mắc câu như vậy. Hắn cầm tờ giấy mời, vẻ mặt đầy đắc ý, nụ cười hiểm độc hiện rõ.
“Tôi đã tìm cho cô một vai diễn, đạo diễn kiêm nhà đầu tư là anh trai tôi, tôi có thể sắp xếp cho cô vào. Chỉ cần cô thể hiện tốt, sau này chúng ta có thể chung sống hòa bình, tôi cũng sẽ không ép cô làm bất cứ chuyện gì nữa.” Giọng điệu của Bạch Khánh đầy cám dỗ.
Ánh mắt Hứa Tri Tri khẽ động, cô không hiểu đối phương đang bày trò gì. Trong tình cảnh thù hằn thế này mà lại giao vai diễn, nghĩ thế nào cũng thấy giống “chồn chúc tết gà”, tuyệt đối không có ý tốt.
Thấy Hứa Tri Tri không đáp, Bạch Khánh tiếp tục: “Một tập 50 nghìn tệ, cô đừng có mà không biết điều...”
“Tôi đi!” Hứa Tri Tri không đợi đối phương nói hết đã lập tức đồng ý.
Một tập 50 nghìn tệ, tiền trong giới giải trí đúng là dễ kiếm. Cô làm luật sư tập sự ba tháng, mỗi tháng chỉ có hai nghìn rưỡi, lại còn làm việc đến kiệt sức.
Chỉ là diễn kịch thôi, cô làm được.
Mệt một chút, khổ một chút cũng không sao, dù sao cũng là kiếm tiền, kiếm đủ rồi thì nghỉ.
Bạch Khánh bị sự dứt khoát của Hứa Tri Tri làm cho nghẹn lời. Rõ ràng đối phương đã nhảy vào bẫy, nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy bực bội.
Hứa Tri Tri đồng ý xong thì bảo đối phương lát nữa gửi thời gian, địa điểm cụ thể và kịch bản, cô nhất định sẽ tới.
Cứ như vậy, hai bên đều “hài lòng” cúp máy.
Hứa Tri Tri bật loa ngoài nên Lâm Ngọc đứng cạnh nghe hết, sắc mặt cô trợ lý đầy lo lắng và bất bình.
“Tri Tri, giá của chị bây giờ là 100 nghìn tệ một tập, trước giờ vẫn luôn là giá đó, anh ta còn ép giá! Hơn nữa em thấy anh ta không hề có ý tốt, sao tự nhiên lại giới thiệu việc cho chị chứ!” Lâm Ngọc lo đến mức cuống lên.
Hứa Tri Tri đưa điện thoại lại cho cô ấy, cười nói: “Không đồng ý thì sao? Chị không đồng ý, anh ta cũng có cách ép chị đi thôi. Có tiền kiếm là được rồi, cùng lắm thì mệt hơn, khổ hơn một chút. Đợi hết hợp đồng chị sẽ tìm việc khác, biết đâu lại nổi tiếng thì sao! Đến lúc đó em chính là người cùng chị đồng cam cộng khổ.”
Lâm Ngọc nghe Hứa Tri Tri nói vậy thì miễn cưỡng gật đầu. Cô ấy cũng hiểu dù là đồng ý hay bị ép buộc thì cuối cùng cũng phải làm, giờ chỉ có thể đi đến đâu hay đến đó.
Lâm Ngọc vốn hay lo xa, biết ngày mai phải đi thử vai nên vào phòng lấy vali ra sắp xếp những đồ cần thiết, biết đâu mọi chuyện thuận lợi thì có thể vào đoàn phim luôn.
Hứa Tri Tri cúi đầu xem vai diễn và kịch bản mà đối phương gửi tới.
Đó là một bộ phim hình sự chiếu mạng kinh phí thấp mang tên “Con Quạ Đen”, được chuyển biên từ một vụ án g.i.ế.c người p.h.â.n x.á.c hàng loạt có thật nhưng chưa được phá. Vai diễn của cô là một tên tội phạm, một kẻ g.i.ế.c người p.h.â.n x.á.c biến thái.
Trước mặt mọi người thì hiền lành vô hại, sau lưng lại tàn nhẫn và bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Đây là một vai diễn cực kỳ nổi bật nhưng đòi hỏi kỹ năng diễn xuất rất cao, người bình thường căn bản không thể đảm nhận. Bạch Khánh lại có bản lĩnh đến mức nhắm mắt nhét cô vào sao?
Ngay lúc này, giọng nói máy móc quen thuộc lại vang lên.
【 Ác ý +2 】
【 Phát hiện ác ý đạt 15 điểm, mở Cửa hàng đổi kỹ năng của hệ thống. Nếu có nhu cầu, vui lòng đổi kỹ năng. 】
【 Phát hiện ký chủ đăng nhập lần đầu, tặng Gói quà tân thủ. 】
Theo giọng nói của hệ thống, một chiếc hộp màu đen xuất hiện trước mắt Hứa Tri Tri, bên trên ghi “Nhấn vào để nhận quà”.
Chiếc hộp màu đen trông vô cùng quỷ dị, Hứa Tri Tri hoàn toàn không muốn nhấn vào vì sợ quay trúng mấy thứ kinh khủng. Nhưng cái hộp lại rất lớn, chiếm trọn tầm mắt, còn di chuyển theo hướng nhìn của cô.
Không còn cách nào khác, Hứa Tri Tri đành căng thẳng nhấn vào hộp quà. Ngay lập tức, chiếc hộp phát ra ánh sáng xanh u ám, sau đó ba món đồ xuất hiện.
【 Chúc mừng ký chủ nhận được: Sức bùng nổ của bệnh nhân tâm thần x1. 】
【 Chúc mừng ký chủ nhận được: Kỹ năng trải nghiệm của kẻ g.i.ế.c người x1. 】
【 Chúc mừng ký chủ nhận được: Tư duy trải nghiệm của kẻ g.i.ế.c người x1. 】
Nhìn những thứ này, môi Hứa Tri Tri hơi tái đi. Đây rốt cuộc là mấy thứ quái quỷ gì thế này! Hệ thống hỗ trợ tội phạm đúng là danh bất hư truyền, tên thế nào thì đồ thế đó.
Cảm giác như hệ thống đang dùng phần thưởng để nói với cô rằng, nếu không đi g.i.ế.c người thì thật có lỗi với mấy kỹ năng này.
Nhưng mà…
Hứa Tri Tri nhìn ba phần thưởng, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý tưởng.
Bạch Khánh nói là có thể vào đoàn luôn vì anh trai hắn vừa là nhà đầu tư vừa là đạo diễn, nhưng Hứa Tri Tri biết chắc chắn vẫn phải thử vai. Đối phương tự bỏ tiền túi, lại thêm kịch bản có chất lượng, nhất định sẽ làm việc rất nghiêm túc.
Nghĩ tới đây, Hứa Tri Tri cầm kịch bản lên bắt đầu nghiên cứu kỹ. Cô xem thiết lập nhân vật, lời thoại, đồng thời nhớ lại những kiến thức diễn xuất cần thiết. Bản năng của một người đi làm cho cô biết rõ, muốn kiếm tiền thì phải bỏ ra nỗ lực tương xứng.
Hẹn 12 giờ trưa hôm sau gặp tại hiện trường đoàn phim, Hứa Tri Tri nhìn giờ rồi cùng Lâm Ngọc lập tức xuất phát đi thành phố Giang để ngày mai không bị quá gấp gáp.
Ở phía bên kia, Bạch Khánh vừa gọi điện xong cho anh trai, trên mặt nở nụ cười quái dị.
Hắn và anh trai là hai thái cực đối lập. Hắn là kẻ không có điểm dừng, ngoài tiền ra thì không quan tâm gì khác. Nhưng anh trai hắn thì hoàn toàn khác, yêu cầu đối với diễn viên khắt khe đến mức tàn nhẫn. Từng có người vì một cảnh quay mà bị bắt nhảy xuống nước đá liên tục, cuối cùng sốt li bì ba ngày. Cũng có người vì một cảnh cưỡi ngựa mà ngã gãy chân.
Hứa Tri Tri dám vào đoàn, vậy thì cứ để cô nhận một bài học.
Hắn đã bàn bạc với anh trai, cảnh thử vai đầu tiên chính là cảnh hung thủ bị nhân vật chính trong cơn phẫn nộ tột độ bắt được, sau đó là màn đ.á.n.h đập điên cuồng. Anh trai hắn sẽ để đối phương “ra tay” với Hứa Tri Tri, cho cô một bài học nhớ đời, có khổ cũng không nói ra được.
Cho dù Hứa Tri Tri không chịu nổi mà bỏ chạy cũng không sao, hắn đã thuê người bám theo quay phim lại. Đến lúc đó, một Hứa Tri Tri diễn xuất kém cỏi lại còn bỏ chạy giữa chừng sẽ trở thành trò cười của toàn bộ cư dân mạng. Hắn sẽ thuê thêm thủy quân, danh tiếng của Hứa Tri Tri sẽ hoàn toàn sụp đổ. Nghĩ tới đây, Bạch Khánh mỉm cười đầy thỏa mãn.
Hứa Tri Tri hoàn toàn không hay biết. Nhưng cho dù có biết, cô cũng chẳng bận tâm, bởi vì còn chưa biết rốt cuộc ai mới là người bị đ.á.n.h.
Rất nhanh đã tới ngày hôm sau, Hứa Tri Tri đứng trước cổng nơi đoàn phim tổ chức thử vai.
