Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 251
Cập nhật lúc: 21/01/2026 16:14
Tần Túc không nói thêm, tập trung lái xe.
Trong lòng anh thầm an tâm vì Hứa Tri Tri có tính cách như vậy. May mà là tính cách như vậy. Chỉ cần yếu đuối hơn một chút, dễ thỏa hiệp hơn một chút thôi, cô đã có thể bị những kẻ xấu kia nuốt chửng đến không còn mảnh xương.
Khi đến nơi, hai bên gặp nhau tại phòng hòa giải.
Vụ án này đã được chuyển giao cho cảnh sát khu vực xử lý, bởi vì dù là quá trình thẩm vấn hay sự thật đều cho thấy đối phương không có ý định gây thương tích.
Vì vậy cần tiến hành hòa giải, làm rõ hiểu lầm, tránh sau này phát sinh thêm những chuyện không vui.
Viên cảnh sát ngồi giữa nhìn gương mặt xinh đẹp của Hứa Tri Tri, rồi lại quay sang Tống Hiển Tài.
Anh ta khẽ ho một tiếng, nói: “Tống Hiển Tài, ông nói trước đi, tại sao lại làm như vậy.”
“Tôi chỉ muốn đe dọa cô ta một chút thôi, ai bảo cô ta hỗ trợ cảnh sát bắt con trai tôi.” Tống Hiển Tài không dám nhìn cảnh sát và Hứa Tri Tri, cúi đầu lẩm bẩm.
Sắc mặt viên cảnh sát lạnh xuống, dùng b.út gõ mạnh hai cái lên bàn: “Ông còn dám nói như vậy sao! Hỗ trợ cảnh sát bắt giữ tội phạm, cô Hứa Tri Tri hoàn toàn không làm sai!”
Viên cảnh sát khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, giữa mày tràn đầy chính nghĩa và phẫn nộ.
Nếu không bị quy định, có lẽ anh ta đã chỉ thẳng mặt mà mắng rồi.
“Các anh thấy cô ta xinh đẹp, có tiền nên thiên vị cô ta. Còn những doanh nghiệp báo cảnh sát kiện con trai tôi vốn chẳng thiệt hại gì, chẳng qua chỉ là mấy đồng tiền bẩn thôi! Bắt con trai tôi ngồi tù từng ấy năm, ra tù là đời nó coi như xong rồi! Các anh đây là quan thương cấu kết với nhau!” Nghe cảnh sát quở trách, Tống Hiển Tài đỏ bừng mặt, lớn tiếng gào lên.
Viên cảnh sát nheo mắt, biểu cảm trở nên khó nói.
Anh ta khó hiểu hỏi: “Ông có từng nghĩ xem, cứ để con trai ông tiếp tục như vậy sẽ gây ra hậu quả gì không?”
“Thì có hậu quả gì chứ! Chỉ là lấy của mấy người giàu đó chút tiền thôi mà!” Tống Hiển Tài lí nhí đáp.
Lúc này, Hứa Tri Tri bình tĩnh mở lời: “Ông Tống, tôi muốn hỏi ông một câu.”
“Cô hỏi đi.” Tống Hiển Tài nhạt giọng nói.
Rõ ràng ông ta không muốn nói chuyện với Hứa Tri Tri, nhưng vì cần cô đồng ý không truy cứu và ký vào biên bản hòa giải, nên dù trong lòng không vui đến đâu, ông ta cũng chỉ có thể cố gắng giữ thái độ ôn hòa.
Hứa Tri Tri mỉm cười nói: “Tôi cứ ngỡ ông muốn xông vào nhà tôi g.i.ế.c tôi chứ.”
Hai chữ g.i.ế.c người được thốt ra từ miệng Hứa Tri Tri lại bình tĩnh đến lạ.
Bình tĩnh đến mức Tống Hiển Tài không thể giữ được sự bình tĩnh, đồng t.ử ông ta co rụt lại, ngơ ngác nhìn Hứa Tri Tri.
“Xì, con bé này, sao có thể nghĩ như thế được! Tôi chỉ là một người bình thường, dù có tức giận đến đâu cũng không thể xông thẳng đến cửa nhà người khác mà g.i.ế.c người được chứ! Việc đó là phải ngồi tù, còn có thể mất mạng đấy, tôi mà c.h.ế.t thì ai lo cho mẹ thằng bé, bà ấy bị u.n.g t.h.ư, vừa mới phẫu thuật xong…” Ông ta trợn tròn mắt, giọng địa phương cũng bật ra, lớn tiếng biện minh.
Khi nhắc đến vợ, vành mắt ông ta hơi ửng đỏ.
Lúc mới nhìn thấy tờ giấy đó, ông ta thực sự đã nghĩ đến việc dạy cho Hứa Tri Tri một bài học cho ra trò.
Nhưng khi nhìn thấy mẹ thằng bé, nhìn bà ấy nằm trên giường không thể cử động, ông ta sao dám làm như vậy.
Nếu ông ta không còn nữa, mẹ nó cũng chỉ có con đường c.h.ế.t.
Chuyện của Tống Dương thì coi như nhà ông ta xui xẻo, vài năm nữa nó ra tù là được.
Hứa Tri Tri nhìn chằm chằm ông ta, biết ông ta thực sự không có ác ý lớn đến mức g.i.ế.c người, nhiều nhất cũng chỉ là dọa nạt, liền tiếp tục nói: “Tôi đoán ông Tống không biết rõ vì sao Tống Dương bị bắt, lại còn bị tuyên án đúng không?”
Luật sư chỉ giải thích những điều mang tính chuyên môn, một lời dư thừa cũng không dám nói. Phía cảnh sát thì không được phép tiết lộ, đối phương e là biết rất ít.
Hoặc là nghe cũng không hiểu.
“…Bắt thì cũng bắt rồi, giờ có giải thích cho một công nhân nhập cư như tôi thì có ích gì chứ…” Tống Hiển Tài bĩu môi, kìm nén sự cáu kỉnh nói.
Hứa Tri Tri lắc đầu: “Rất có ích, ít nhất là để ông biết không hề tồn tại chuyện quan thương câu kết.”
Tống Hiển Tài ngẩng đầu nhìn Hứa Tri Tri, trong ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt.
Hứa Tri Tri suy nghĩ rồi nói tiếp: “Ông biết cậu ta mang về nhà khá nhiều tiền đúng không. Con số cụ thể tôi không rõ, nhưng chắc chắn không ít. Vậy ông có biết số tiền đó rốt cuộc từ đâu mà ra không?”
“Không biết.” Tống Hiển Tài lắc đầu dứt khoát.
Dù ông ta từng nghe luật sư nói qua, nhưng thật sự không hiểu rốt cuộc là chuyện gì.
Cảnh sát cũng không xen lời, vì họ cũng không biết rõ chi tiết.
Ánh mắt Hứa Tri Tri nhìn Tống Hiển Tài, ngón tay chỉ nhẹ vào chiếc điện thoại đang cầm trong tay: “Giả sử tôi là một người làm thuê bình thường, bỗng một ngày ngủ dậy phát hiện điện thoại của mình bị một phần mềm lạ khóa màn hình.”
“Dù tôi có tắt máy hay mang đi sửa cũng không thể mở được. Ngay cả khi báo cảnh sát, họ cũng bó tay vì không có cách giải quyết. Đúng lúc này, đối phương gửi tin nhắn tới, yêu cầu trong một khoảng thời gian nhất định phải chuyển năm nghìn tệ hoặc mười nghìn tệ vào tài khoản kia thì mới chịu mở khóa.”
“Trong thời gian đó, dù có đổi điện thoại cũng vô ích, đối phương vẫn sẽ tìm được ông rồi tiếp tục khóa chiếc điện thoại mới. Người làm thuê không còn cách nào khác, chỉ có thể đem số tiền tích góp suốt mấy tháng trời chuyển cho đối phương.”
“Nếu chuyện này rơi vào ông, ông có cảm thấy uất ức không!”
Ánh mắt Hứa Tri Tri rực sáng nhìn Tống Hiển Tài, chờ đợi suy nghĩ của ông ta.
Điều này liên quan trực tiếp đến việc cô có ký vào bản hòa giải hay không.
