Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 34
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:46
Khi xuống xe, Lâm Ngọc đã đứng đợi sẵn ở cửa khách sạn, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.
Sau khi tiễn nhà sản xuất và đạo diễn vào trong, Hứa Tri Tri quay lại nhìn Lâm Ngọc: “Có chuyện gì vậy?”
“Tri Tri, chị từng vào đồn công an ở Giang Thị sao? Vân tỷ nói đã thấy tin này từ mấy tài khoản lá cải, còn phải bỏ tiền ra mua lại tin tức đó!” Giọng Lâm Ngọc đầy hoảng hốt.
Một diễn viên từng vào đồn công an, lại cộng thêm những chuyện trước đây của Hứa Tri Tri, Lâm Ngọc không dám tưởng tượng nếu tin này bị tung ra thì dư luận sẽ phản ứng thế nào.
Tim Hứa Tri Tri thót lại. Cô vừa mới phát hiện ra chút manh mối, nếu bị tấn công từ hai phía thì nhiệm vụ lần này chắc chắn sẽ hỏng. Cô vội vàng hỏi: “Đã xóa rồi đúng không? Xóa sạch chưa?”
Thấy Hứa Tri Tri phản ứng như vậy, tim Lâm Ngọc cũng chùng xuống một nhịp.
“Tri Tri, chị không thật sự làm chuyện gì đó chứ!” Lâm Ngọc có chút cuống quýt. “Nếu không phải vấn đề nguyên tắc thì mau nói thật với Vân tỷ đi, chúng ta vẫn còn cơ hội!”
Giới giải trí không hề khoan nhượng với các vấn đề nguyên tắc của diễn viên. Cô ấy sợ sau này Hứa Tri Tri bị phanh phui sẽ phải đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ. Bởi vì về sau Hứa Tri Tri chắc chắn sẽ có rất nhiều hợp đồng quảng cáo, một khi làm tổn hại đến hình ảnh thương hiệu thì sẽ bị kiện đòi bồi thường. Quan trọng nhất là Hứa Tri Tri sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.
Hứa Tri Tri bất lực, đưa tay giữ lấy vai cô ấy. “Đừng vội, em phải tin vào nhân phẩm của chị, cũng nên nhớ lại xem chị đã từng làm những chuyện gì.”
Lâm Ngọc vì quá cuống nên quên mất những lời Hứa Tri Tri từng nói trước đó. Bị Hứa Tri Tri giữ vai, cô ấy mới hoàn hồn, bắt đầu nhớ lại. Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, cô ấy bận rộn đủ thứ, đến lúc bình tĩnh lại mới nhớ ra chuyện Hứa Tri Tri ra ngoài ngày hôm đó.
“A! Là em quá hấp tấp rồi…” Lâm Ngọc nhíu mày, đưa tay vỗ trán, vẻ mặt đầy hối lỗi.
Hứa Tri Tri vỗ nhẹ vai cô ấy, an ủi vài câu, rồi kéo cô ấy vào một quán cà phê, chọn góc khuất ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Hứa Tri Tri đã lấy điện thoại gọi cho Tần Túc. Lúc này cô cần phải xử lý công việc, những bức ảnh đó tuyệt đối không thể xuất hiện trên mạng, nếu không cô sẽ gặp rắc rối lớn.
Hứa Tri Tri nói ngắn gọn tình hình, nhờ đối phương liên hệ với các tài khoản lá cải để họ ngừng đăng tin. Dù Vân T.ử Vi đã liên hệ và trả tiền, cô vẫn không tin những kẻ không có giới hạn đó sẽ không đổi tài khoản khác để tiếp tục đăng. Cô phải chặn chuyện này từ gốc, nếu không đến lúc đó có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Tần Túc nghe xong liền đồng ý, chỉ hỏi Hứa Tri Tri xem có chuyện gì xảy ra không. Hứa Tri Tri kể ngắn gọn sự việc, nhưng tất cả mới chỉ là suy đoán, không có bằng chứng thì ngoài việc âm thầm điều tra ra cũng không thể làm gì khác.
Tần Túc nói đã hiểu, sau đó hai người kết thúc cuộc gọi.
Hứa Tri Tri uống một ly latte, gọi thêm một miếng bánh nhỏ để trấn tĩnh rồi mới đứng dậy quay về khách sạn. Cô không gọi điện trong khách sạn hay trong phòng, chủ yếu vì sợ bị lắp thiết bị nghe lén. Dù sao đây cũng là một băng nhóm tội phạm.
Ngay khi Hứa Tri Tri ăn xong chuẩn bị về, điện thoại của Bạch Thăng gọi đến. Từ sau lần rời khỏi đoàn phim trước đó, hai người chưa gặp lại. Trước khi đi, cả hai đều tránh nhắc đến chuyện liên quan đến đoàn phim vì sợ chạm vào vết thương của Bạch Thăng. Hứa Tri Tri cũng vậy, cố gắng không xuất hiện trước mặt ông ta, tránh khiến người ta nhớ lại chuyện cũ. Không ngờ chỉ mới vài ngày, Bạch Thăng đã chủ động gọi điện.
Bạch Thăng trò chuyện vài câu về vai diễn hiện tại của Hứa Tri Tri, sau đó chủ động nhắc đến cha mẹ của Hà Văn. Hai cụ rất đau lòng nhưng cũng an tâm vì Bạch Thăng không bị Trần Húc lừa gạt, đã đòi lại công bằng cho con gái họ, để mọi người biết những gì bà ấy đã trải qua. Ông ta đã trả lại căn nhà vốn thuộc về Hà Văn, cùng với một nửa tài sản. Nói cho nghiêm túc thì tất cả đều là đồ của bà ấy.
“Hai cụ đều không nhận những thứ đó, tôi nghĩ cô có nhiều ý tưởng, thử nghĩ xem có cách nào không.” Bạch Thăng thật sự không tìm được ai để tâm sự, đành gọi cho Hứa Tri Tri. Với Tần Túc và anh Tần, ông ta không nỡ vì những chuyện này mà khiến họ phải nhớ lại nỗi buồn.
Hứa Tri Tri cầm điện thoại, im lặng một lúc rồi nói: “Hãy để hai cụ vượt qua khoảng thời gian này trước đã, Đạo diễn Bạch đừng quá vội.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên hai người nói chuyện ôn hòa như vậy. Trước đây hầu như toàn là mắng mỏ và đối đầu căng thẳng.
“Ừm, cảm ơn cô. Tôi nói cho cô hai tin tốt. Bộ phim này về cơ bản không có vấn đề gì, khâu kiểm duyệt chắc sẽ ổn. Có lẽ phía trên cũng cân nhắc việc tôi là nạn nhân và còn có thành tích lập công.” Giọng điệu của Bạch Thăng nhẹ đi đôi chút.
Mắt Hứa Tri Tri sáng lên. “Vậy còn tin tốt thứ hai là gì?”
“Bộ phim đang đàm phán với nền tảng phát sóng lớn nhất trong nước, rất có khả năng sẽ ký hợp đồng phát sóng độc quyền cấp A.” Nói đến đây, khóe miệng Bạch Thăng nhếch lên, không giấu được ý cười.
“Thật sao!” Hứa Tri Tri trợn tròn mắt.
“Thật, đang đàm phán rồi.”
