Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 342
Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:02
“Ồ, có tiền rồi có khác, học đòi trồng hoa cơ đấy!” Giọng nói chua ngoa của bà mẹ chồng vang lên.
Tên em chồng đứng bên cạnh cũng cười nhạt: “Định làm influencer à, cũng chẳng xem mình có cái số đó không.”
Trước đó Dương Mạch gặp dân làng trên đường, chẳng bao lâu sau tin tức cô muốn quay video đã lan khắp làng. Hai mẹ con nhà kia tuy cho rằng Dương Mạch sẽ chẳng thể nổi tiếng, nhưng vẫn sợ lỡ như có chuyện ngoài ý muốn. Hơn nữa họ còn đang tính ép Dương Mạch tái giá, quay lại làm con dâu nhà họ, nên sau khi cân nhắc, cả hai nhanh ch.óng chạy tới. Những cảnh này đều sẽ được quay, nhưng do ưu tiên các phân đoạn đã lên kế hoạch từ trước nên đoàn phim quay trực tiếp luôn.
Nói xong, Dương Mạch đang ngồi xổm chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt tập trung vào hai người bọn họ: “Cút!” Chỉ một chữ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
Tên em chồng thẹn quá hóa giận, định tiến lên dạy dỗ Dương Mạch thì bị mẹ ruột ngăn lại.
Bà ta nhìn Dương Mạch: “Lúc trước tôi đưa tiền cho cô là vì thấy cô nuôi hai đứa nhỏ không dễ dàng, chứ không phải để cô đem đi phá hoại! Cô mang mấy thứ này trả lại, tôi sẽ bỏ qua chuyện cũ.”
Hiện trường rơi vào im lặng trong chốc lát, một lúc sau mới có tiếng vang lên. “Sao? Không hiểu tiếng người à? Tiền của tôi, tôi muốn dùng thế nào thì dùng!” Giọng Dương Mạch bình tĩnh.
Hai mẹ con nhà kia không phục, bà mẹ chồng bắt đầu gào thét ch.ói tai: “Á! Con dâu không biết nghe lời nữa rồi! Cánh cứng rồi nên bắt đầu cãi lại rồi. Cái đồ sao chổi đáng tội c.h.ế.t kia, hại c.h.ế.t con trai tôi rồi giờ còn dám cãi lại tôi…”
Nghe vậy, Dương Mạch lập tức bật dậy, cầm lấy con d.a.o cắt cỏ bên cạnh. “Lại đây! Bà nói nữa đi! Nói tiếp đi!”
Vẻ mặt Dương Mạch trở nên hung dữ, bắt đầu mắng nhiếc không kiêng nể: “Có ai đê tiện bằng bà không! Suốt ngày bắt nạt kẻ cô thế! Cưới không nổi vợ cho thằng con út nên mới nhắm vào tôi đúng không! Nuôi một thằng lười chảy thây thì nhà nào người ta thèm…”
Hai bên bắt đầu đấu khẩu.
Tên em chồng rụt rè, không dám tiến lên. Cãi cọ một hồi thấy không chiếm được thế thượng phong, hai mẹ con liền nảy sinh ý đồ giật nát số hoa và sen đá Dương Mạch mua về.
Dương Mạch không hề nhượng bộ, vung d.a.o cắt cỏ c.h.é.m loạn xạ khiến hai người kia hoảng sợ. Gặp phải hạng liều mạng như Dương Mạch, hai mẹ con đành lủi thủi quay về.
Dương Mạch vừa đuổi được người đi thì Triệu Phù Tú tới.
“Cắt! Qua!” Đạo diễn Chu phấn khởi hét lớn.
Hiện trường lập tức xôn xao. Trước khi quay cảnh tiếp theo, mọi người cần chỉnh sửa bối cảnh và dặm lại trang điểm.
Hứa Tri Tri đứng yên để thợ trang điểm cẩn thận chỉnh lại lớp makeup. Dưới ống kính độ phân giải cao, chỉ cần lớp trang điểm bị mốc cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cảm nhận của khán giả.
Nghỉ mười phút sau, Nhan Tuyết và Hứa Tri Tri đứng vào vị trí. Theo tiếng hô bắt đầu của đạo diễn Chu, hai người nhanh ch.óng nhập vai.
Dương Mạch nhìn cán bộ hỗ trợ giảm nghèo Triệu Phù Tú đứng ở cửa, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Sao? Cô đến để xem trò cười của tôi à?”
Triệu Phù Tú đã nhận ra mâu thuẫn trong gia đình Dương Mạch, cũng hiểu lý do cô không chịu nhường đất, nên đến để khuyên nhủ. “Tôi muốn hỏi về dự định mua hoa của chị, biết đâu tôi có thể giúp được gì.” Cô ấy nhìn đống hoa cỏ trong sân, nghĩ đến mâu thuẫn trước đó nên không nhắc ngay đến chuyện đất đai mà khéo léo chuyển sang đề tài khác.
Dương Mạch không muốn giải thích, cúi xuống tiếp tục trồng hoa.
Triệu Phù Tú biết mâu thuẫn trước đó vẫn chưa được hóa giải, liền tiến lên giúp một tay. Thỉnh thoảng cô ấy khen hoa đẹp, hỏi Dương Mạch định trồng bao nhiêu.
Ban đầu Dương Mạch không muốn trả lời, nhưng bị hỏi nhiều quá nên chỉ nói đơn giản rằng mình muốn quay video trồng hoa. Thấy vậy, Triệu Phù Tú chủ động đề nghị giúp quay phim.
Dương Mạch còn chưa kịp đồng ý hay từ chối thì Triệu Phù Tú đã tự tay làm giúp rồi.
Sau đó là một đoạn phim câm khá dài. Ống kính tập trung vào cảnh hai người lặng lẽ làm việc, hiện trường không có bất kỳ âm thanh dư thừa nào.
Cho đến khi trồng xong, Dương Mạch mới là người chủ động mở lời, nói về chuyện đất đai. Cô vẫn không đồng ý, sự kiên trì ấy dường như đã ăn sâu vào xương tủy.
Triệu Phù Tú hỏi vì sao cô không chịu nhượng bộ. Cuối cùng, trong lúc trò chuyện, hai người vô tình nói đến mục đích trồng hoa.
Dương Mạch thẳng thắn nói về ý định làm blogger. Cô cứ nghĩ sẽ bị Triệu Phù Tú chế giễu, không ngờ thứ nhận lại lại là sự đồng tình mạnh mẽ.
Hai trái tim lần đầu tiên xích lại gần nhau. Họ trao đổi thêm nhiều ý tưởng và cuối cùng đạt được sự đồng thuận. Sự công nhận đã xuất hiện, hai bên cũng lần đầu ngồi lại với nhau mà không còn bầu không khí căng thẳng như trước.
Triệu Phù Tú bắt đầu hỏi vài chuyện gia đình thường ngày. Sau khi nhận được sự thấu hiểu, Dương Mạch trở nên cởi mở hơn, ôn tồn kể lại mọi chuyện. Ống kính hướng về phía cô. Đây là lần đầu tiên Hứa Tri Tri xuất hiện trong một khung cảnh đời thường yên bình, không phải những cảnh g.i.ế.c ch.óc khiến người ta thót tim.
“Tốt! Qua!” Đạo diễn Chu lớn tiếng gọi.
Sau đó đoàn phim quay thêm một số cảnh đặc tả và cảnh từ phía sau. Khi quay xong thì trời cũng đã tối, không còn phù hợp để tiếp tục, mọi người được nghỉ ngơi.
Ngày mai sẽ quay cảnh tâm sự. Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Dương Mạch sẽ chủ động nhường ra ba thước đất để làm đường làng.
Những điểm lỗi NG hôm nay phần lớn đến từ cảm xúc và lời thoại, không tốn quá nhiều thời gian. Chủ yếu là nghỉ ngơi và quay bổ sung một số chi tiết nhỏ.
Sau bữa tối, Hứa Tri Tri chủ động mời Nhan Tuyết cùng tới nhà chú thím của Hà Lệ để bàn chuyện tài trợ. Ban đầu cô định đợi mẹ ruột và em trai của Hà Lệ rời đi rồi mới tới, vì không muốn chạm mặt hai người đó.
Nhưng Hà Lệ sắp khai giảng, lần sau cô bé quay lại là sau năm ngày nữa. Khi đó lịch quay của Hứa Tri Tri kín mít cả ngày lẫn đêm. Tranh thủ lúc này còn thời gian, cô quyết định đi ngay.
Nhan Tuyết vốn cảm thấy có lỗi với Hứa Tri Tri nên dĩ nhiên đồng ý.
Thế là Nhan Tuyết, Hứa Tri Tri và Phùng Tiệp cùng nhau đến nhà chú thím Hà Lệ.
Chú thím Hà Lệ vô cùng hoan nghênh, nhanh ch.óng đón cả ba vào nhà.
Bố mẹ ruột của Hà Lệ không có ở đó, nghe nói đã về nhà ngoại. Hà Lệ cũng không đi theo. Mẹ cô bé hiện tại không mấy thiện cảm với con gái, hễ gặp mặt là mắng nhiếc là đồ con gái phá gia chi t.ử, nên cô bé cũng chẳng dại gì đi theo để tự chuốc lấy rắc rối.
Hứa Tri Tri ngồi xuống. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, khi cô đang định mở lời thì ánh mắt chợt dừng lại ở chiếc đèn lò đeo đầu đặt bên cạnh chiếc tủ tivi gỗ màu đỏ.
Đôi khi, muốn biết một chuyện gì đó, chỉ cần một cơ hội tình cờ là đủ.
