Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 351

Cập nhật lúc: 24/01/2026 01:00

Trong phòng có đặt một chiếc đèn ngủ mờ để tránh việc ban đêm tỉnh dậy không nhìn thấy gì. Khoảnh khắc Hứa Tri Tri chạm mắt với đôi mắt đó, cô lập tức nhận ra chủ nhân của nó lộ ra ác ý nồng đậm. Hắn không do dự nữa mà hành động mạnh hơn, trực tiếp lật cánh cửa sổ gỗ.

Cửa sổ của ngôi nhà gỗ đã hơn mười năm tuổi, trải qua mưa gió lâu ngày, dù tháo dỡ thẳng tay thì đối với một người đàn ông trưởng thành cũng không tốn quá nhiều sức. Phòng của Hứa Tri Tri lại không giáp với phòng khác nên hắn không lo bị phát hiện. Hắn giật hỏng cửa sổ, thò đầu vào trong, nửa người chen vào, trên tay cầm một con d.a.o nhỏ sáng loáng.

Hứa Tri Tri nhấn chiếc nhẫn báo động định vị đặt bên gối, sau đó đứng dậy khỏi giường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng kẻ trước mặt.

“Hứa Tri Tri, mày không ngờ là tao đúng không,” hắn nhe răng cười, chậm rãi tiến lại gần.

Hứa Tri Tri cúi người, từ dưới gối rút ra một thanh thép tròn dài nửa mét, đặc ruột, đường kính năm centimet. Khóe môi cô hơi cong lên: “Tôi đúng là không ngờ là anh đấy!”

Nụ cười trên mặt Hà lão nhị lập tức cứng đờ. Bởi nụ cười của Hứa Tri Tri trông còn “biến thái” hơn cả hắn, rõ ràng đây không phải lần đầu cô gặp tình huống như vậy.

Hắn nhìn con d.a.o dài chừng mười centimet trong tay mình, lại nhìn thanh thép gân nặng ít nhất mười lăm cân trong tay cô, sống lưng bất giác lạnh toát.

Ánh mắt Hứa Tri Tri lạnh lùng khóa c.h.ặ.t lấy hắn: “Nếu anh thật sự hiểu tôi thì đã không làm chuyện này.”

Cô bước sang một bên, đưa tay gạt chiếc cốc và then cửa sang chỗ khác. Hiện tại tình hình tương đối có lợi, căn phòng này khá rộng, cả hai đều có v.ũ k.h.í, sức lực cũng không chênh lệch quá lớn, thắng thua coi như năm mươi năm mươi.

Đó là trong trường hợp Hà lão nhị liều mạng. Còn nếu không, với nguyên tắc “một tấc dài một tấc mạnh”, Hứa Tri Tri hoàn toàn có thể đ.á.n.h hắn tàn phế chỉ trong vài chiêu.

Ban đầu Hà lão nhị thấy động tác của Hứa Tri Tri còn tưởng cô định bỏ chạy, đang chuẩn bị xông lên thì phát hiện cô đặt đồ xuống xong lại không có ý định rời đi, ngược lại còn như muốn thử sức. Biểu cảm đắc ý trên mặt hắn lập tức đông cứng.

“Hứa Tri Tri, tao biết mày không dễ chọc rồi, thế này đi, tao không làm hại mày, mày cũng đừng làm hại tao, mày thả tao đi.” Nhớ lại sức mạnh của Hứa Tri Tri, lại nhìn tư thế như thể muốn g.i.ế.c người của cô, Hà lão nhị bắt đầu sợ hãi, giọng run rẩy van xin. Nếu biết trước như vậy thì hắn đã không vì tham sắc của Hứa Tri Tri mà tìm tới cô, loại người như Nhan Tuyết rõ ràng dễ đối phó hơn nhiều.

Khóe môi Hứa Tri Tri nhếch lên một đường cong nhạt, ánh mắt dò xét Hà lão nhị từ trên xuống dưới, rồi chậm rãi nói: “Anh biết không, làm người trong giới giải trí, tôi bị ràng buộc rất nhiều. Ví dụ như tôi không thể tùy tiện đ.á.n.h người, cũng không thể g.i.ế.c người, bởi vì mọi hành động của tôi đều bị chú ý. Không ngờ tới đây lại có chuyện thú vị thế này, anh nói xem, nếu tôi lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t anh thì sẽ thế nào?”

Khi nói đến chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t người, ánh mắt Hứa Tri Tri lóe lên sự hưng phấn, bàn tay không kìm được mà run nhẹ, gương mặt cũng vì kích động mà trở nên dữ tợn, vặn vẹo.

Hà lão nhị nghe vậy, toàn thân run b.ắ.n, cả tay lẫn tim đều không kiểm soát được.

Kẻ nhát sợ kẻ hung, kẻ hung sợ kẻ liều, kẻ liều lại sợ kẻ biến thái. Loại người như Hứa Tri Tri rõ ràng đứng ở đỉnh cao của chuỗi thức ăn.

Hắn lùi lại hai bước, gương mặt đầy tuyệt vọng. Hắn cảm thấy hôm nay mình rất có thể sẽ bị con mụ biến thái này đ.á.n.h c.h.ế.t trong phòng. Hơn nữa, hắn là kẻ mang d.a.o xông vào trước, cuối cùng rất có khả năng Hứa Tri Tri sẽ được xác định là phòng vệ chính đáng. Cô ấy lại có tiền, cùng lắm tốn vài trăm ngàn là xong chuyện. Nghĩ càng nhiều hắn càng sợ, cuối cùng bị ép sát vào tường.

“Mày không thể g.i.ế.c tao! Tao chỉ đến trộm đồ thôi, mày g.i.ế.c kẻ trộm là mày tiêu đời đấy!” Hà lão nhị nuốt nước bọt liên tục, run rẩy nói.

Hứa Tri Tri đi tới chiếc ghế gỗ cạnh cửa ngồi xuống, thanh thép trong tay gõ từng nhịp đều đặn xuống nền xi măng, phát ra tiếng cộc cộc vang lên trong đêm.

Ánh mắt cô dừng lại trên con d.a.o của đối phương, cười đầy khinh miệt: “Chẳng ai tin anh cầm d.a.o tới chỉ để trộm đồ đâu. Hơn nữa, anh từng quấy rối tôi, đã bị báo cảnh sát và xin lỗi rồi, xem như có tiền sự.”

“Chậc, tôi còn tưởng anh đến từ hôm qua cơ, hôm qua tôi đợi cả đêm.”

“Không ngờ anh nhát gan thế, đêm nay mới dám tới, làm tôi đợi lâu quá. Anh không biết đâu, một con mồi xuất sắc như anh khó tìm đến mức nào!”

Hứa Tri Tri nhìn Hà lão nhị bằng ánh mắt ngưỡng mộ, trong đó ẩn chứa khao khát khó tả. Tên biến thái đang mong chờ g.i.ế.c người dường như có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Hà lão nhị nhận ra hôm nay mình e rằng khó thoát, chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ, trong lòng tự tát mình mấy cái vì sự đắc ý trước đó.

Hà lão nhị thực sự hoảng sợ. Biểu cảm và hành động của Hứa Tri Tri quá đáng sợ, ánh mắt thèm khát muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hắn khiến hắn như bị một kẻ ăn thịt người nhắm trúng. Suy đi tính lại, cuối cùng hắn quỳ rạp xuống đất: “Đừng! Đừng g.i.ế.c tôi!”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, một nhóm người đẩy cửa xông vào. Hứa Tri Tri quay đầu lại, ánh mắt chạm đúng với Tần Túc đang đi đầu. Những người khác nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới đất đầy sợ hãi, rồi lại nhìn nạn nhân đang ung dung ngồi trên ghế, tất cả đều rơi vào im lặng.

“Khá lắm,” một cảnh sát huyện bên cạnh lần đầu chứng kiến cảnh tượng này, không nhịn được buột miệng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.