Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 401

Cập nhật lúc: 26/01/2026 14:10

Điện thoại ở phòng khách reo lên. Hứa Tri Tri đi tới cầm lên, là cuộc gọi của Tần Túc.

Cô bắt máy, giọng có chút tủi thân: “Có chuyện gì vậy.”

Cô thật sự muốn nghỉ ngơi.

“… Mật mã nhà cô là bao nhiêu?” Tần Túc hỏi.

Hứa Tri Tri nghĩ một chút rồi trả lời: “0258963…”

Vừa nói xong, bên kia truyền đến tiếng bấm mật mã.

Không lâu sau, Tần Túc mở cửa bước vào, nhìn thấy Hứa Tri Tri đang uống rượu.

“Uống rượu sao?” Tần Túc hỏi.

Hứa Tri Tri gật đầu: “Uống một chút thôi, cho dễ ngủ.”

Tần Túc nhìn ra cô đang không vui, đặt chiếc bánh ngọt nhỏ lên bàn trà: “Tôi tìm cô không phải vì vụ án, cô tủi thân cái gì chứ.”

“Tôi cứ tưởng anh lại hỏi chuyện vụ án, đầu óc tôi rối lắm, không muốn trả lời.” Hứa Tri Tri đặt ly rượu xuống, lấy thêm một chiếc ly, rót một ly đưa cho Tần Túc.

Cô không sợ chuyện say rượu làm càn gì đó, Tần Túc dù thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không phải là loại người như vậy, sẽ không thừa nước đục thả câu.

Tần Túc không thích vang đỏ lắm, uống xong liền xua tay, rồi lấy chiếc bánh ngọt nhỏ mình mua đưa tới trước mặt Hứa Tri Tri: “Chẳng phải trước đây cô cứ nhắc mãi muốn ăn sao, tôi tiện theo dõi rồi ghé mua một cái. Vốn định để ngày mai mới mang tới, nhưng thấy tin tức nói cô đang ở bệnh viện nên tối nay mua luôn rồi đem qua.”

Ánh mắt Tần Túc trầm tĩnh nghiêm túc, anh mặc áo khoác gió đen tuyền, bên trong là áo len mỏng và quần tây đen. Đứng cạnh Hứa Tri Tri, anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, khiến Hứa Tri Tri đang mặc bộ đồ ngủ lụa đen tay dài trông càng nhỏ bé.

Bàn tay thon dài của anh xách túi bánh trong suốt, bên trong là hộp bánh cũng trong suốt, chứa chiếc bánh mousse chocolate Hứa Tri Tri thích nhất, phía trên còn điểm xuyết trái cây theo mùa.

Hứa Tri Tri cúi đầu nhìn, duỗi ngón trỏ trắng nõn móc vào quai túi.

Da tay hai người không tránh khỏi chạm vào nhau, tim Hứa Tri Tri khẽ run lên, cô nhanh ch.óng nhận lấy, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh...”

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy trước mặt Tần Túc, cảm giác cả người có gì đó rất lạ.

“Không có gì.” Tần Túc thu tay lại, xoa nhẹ chỗ vừa chạm vào, nhìn Hứa Tri Tri đang cúi đầu rồi nói: “Ăn một chút đi, ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn.”

Hứa Tri Tri “vâng” một tiếng, không ngẩng đầu, đặt bánh lên bàn trà bên cạnh, mở hộp ra nhìn chiếc bánh xinh xắn bên trong.

Cô vốn ăn không nhiều, nhưng chia nhỏ các bữa, buổi tối ăn một chiếc bánh ngọt cũng không sao.

Một lát sau, cảm xúc của cô dịu xuống, trên mặt dần nở nụ cười, cầm nĩa bắt đầu ăn.

Đồ ngọt quả thật khiến người ta vui vẻ hơn, lông mày Hứa Tri Tri cũng giãn ra.

Tần Túc đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn cô ăn.

Đến khi ăn xong, Hứa Tri Tri mới nhận ra từ nãy đến giờ anh vẫn luôn nhìn mình.

“Xin lỗi, tôi không nên trút bực bội lên anh.” Hứa Tri Tri nhớ lại giọng điệu trước đó của mình có phần cáu kỉnh, ngại ngùng nói.

Tần Túc lắc đầu, tự nhiên nhận lấy chiếc nĩa trong tay cô, gói lại hộp bánh và túi rồi vứt vào thùng rác.

Làm xong, anh mới nói: “Không sao cả. Cô có thể kể cho tôi nghe đoàn phim xảy ra chuyện gì không. Biết đâu tôi lại có cách nhìn khác.”

Dù sao, có thể khiến một người tâm trạng tệ đến vậy, ngoài tình cảm thì chỉ có sự nghiệp.

Hứa Tri Tri không gặp trục trặc về tình cảm, vậy thì chỉ có thể là sự nghiệp.

Kết hợp với những hot search liên quan đến đoàn phim, Tần Túc rất dễ đoán ra đại khái tình hình.

Hơn nữa trực giác của anh cho rằng những chuyện này không hề đơn giản. Những đoàn phim Hứa Tri Tri từng tham gia chưa bao giờ thật sự yên ổn. Vụ án giấu xác trong két sắt so với những chuyện trước kia còn có phần không đáng kể, anh cảm thấy trong đoàn phim vẫn còn những bí mật khác.

Hứa Tri Tri tháo giày, đắp chăn lên chân, chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra trong đoàn phim và quyết định tối nay của Trương Yến.

Đây đúng là điều khiến cô phiền muộn nhất. Cô đang dồn sức phát triển sự nghiệp, mà những bộ phim lấy nữ chính làm trung tâm như vậy trong giới giải trí trong nước vốn không nhiều, cô thực sự không muốn bỏ lỡ.

Không cần cố gắng mà vẫn nhận được mấy triệu tệ dĩ nhiên là tốt, nhưng bộ phim cô muốn đóng chính là bộ phim này, chứ không phải bộ phim tiếp theo mà đối phương hứa hẹn.

Tần Túc lắng nghe, trầm ngâm một lúc.

Anh hỏi: “Ban đầu cô đã nghĩ thế nào?”

“Tôi chỉ cảm thấy chuyện này không giống trùng hợp, như thể có người cố tình tạo ra những t.a.i n.ạ.n đó, chỉ là tôi không nghĩ ra được tại sao họ lại làm như vậy.” Hứa Tri Tri thành thật nói.

Đó là trực giác đầu tiên của cô.

Nhưng sau đó cô lại tự bác bỏ suy nghĩ này, vì không thấy ai là người hưởng lợi.

Không có lợi ích, vậy vì sao phải tốn nhiều công sức đến thế.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Tần Túc nói: “Vậy chúng ta thử phân tích mục đích. Nếu tất cả đều là cố ý, vậy mục đích của đối phương là gì.”

Hứa Tri Tri rũ mắt, hàng mi khẽ cụp xuống.

Mục đích, đối phương rốt cuộc muốn gì.

Điều này quả thật rất khó nghĩ.

Không có lợi ích rõ ràng, chỉ xét kết quả đạt được.

Làm chuyện hại người không lợi mình, lại gây động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ không sợ bị điều tra ra sao.

Hứa Tri Tri chợt mở to mắt, nghiêng đầu nhìn Tần Túc, linh cảm mách bảo: “Là để bộ phim này không thể quay tiếp sao?”

Tần Túc khẽ cười, gật đầu xác nhận.

Hứa Tri Tri nói tiếp: “Mục đích không nằm ở điểm bắt đầu, mà nằm ở kết quả. Nhìn vào những chuyện đã xảy ra đến bây giờ, kết quả đối phương muốn đạt được rất rõ ràng, chính là ngăn cản việc quay phim.”

“Chỉ là không biết vì sao đối phương lại làm vậy thôi...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.