Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 404

Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:02

Vì bảng quảng cáo chỉ là đạo cụ dùng một lần, quay xong sẽ tháo dỡ. Sở dĩ nó chưa bị dỡ là vì hôm đó cảnh quay của Khâu Húc chưa xong do ông bị dọa sợ, đợi ông quay lại bù xong thì sẽ tháo bỏ. Hôm nay đã thông báo ngừng phim, tấm bảng này chắc chắn sẽ bị dỡ. Đây là cơ hội cuối cùng của cô.

Cô đưa ngón tay sờ thử, đôi mày khẽ nhíu lại. Đây không phải là mối hàn. Thông thường đáng lẽ phải hàn cố định mới đúng, chẳng lẽ là để tiện tháo dỡ sau này?

Điều này cũng có thể giải thích được. Hứa Tri Tri xé một mảnh nhỏ phía trên, nhìn vào bên trong. Toàn bộ khung thép nhẹ hiện ra trước mắt, cộng với thời tiết nắng ráo, phía dưới lại trống nên cô nhìn rất rõ cấu trúc bên trong.

Cô thò tay qua khe hở của khung thép, chạm vào vị trí gần mình nhất. Họ dùng móc sắt để móc vào cấu trúc khung thép, tổng cộng có khoảng mười mấy cái. Chỗ hàn móc sắt rất chắc chắn, là cấu trúc thép của cầu vượt. Móc rất lớn, theo quan sát của cô, trừ khi có bão lớn nếu không thì không thể bị thổi bay. Quan trọng là Bắc Kinh không giáp biển, cũng không có bão.

Vậy tại sao nó lại rơi xuống, chẳng lẽ thật sự có thế lực tâm linh nào nhấc nó lên rồi ném xuống? Suy đoán này khiến Hứa Tri Tri thấy hơi rợn người.

Cô đưa tay bóp c.h.ặ.t móc sắt, lắc mạnh một cái. Tấm bảng không hề suy chuyển. Cô định thu tay về, vì Phùng Tiệp dù khỏe nhưng giữ lâu như vậy cũng không ổn.

Ngay khi cô chuẩn bị rút tay, đầu ngón tay trắng mềm lướt qua phần đáy móc sắt. Móc sắt vốn nhẵn nhụi vì mới lắp chưa lâu, cũng chưa bị mưa gió ăn mòn. Nhưng Hứa Tri Tri lại cảm nhận được một kết cấu không đồng nhất. Cảm giác giống như sờ vào mối nối của một chiếc bàn gỗ cũ, như thể cái móc này được ghép từ hai phần lại với nhau. Cô đưa tay sờ lại lần nữa.

Chưa kịp xác định rõ thì Phùng Tiệp đã khẽ gọi: “Hình như nói chuyện xong rồi, chị thả em xuống đây!”

“Được!” Hứa Tri Tri vội vàng đáp lại để tránh rút dây động rừng.

Tốc độ thả của Phùng Tiệp rất ổn định. Khi gần chạm đất, cô ấy mở nút thắt đã chuẩn bị sẵn để Hứa Tri Tri đáp xuống.

Lúc này, phía bên kia đã vang lên tiếng bước chân. Hứa Tri Tri ngước lên, ra hiệu cho Phùng Tiệp ném phần dây còn lại xuống. Cô nhanh ch.óng tháo thiết bị bảo hiểm trên người, cuộn dây thừng rồi giấu ra sau lưng.

Ngay sau đó, một nhóm người đi tới từ góc cua.

Hứa Tri Tri nhìn họ, chủ động lên tiếng: “Xong rồi à?”

Người dẫn đầu là trưởng nhóm nhân viên hiện trường, một người đàn ông cao gần một mét tám. Gã nhìn cô rồi gật đầu.

“Xong rồi, nhưng đạo diễn Trương bảo chúng tôi thu dọn từ từ, đợi Khâu Húc lão sư ra viện sẽ cùng ăn một bữa.” Gã ngước nhìn bảng quảng cáo rồi lại nhìn Hứa Tri Tri, giọng điệu rất bình thường.

Hứa Tri Tri gật đầu, nhìn tấm bảng, nghĩ đến việc mình đang đứng ngay bên dưới thì giả vờ sợ hãi, lùi ra xa vài bước: “Lát nữa các anh nhớ dỡ cái bảng này đi nhé, đi qua đây thấy sợ lắm.”

Cô đưa một tay lên xoa trán, tay kia nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t sợi dây thừng mảnh, giả vờ chống nạnh.

Đối phương thấy biểu hiện của cô thì bước lại gần.

“Đạo diễn Trương đâu? Tôi đi tìm anh ấy! Vẫn ở kho thiết bị à?” Lời nói của cô hơi lộn xộn.

May là đối phương không hiểu rõ cô. Gã bước lên nhìn bảng quảng cáo rồi lại nhìn cô: “Vẫn ở kho.”

Gã tò mò nhìn cô. Vì chiều cao chỉ chênh nhau vài centimet, lại mặc áo khoác mùa xuân nên gã không phát hiện cô giấu gì phía sau. Gã định bước vòng ra phía sau lưng cô.

Hứa Tri Tri nhìn gã, đưa bàn tay còn lại lên xoa xoa đầu, vẻ mặt đau đớn nói: “Sì, hơi ch.óng mặt, cảm giác chấn động não vẫn chưa khỏi. Tôi đi nói với đạo diễn một tiếng rồi về bệnh viện kiểm tra lại, các anh cứ làm việc đi, vất vả rồi.”

“Được...” Đối phương nhìn bàn tay cô đưa ra, mỉm cười gật đầu rồi đi sang bên cạnh.

Hứa Tri Tri nhìn theo gã rời đi, sau đó nhét dây thừng nilon và dây đai bảo hiểm màu đen vào túi xách. Cô ngẩng lên nhìn lan can cầu vượt, thấy Phùng Tiệp đang trốn trong một khe hở nhỏ, liền giơ ngón tay cái ra hiệu. Đợi đến khi Phùng Tiệp tìm được cơ hội xuống dưới, cô mới dời ánh mắt về phía nhân viên hiện trường.

Hành động vừa rồi của gã mang theo sự thăm dò rõ rệt, xem ra gã đang đề phòng cô. May mà cô không phô trương việc kiểm tra, nếu không đã làm hỏng chuyện.

Cô trả lại dây thừng và dây đai. Chỉ cần xoay người tránh mặt họ, cộng với tốc độ của kỹ năng trộm cắp, cơ bản không ai nhìn thấy.

Lần này thu hoạch không nhỏ, cô đã xác định được suy đoán của mình, cũng xác định được kẻ đứng sau trò tiểu xảo này. Việc tiếp theo cần làm, cô dự định sẽ lên kế hoạch kỹ hơn. Cô phải nghĩ xem đối phương đã điều khiển cái móc đó như thế nào.

Theo suy đoán của cô, rất có thể là dùng điều khiển từ xa. Phần đáy của móc sau khi nhận lệnh sẽ mất tác dụng, khiến bảng quảng cáo rơi xuống. Nếu nhìn từ dưới lên, những móc này trông như được hàn cố định, nếu không trực tiếp sờ tay vào thì hoàn toàn không phát hiện vấn đề. Trong đoàn phim, ngoài nhân viên hiện trường ra thì không ai chạm vào những thứ này. Vì vậy không ai nghi ngờ họ, chỉ nghĩ là do ma quỷ quấy phá.

Cô giả vờ đi tìm Trương Yến, đi tới đi lui trong đoàn phim. Cô muốn biết nếu thật sự là điều khiển từ xa thì ai là người cầm nó. Nếu tìm được điều khiển thì quá tốt.

Đôi mắt của kẻ trộm luôn quan sát đám đông, cũng có thể nhanh ch.óng xác định mục tiêu. Kỹ năng trộm cắp của hệ thống có thể giúp cô nhanh ch.óng trở thành một siêu đạo chích đỉnh cao.

Ánh mắt cô nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t thứ cần tìm, cuối cùng dừng lại trên người gã trưởng nhóm lúc nãy. Đối phương không nghe theo lời khuyên của cô là dỡ bảng quảng cáo ngay, cô đoán gã không muốn làm lộ cái móc, muốn đợi đến lúc chỉ còn người của mình mới tháo dỡ. Chỉ cần nhấn nút điều khiển là xong, nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc huy động mấy người đến tháo.

Dựa trên phán đoán đó, cô gần như chắc chắn điều khiển đang ở trên người gã trưởng nhóm. Cô quyết định mạo hiểm thử một lần, cố tình đi ngang qua gã để kiểm tra.

Sau khi xác định điều khiển đúng là trên người gã, cô cũng nắm được tình trạng sơ bộ của nó. Tiếp đó, cô đi tìm Trương Yến.

Cô nói với anh ta giống như đã nói với gã nhân viên, rằng mình đau đầu, muốn về nghỉ ngơi và đi khám. Trương Yến không dám lơ là, tự tiễn cô ra ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.