Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 485
Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:51
Năm giờ chiều, đoàn phim kết thúc công việc đúng giờ. Những cảnh quay đêm không nhiều, Lý Phong đều sắp xếp cho giai đoạn sau, trừ khi cảnh quay có thể nối liền từ ban ngày. Lý Uyển Uyển đã điều chỉnh xong cảm xúc, quay lại khoác tay Hứa Tri Tri, cười nói vui vẻ.
“Tôi đã đặt chỗ ở một nhà hàng Tây rất nổi tiếng, cả ba chúng ta cùng đi nhé, bít tết ở đó ngon lắm!” Lý Uyển Uyển hạ giọng nói với Hứa Tri Tri, ánh mắt tràn đầy phấn khích.
Hứa Tri Tri gật đầu, khoác áo gió màu đen, đeo khẩu trang.
Phùng Tiệp thao tác rất nhanh, thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi cất vào xe. Lý Uyển Uyển cũng có xe riêng, ba người nhanh ch.óng đến điểm hẹn.
Vì Hứa Tri Tri là người của công chúng, Lý Uyển Uyển đã đặt phòng riêng.
Sau khi ngồi xuống, để hai người gọi món xong, đợi nhân viên phục vụ rời đi, Lý Uyển Uyển mới nhẹ giọng bắt đầu nói chuyện. Tính cách của cô ấy thuộc kiểu nửa hướng ngoại, có lúc trông rất cởi mở, nhưng thực chất lại khá nhạy cảm. Theo lời cô ấy kể, điều này có liên quan đến việc từ nhỏ bố mẹ luôn can thiệp thô bạo vào cuộc sống của cô ấy.
Dựa vào cảnh tượng hôm qua, Hứa Tri Tri cũng đoán ra được phần nào. Hai người đó có ham muốn kiểm soát rất mạnh, hễ không vừa ý là dùng lời lẽ cay độc, kiểu người như vậy khó có thể nuôi dạy một cô con gái vô tư lạc quan.
Còn chuyện gả chồng, thực chất cũng chỉ là một mắt xích trong chuỗi kiểm soát ấy. Sự suy sụp của Lý Uyển Uyển cũng bắt nguồn từ đây. Trước kia có lẽ vì quan điểm tương đồng nên không xảy ra xung đột lớn. Lý Uyển Uyển đã quen ngoan ngoãn nghe theo, bảo sao làm vậy.
Cho đến khi vấn đề hôn nhân xuất hiện, cô ấy không thật sự cam tâm nhưng vẫn chấp nhận sắp xếp. Rồi “quả b.o.m” phát nổ, cô ấy không thể chịu đựng được nữa, trong khi bố mẹ lại cho rằng đó chỉ là chuyện đùa lúc trà dư t.ửu hậu. Không phải là không coi trọng, mà là cảm thấy không cần phải coi trọng, nói vài câu cho xong.
Lý Uyển Uyển không thể chấp nhận điều đó. Sự nhẫn nhịn đơn phương tan vỡ, mâu thuẫn trở nên không thể điều hòa. Cuối cùng cô ấy nhận ra tất cả những trải nghiệm ấy đều sai lệch, rồi hoàn toàn suy sụp và chọn cách kết thúc tất cả.
Hai người trò chuyện về gia đình và cuộc sống. Dưới sự dẫn dắt có chủ ý của Hứa Tri Tri, Lý Uyển Uyển đã nói ra hết những điều chất chứa trong lòng.
Trong lúc trò chuyện, Hứa Tri Tri hỏi thêm về Lý Phong, Lý Uyển Uyển cũng kể một chút. Chú cô ấy đã lập gia đình, vợ chồng hòa thuận, kinh tế dư dả. Chỉ là có một đứa con trai, chân tay không tốt, sức khỏe cũng kém, tính cách khép kín, nên cô ấy cũng rất ít khi gặp.
Nhắc đến chú, nhớ lại chuyện ban ngày, Lý Uyển Uyển vẫn cảm thấy uất ức. Cô ấy không thấy mình nói sai ở đâu, vậy tại sao chú lại nổi giận dữ dội như vậy.
Hứa Tri Tri an ủi cô ấy, bảo cô ấy cứ yên tâm, đừng nghĩ nhiều.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ, Lý Uyển Uyển cảm thấy tinh thần vô cùng thư thái, giống như vừa được làm một buổi “spa tâm hồn”.
Hứa Tri Tri chỉ mỉm cười, không nói gì, kiến thức tâm lý học của cô không hề thua kém các chuyên gia hiện nay.
Trên đường về, Phùng Tiệp tò mò hỏi: “Tri Tri, em có đắc tội gì với Lý Phong không? Sao ông ta cứ nhằm vào em như vậy! Đến một câu nói tốt cũng không muốn nghe.”
Hứa Tri Tri lắc đầu, ra hiệu cô cũng không biết. Dù có biết, cô cũng không thể nói ra.
Về đến phòng, Hứa Tri Tri bước vào nhà vệ sinh, mở vòi nước.
Cô nhìn mình trong gương, hàng mày thanh tú, đôi mắt long lanh như nước thu, làn da trắng mịn, vóc dáng mảnh mai.
Ánh mắt cô dừng lại trên sợi dây chuyền kim cương tinh xảo trên cổ, trong lòng nghĩ đến người đã tặng nó. Cô lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn.
Tri Tri vi bất tri: “Tần Túc, hỏi anh một câu. Công chúa ngủ trong rừng làm sao để thức tỉnh?”
Tần Túc: “Vì tình yêu.”
Tri Tri vi bất tri: “Không phải vì nụ hôn sao?”
Tần Túc: “Không phải, vì yêu. Ví dụ như anh yêu em.”
Hứa Tri Tri bị câu nói thẳng thắn này làm cho trở tay không kịp, gương mặt lập tức đỏ bừng. Trong lòng cô như được ngâm trong mật ngọt, tràn đầy hương vị dịu dàng. Nghĩ đến chuyện chính sự, cô điều chỉnh lại sắc mặt rồi gõ tiếp.
Tri Tri vi bất tri: “Nếu em chìm vào giấc ngủ thì sao?”
Tần Túc: “Anh sẽ nói với em rằng anh yêu em, và đào sâu bí ẩn về giấc ngủ của em để đ.á.n.h thức em dậy.”
Tim Hứa Tri Tri đập rất nhanh. Cuộc sống chung của hai người vốn luôn khá bình lặng.
Hứa Tri Tri thường chậm chạp trong việc bộc lộ tình cảm, còn Tần Túc lại thẳng thắn, nên hai người chưa từng trực tiếp nói về tình yêu như vậy. Đột nhiên nghe những lời này, cô cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô úp điện thoại xuống bàn, nhìn bản thân trong gương.
Hứa Tri Tri trong gương có ánh mắt lấp lánh, cả người tràn đầy cảm giác hạnh phúc.
Người mà cô tin tưởng nhất là Tần Túc. Những người khác giúp cô rất nhiều việc, nhưng phần lớn là để báo đáp sự giúp đỡ của cô, vì họ cho rằng cô tốt bụng.
Còn bố mẹ cô thì sao? Nếu mọi chuyện bị bại lộ, họ có còn là bố mẹ cô nữa không? Họ có còn sẵn sàng kéo cô lại không?
Hứa Tri Tri không chắc. Cô không dám chắc rằng dưới một số tác động, họ vẫn sẽ tin tưởng cô vô điều kiện.
Tần Túc yêu con người thật của cô. Anh thích cô không phải vì những sự giúp đỡ đó, cô biết anh đã âm thầm chờ đợi từ rất lâu.
Dĩ nhiên, tình yêu không thể giải quyết tất cả. Nhưng nhân cách của Tần Túc, cùng với sự tin tưởng anh dành cho cô, sự kiên định và nội tâm mạnh mẽ của anh khiến Hứa Tri Tri có thể tin tưởng anh.
Tin rằng anh sẽ tìm ra mọi manh mối. Dù thế nào đi nữa, Tần Túc cũng sẽ đứng về phía cô vô điều kiện và lựa chọn giúp đỡ cô.
Hứa Tri Tri nhìn mình trong gương, tâm trạng hoàn toàn thả lỏng. Vậy thì cứ chờ xem.
Cuộc đua thực sự đã bắt đầu.
Nghĩ xong, Hứa Tri Tri quay người rời đi.
Ngày hôm sau, Hứa Tri Tri tiếp tục quay phim như thường lệ. Cô mặc cho điểm ác ý và trạng thái nhập vai dần xâm chiếm, tốc độ bản ngã của Hứa Tri Tri bị bào mòn nhanh đến đáng sợ.
Đồng thời, diễn xuất của cô cũng tiến bộ rõ rệt, cuối cùng Lý Phong cũng thốt ra lời khen. Không khí trong đoàn phim vì thế mà dịu lại hơn.
Việc quay phim nhanh ch.óng chuyển sang phân đoạn kỹ năng “Ảo thuật”.
Dựa vào màn trình diễn này, Ôn Dương đã kiếm được hàng chục triệu. Cô đứng trên bục cao, toàn thân quấn xích sắt, phía dưới là bể bơi. Khoảng cách mười tám mét, khi nhảy xuống, cô bắt buộc phải tháo xích sắt trên người rồi rơi vào tấm lưới đã chuẩn bị sẵn.
Nếu không tháo được xích, cô sẽ bị treo lơ lửng giữa không trung, do quán tính mà cột sống có thể gãy, dẫn đến liệt nửa người.
Đạo diễn không sắp xếp tình huống nguy hiểm đến mức đó cho Hứa Tri Tri, nhưng việc nhảy và tháo xích là thật. Biện pháp an toàn là treo trên không, nên Hứa Tri Tri không lo việc không tháo được xích mà bị thương.
Toàn bộ đạo cụ đều do Hứa Tri Tri sắp xếp, cô đã trao đổi rất chuyên nghiệp với tổ đạo cụ về vấn đề này.
Lý Phong cũng đã mất rất nhiều thời gian mới tìm được địa điểm phù hợp để quay thật.
Ôn Dương đứng trên bàn nhảy, bắt đầu nói những lời thoại đã chuẩn bị để đ.á.n.h lừa khán giả. “… Nhảy xuống chứ gì! Quý vị sẽ biết kết quả ngay thôi, không nói nhiều nữa, mời mọi người chứng kiến…”
Ôn Dương đứng đó, biểu hiện vô cùng sợ hãi. Cô nhìn về phía xa của bục nhảy, nơi viên cảnh sát đang truy đuổi mình, rồi nở nụ cười khiêu khích. Cô đã gửi thông báo cho cảnh sát từ trước, tối nay cô sẽ trộm ngân hàng.
Một mình hành động, một mình trộm ngân hàng. Điều này trong mắt nhiều người là không thể tin nổi. Cảnh sát cũng không tin, nhưng anh ta vẫn đến.
Trên bục cao ch.ót vót, mặt nước bể bơi lấp lánh, tấm lưới khổng lồ được giăng trên không trung. Cảnh tượng kịch tính chính thức bắt đầu.
Nói xong lời thoại, Ôn Dương mang theo nụ cười, nhanh ch.óng nhảy xuống trong tiếng kêu kinh ngạc của khán giả. Sợi xích sắt đứt đoạn rơi thẳng xuống dưới, không hề cong lệch.
Trên không trung, Ôn Dương nhanh ch.óng thoát khỏi sự trói buộc. Động tác gọn gàng dứt khoát, dưới ống kính quay chậm, cảm giác kịch tính chân thật cùng tiếng kinh hô vang lên không dứt.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ôn Dương tháo được dây thừng và rơi vào lưới.
Cùng lúc đó, từng tấm biểu ngữ khổng lồ cũng rơi xuống, kèm theo tiếng reo hò vang dội. Nhưng điều khiến mọi người sững sờ là, những biểu ngữ này không phải để chúc mừng cô hoàn thành màn ảo thuật, mà là tuyên bố trộm ngân hàng thành công.
Viên cảnh sát sau khi nhận điện thoại từ đồng nghiệp liền bật dậy, lao về phía Ôn Dương. Nhưng cô đã mở đáy lưới, rơi xuống nước và biến mất như một nàng tiên cá.
Anh ta tức giận quan sát nơi Ôn Dương biến mất. Ngay sau đó, anh ta nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp ở ngân hàng. Hàng chục triệu tiền đã không cánh mà bay, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể số tiền đó chưa từng tồn tại.
Từ đây, cuộc truy đuổi Ôn Dương bị đẩy lên cao trào. Sau đó, cô nhận được điện thoại của bố mẹ, nhưng cô đã lựa chọn phớt lờ.
Diễn xong, Hứa Tri Tri ngồi một mình rất lâu.
Phùng Tiệp lập tức nhận ra điều bất thường. Hứa Tri Tri giống như đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn không nghe thấy lời cô ấy nói nữa.
“Tri Tri, Tri Tri,” Phùng Tiệp đưa tay vỗ nhẹ lên người cô, gọi cô tỉnh lại.
Một lúc sau, Hứa Tri Tri mới hoàn hồn, ánh mắt mờ mịt nhìn Phùng Tiệp: “Có chuyện gì vậy? Chị gọi em làm gì?”
Phùng Tiệp biến sắc, nhìn Hứa Tri Tri mà nhất thời không nói nên lời.
Hứa Tri Tri cúi mắt, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, cô ngẩng đầu lên: “Em lại nhập vai quá mức rồi đúng không?”
“Đúng thế…” Phùng Tiệp lo lắng gật đầu.
Hứa Tri Tri mím môi, ánh mắt vẫn còn mơ hồ, rồi nhìn Phùng Tiệp nói: “Không sao đâu, đợi em một lát là ổn thôi.”
Phùng Tiệp do dự rồi gật đầu. Trong lòng cô ấy đã bắt đầu lo lắng.
Tình trạng này của Hứa Tri Tri trông thật sự không ổn.
Cô ấy định sau khi về sẽ tìm các mối quan hệ để hỏi xem nhập vai quá mức thì phải làm sao. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thực tế cũng không có cách nào rõ ràng. Phùng Tiệp hiểu rất rõ giới giải trí, bao gồm cả chuyện nhập vai.
Nhập vai đối với diễn viên trong và ngoài nước vốn là chuyện khá bình thường. Như vậy sẽ thuận lợi cho việc quay phim và đạt hiệu quả tốt nhất.
Phùng Tiệp đã theo Hứa Tri Tri quay rất nhiều phim, cũng biết không ít đạo diễn yêu cầu diễn viên nhất định phải nhập vai. Nhưng chưa ai từng nói làm thế nào để thoát vai. Thoát vai cũng giống như nhập vai, hoàn toàn dựa vào ngộ tính của bản thân.
Trước đây chưa từng xảy ra chuyện gì nên Phùng Tiệp không quá để tâm. Nhưng lần này tình hình quá khác thường, cô ấy sợ Hứa Tri Tri sẽ gặp chuyện. Nếu là diễn viên khác thì cô ấy không lo. Nhưng Hứa Tri Tri thì khác, cô đóng phim quá nghiêm túc, nên việc nhập vai trở thành một hành động rất nguy hiểm. Trong và ngoài nước đã từng có không ít trường hợp diễn viên nhập vai không thoát ra được, cuối cùng dẫn đến tự sát.
Nhận ra Hứa Tri Tri đã nhập vai quá sâu, Phùng Tiệp nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực và cô độc. Cô ấy đỡ Hứa Tri Tri sang một bên, ánh mắt lướt qua Lý Phong đang mang vẻ mặt thỏa mãn. Người này còn đáng ghét hơn cả kiểu miệng độc như Từ Hoa.
Hứa Tri Tri nhìn vẻ mặt của Phùng Tiệp, đưa tay vỗ nhẹ lên người cô ấy.
Cô khẽ thở dài. Thời gian cần để thoát vai của cô đã dài hơn trước. Phải mất bốn đến năm phút, cô mới ý thức được mình không phải là Ôn Dương.
“Không sao chứ, Hứa Tri Tri? Có phải vì nhập vai nên không thoát ra được không?” Lý Phong hiếm khi quan tâm đến trạng thái của Hứa Tri Tri. Nghe nói cô nhập vai quá sâu, ông hỏi thêm vài câu.
Hứa Tri Tri ngước mắt nhìn Lý Phong, khóe môi khẽ nhếch, trong ánh mắt lộ ra vài phần đối địch: “Đạo diễn Lý mà cũng quan tâm tôi có thoát vai hay không sao?”
“… Tôi chỉ hy vọng trạng thái của cô tốt hơn một chút…” Ánh mắt Lý Phong thoáng qua vẻ chột dạ khó nhận ra, ông lẩm bẩm.
Hứa Tri Tri đứng dậy, nhìn thẳng người đối diện, giọng nói lạnh lùng: “Tôi thấy, có lẽ ông mới là người hy vọng tôi cứ nhập vai mãi, không thoát ra được.”
Phản ứng cơ thể không thể giả dối. Nghe vậy, Lý Phong lùi lại nửa bước, ánh mắt cũng né đi, không dám nhìn thẳng cô.
Phùng Tiệp nghe những lời đó, liền đứng sát bên Hứa Tri Tri để trợ thế. Nhưng Hứa Tri Tri sau khi nói xong liền quay người, kéo Phùng Tiệp rời đi.
Lý Phong đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của cô. Trong mắt ông tràn ngập sự khó hiểu, kèm theo một chút hoảng loạn khó che giấu.
