Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? - Chương 98
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:33
Hứa Tri Tri có chút chột dạ trước lời khẳng định của Lâm Ngọc. Cô xoa xoa mũi, rồi nghiêm túc nhìn cô ấy, hắng giọng giải thích: “Chính hắn là người đã phát đoạn ghi âm trong căn nhà chúng ta vừa chuyển đến. Mục đích rất đơn giản, chính là dọa chúng ta rời đi.”
“Không ngờ sau khi đạt được mục đích, tôi vẫn không buông tha, còn tung tin đồn có ma. Tin đồn đó chọc giận hắn, nên hắn muốn trả thù, gửi thư đe dọa cho tôi.”
“Hắn nói đang theo dõi tôi, bảo tôi nên an phận. Nói cách khác, ngay từ lúc chúng ta chuyển vào, đối phương đã để mắt tới chúng ta rồi.”
“Kẻ này đúng là quá xấu xa! Bề ngoài thì ra dáng con người, mà việc làm chẳng giống con người chút nào!” Lâm Ngọc tức đến đỏ cả mắt. Việc phát đoạn ghi âm và gửi thư đe dọa này đã khiến cô ấy sợ hãi thật sự.
Hứa Tri Tri đưa tay xoa đầu cô ấy. Chuyện này là do tin đồn có ma lan truyền ra ngoài, đối phương có lẽ vì chột dạ nên hoảng loạn, mới làm ra chuyện thư đe dọa.
Trong lòng Hứa Tri Tri vẫn thấy có chút cạn lời. Cách làm này thật sự quá ngu ngốc, vì rất dễ bị nghĩ đến hắn. Dù sao hắn cũng là người có khả nghi lớn nhất, bị điều tra ra chẳng lẽ không thấy chột dạ sao?
Điều này cũng khiến Hứa Tri Tri khó hiểu. Khi đó vẫn chưa có kết luận chính xác là do hắn.
Chẳng lẽ là vì quá tự tin, tin rằng mình sẽ không bị tra ra?
Hoặc là quá ngông cuồng, cho rằng Hứa Tri Tri là người của công chúng, không dám công khai nói ra. Dù sao việc nói trên nền tảng công cộng rằng nhà đoàn phim có ma, ban đầu ai nghe cũng chỉ nghĩ là Hứa Tri Tri và Lâm Ngọc quá đa nghi.
Quan trọng nhất là không có bằng chứng. Chỉ nói suông thì người khác cũng khó mà tin.
Hứa Tri Tri cảm thấy mình đã chạm tới sự thật.
Chuyện ma quỷ kết thúc trong im lặng. Thiệt thòi từ bức thư đe dọa này, cô chỉ có thể nuốt giận cho qua, bởi lời lẽ trong thư không gây tổn hại trực tiếp đến an toàn thân thể. Cô không thể vì thế mà tống hắn vào tù, dù có tạm giam vài ngày thì cũng chẳng làm gì được hắn.
Mục đích tung tin có ma của cô vốn rất đơn giản, chỉ là để xả giận. Không ngờ đối phương thật sự không chịu nổi sự thăm dò, lập tức lộ mặt.
Xem ra, những thứ bị kéo ra ánh sáng còn không chỉ có bấy nhiêu.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Hứa Tri Tri nhìn ba người, khoanh tay trước n.g.ự.c nói: “Những chuyện này đều không phải việc lớn, gọi điện nói cũng được. Vậy nên chắc các anh còn chuyện khác nữa, nói ra nghe thử xem.”
“Đúng vậy, trọng tâm không nằm ở cô. Chủ yếu là từ những việc xảy ra với cô, kết hợp với phản ứng của Trương Ngọc Minh, chúng tôi nghi ngờ sự biến mất của người phụ nữ tên Phục Thanh Hoa có liên quan đến chồng cô ấy là Trương Ngọc Minh. Nói cách khác, Phục Thanh Hoa rất có thể đã c.h.ế.t từ lâu, còn Trương Ngọc Minh là nghi phạm số một.” Tần Túc đứng dậy, chậm rãi nói.
Hứa Tri Tri hiểu ra. Người chồng Trương Ngọc Minh này rất có khả năng là kẻ sát hại vợ. Người phụ nữ tên Phục Thanh Hoa kia có lẽ đã không còn trên đời, và họ tìm đến là để điều tra vụ án mới phát sinh này.
“Vậy tôi có thể làm gì.” Hứa Tri Tri không nghĩ mình giúp được nhiều, sắc mặt có phần bất lực, lắc đầu nói: “Tôi không giúp được bao nhiêu đâu.”
Tần Túc nhìn cô, giọng nghiêm túc: “Tôi nghĩ cô có thể. Cô thử nghĩ xem, nếu cô là Trương Ngọc Minh, cô sẽ tiêu hủy t.h.i t.h.ể bằng cách nào?”
Họ từng cho rằng Trương Ngọc Minh vội vàng đuổi Hứa Tri Tri đi là vì trong nhà họ Phục có cất giấu hài cốt hay thứ gì đó. Nhưng khi khám nghiệm, họ không phát hiện điều bất thường nào.
Giống như lần khám nghiệm hiện trường hai năm trước, nhà họ Phục không hề sửa sang, đồ đạc vẫn y nguyên. Tường nhà và các vị trí khác cũng không phát hiện dấu hiệu cất giấu t.h.i t.h.ể.
Những địa điểm liên quan khác cũng đã được kiểm tra, vẫn không có manh mối. Thêm vào đó, hai năm trước đối phương có bằng chứng ngoại phạm rất đầy đủ. Vụ án vì thế rơi vào bế tắc. Trong tâm thế còn nước còn tát, họ mới quyết định hỏi Hứa Tri Tri, hy vọng một người có trực giác đặc biệt như cô có thể đưa ra gợi ý nào đó.
Hứa Tri Tri trầm mặc một lúc, rồi nhìn sang Phục Học Lâm vừa tự giới thiệu ban nãy. Người này trùng họ với người mất tích, khiến cô tò mò: “Anh là gì của cô ấy?”
“Tôi là em họ của chị ấy. Bác trai và bác gái nhờ tôi đến đây, họ muốn nhờ cô giúp chúng tôi một tay!” Mắt Phục Học Lâm đỏ hoe, kích động nói. Ngay sau đó, anh ta nghĩ đến tính cách của Hứa Tri Tri, vội bổ sung: “Chỉ cần có manh mối! Chúng tôi sẵn sàng trả tiền. Một manh mối mười vạn… không, hai mươi vạn!”
Có thể thấy tình cảm giữa anh ta và Phục Thanh Hoa rất tốt. Anh ta nói “chúng tôi”, chứ không phải chỉ nhắc đến bố mẹ mình.
“Nhưng tôi thật sự không có cách gì hay cả!” Hứa Tri Tri bất lực nhún vai. Cảnh sát đã lật lại vụ án không biết bao nhiêu lần, một người bình thường như cô làm sao có thể phát hiện ra điểm bất thường chứ.
Tần Túc và viên cảnh sát nhìn nhau. Tần Túc lấy hồ sơ vụ án ra nói: “Chúng tôi đã xin phép để cô xem hồ sơ. Cô xem xong rồi suy nghĩ thêm, tôi tin là cô có thể nghĩ ra điều gì đó.”
Hứa Tri Tri cũng tò mò, nhận lấy hồ sơ và bắt đầu xem.
Lâm Ngọc đã ngồi sang một bên, cô ấy không có ý định xen vào.
Phục Học Lâm thấy hy vọng bị dập tắt, cả người lo lắng ngồi một bên. Trong lòng anh ta luôn có một dự cảm không lành.
Anh ta cảm thấy phải tranh thủ thời gian, nếu không sẽ có chuyện xảy ra.
Hồ sơ vừa mở ra, trước mắt là hình ảnh một người phụ nữ trông rất trẻ, vẻ ngoài ôn hòa nhã nhặn, mang khí chất trí thức.
Tiếp theo là tuổi tác, nghề nghiệp, kinh nghiệm sống, chi tiết đến từng mục.
