Oan Danh Về Tay Kẻ Gieo - 2

Cập nhật lúc: 19/07/2026 20:01

Ở kiếp trước, sau khi bị những lời đồn đại ép đến gần như không còn hơi thở, ta từng quay về Thẩm gia, chỉ mong bà đứng ra nói thay mình một câu.

Nhưng bà đã tránh ánh mắt của ta.

Bà nói Vân Nhu không còn cha mẹ, từ nhỏ đã đủ đáng thương.

Bà nói Tạ gia vẫn chịu giữ lại vị trí chính thê cho ta, ta không nên đòi hỏi quá nhiều.

Bà còn nói đối với nữ t.ử, thanh danh quả thật quan trọng, nhưng ta đã xuất giá rồi, chỉ cần Tạ Nghiễn Từ không ruồng bỏ, những ngày về sau vẫn có thể gắng gượng mà sống.

Kể từ lần ấy, ta chưa từng trở lại Thẩm gia.

Vậy mà kiếp này, ngay khi sự việc còn chưa hoàn toàn vỡ lở, người đầu tiên bà muốn bảo vệ vẫn là Thẩm Vân Nhu.

Ta nhìn bà trong giây lát, giọng nói bình thản đến mức gần như không còn gợn sóng.

“Chẳng lẽ mẫu thân không muốn biết sự thật sao?”

Mặt Chu thị lập tức tái đi.

Ta quay sang hàng ghế của các vị tộc lão.

“Vừa rồi các vị hỏi ta đã tư thông cùng người nào. Nhưng ngoài vài lời truyền miệng chẳng rõ nguồn cơn, trong tay các vị có được một chứng cứ nào hay không?”

Một tộc lão ngồi phía bên phải lạnh lùng nói:

“Chuyện không có căn nguyên, sao có thể vô cớ truyền khắp nơi?”

Ta mỉm cười.

“Vậy việc Thẩm Vân Nhu chưa xuất giá đã có thai, có đủ được xem là căn nguyên hay chưa?”

Sau bình phong vang lên tiếng nức nở khe khẽ.

Cuối cùng, Thẩm Vân Nhu cũng được nha hoàn dìu ra.

Nàng ta khoác một bộ váy trắng thanh nhã, gương mặt trắng nhợt, đôi mắt vừa hay ửng đỏ, nhìn qua quả thật khiến người ta dễ sinh lòng thương xót.

Vừa trông thấy ta, nước mắt nàng ta đã lăn xuống.

“Tỷ tỷ, muội biết tỷ đang bị lời đồn làm tổn thương, nhưng vì sao tỷ lại đem một tội danh nhơ nhuốc như vậy gán lên người muội?”

Giọng nói mềm đến mức như sắp tan vào làn khói hương.

“Muội chưa từng làm điều có lỗi với tỷ. Dù trong lòng tỷ khó chịu đến đâu, cũng không nên đẩy muội vào chỗ c.h.ế.t.”

Tạ Nghiễn Từ lập tức bước đến bên cạnh nàng ta, vô thức dùng thân mình che chắn.

“Chiếu Vi, dừng lại đi.”

Ta nhìn cử chỉ quen thuộc ấy, khóe môi hơi cong.

“Ngươi sợ rồi sao?”

Ánh mắt hắn trầm xuống.

“Nàng có hiểu những lời mình vừa nói sẽ gây ra hậu quả gì không?”

“Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.”

Ta hướng về những bài vị trên cao.

“Xin mời y bà đến bắt mạch.”

Chu thị lập tức đứng bật dậy.

“Không thể!”

Ta nhìn thẳng vào bà.

“Mẫu thân đang ngăn cản điều gì?”

Chiếc khăn trong tay bà bị siết đến nhăn nhúm.

“Vân Nhu vẫn là một cô nương chưa lấy chồng. Trước mặt nhiều người như vậy, sao có thể tùy tiện để người khác xem xét thân thể?”

Ta nhẹ nhàng gật đầu.

“Ta cũng là một nữ t.ử trong sạch, lại còn là chính thê được Tạ gia cưới hỏi đàng hoàng. Vậy vì sao ta có thể bị gọi đến từ đường, trước mặt cả tông tộc mà tra hỏi chuyện tư thông?”

Vài người ngồi phía trên lặng lẽ cúi mắt.

Ta chậm rãi nói tiếp:

“Đã muốn lấy gia pháp làm chuẩn, vậy hôm nay cứ để gia pháp soi xét tất cả. Đã muốn luận thanh bạch, vậy người nào bị nghi ngờ cũng nên tự chứng minh sự thanh bạch của mình.”

Giọng Tạ Nghiễn Từ hạ thấp, mang theo sự cảnh cáo khó giấu.

“Thẩm Chiếu Vi, nàng chớ ép mọi người đến chỗ không còn đường lui.”

Ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy thật nực cười.

Kiếp trước, lúc hắn đẩy ta đến tận cùng tuyệt vọng, sao hắn không từng tự nhắc mình chừa lại cho ta một lối thoát?

Ta chỉ nhắc lại:

“Mời y bà.”

Thanh Chi, nha hoàn hồi môn của ta, lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Tạ Nghiễn Từ theo bản năng muốn bước tới ngăn nàng ấy.

Ta không nhanh không chậm nói:

“Người nào cản lại, chẳng khác gì tự thừa nhận trong lòng đang có điều khuất tất.”

Bước chân hắn khựng giữa nền đá.

Thẩm Vân Nhu lảo đảo, phải vịn lấy cạnh bàn mới đứng vững.

“Ca ca…”

Tiếng gọi ấy mềm mại, yếu ớt, tràn đầy ý dựa dẫm.

Ở kiếp trước, ta đã nghe nó không biết bao nhiêu lần.

Chỉ cần nàng ta cất tiếng gọi như vậy, mọi nguyên tắc của Tạ Nghiễn Từ đều sẽ lùi lại.

Nhưng hôm nay, trước mặt đông đủ tộc lão, hắn không thể công khai đưa nàng ta rời đi.

Chẳng bao lâu, y bà đã được dẫn vào từ đường.

Để tránh người khác nói rằng ta mua chuộc người chẩn mạch, Thanh Chi còn mời cả vị lão đại phu nhiều năm chữa bệnh cho người trong Tạ tộc đến.

Ta vẫn đứng giữa gian phòng, không hề ngồi xuống.

Người vốn bị gọi đến để chịu tội là ta, nhưng giờ phút này, lòng ta lại bình lặng hơn bất cứ ai.

Thẩm Vân Nhu bị đưa đến trước bình phong.

Khi phải chìa cổ tay ra, cả bàn tay nàng ta run lên không ngừng.

Nàng ta vừa khóc vừa nhìn ta.

“Tỷ tỷ, tỷ làm nhục muội trước bao nhiêu người như vậy, ngày sau muội còn biết sống thế nào?”

Ta rũ mắt nhìn nàng ta.

“Có thể sống ngẩng đầu hay không, phải xem trong lòng ngươi có thật sự không thẹn hay không.”

Y bà vừa đặt ngón tay lên mạch tượng, vẻ mặt lập tức thay đổi.

Thẩm Vân Nhu thấy vậy liền hốt hoảng rút tay về, nhưng y bà đã kịp giữ lại.

Cả từ đường tĩnh lặng đến mức tiếng tim đèn nổ khẽ cũng nghe rõ.

Một lúc sau, y bà buông tay, quỳ xuống trước hàng ghế tộc lão.

“Bẩm các vị, Thẩm cô nương quả thật đã có thai.”

Chu thị nhắm nghiền hai mắt, thân người khẽ chao đi.

Thẩm Vân Nhu bật khóc lớn.

“Bà ta nói dối! Bà ta nhất định đã nhận bạc của tỷ tỷ!”

Ta không đôi co, chỉ đưa mắt về phía vị đại phu còn lại.

“Xin đại phu chẩn thêm một lần, để tránh người khác cho rằng có kẻ cố tình vu khống.”

Lão đại phu bước đến.

Ông đã phục vụ Tạ tộc nhiều năm, đức hạnh và y thuật đều được các vị tộc lão tin tưởng, không ai có thể nói ông là người của ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Oan Danh Về Tay Kẻ Gieo - Chương 2: 2 | MonkeyD