Oan Danh Về Tay Kẻ Gieo - 4

Cập nhật lúc: 19/07/2026 20:01

Hắn thường âm thầm đến vào ban đêm, mãi sáng hôm sau mới rời khỏi.

Người hai nhà đều giả vờ không biết.

Nhưng kiếp này, mọi nét mực đều đã nằm trong tay ta.

Ta mở sổ, đặt trước mặt các vị tộc lão.

“Cách đây hai tháng, Tạ Nghiễn Từ lấy ba hộp t.h.u.ố.c an t.h.a.i cùng bốn hộp sâm bổ huyết từ hiệu t.h.u.ố.c Tạ gia, rồi cho người đưa vào viện của Thẩm Vân Nhu.”

Tiếng khóc của nàng ta bỗng tắt ngấm.

Tạ Nghiễn Từ cũng không còn giữ được sắc mặt bình thường.

Thanh Chi lại dâng lên một quyển khác.

Ta nói:

“Bà t.ử trực cửa Thẩm gia có ghi rõ, đêm mùng bảy tháng hai, đêm mười sáu tháng hai và đêm mùng ba tháng ba, Tạ Nghiễn Từ đều vào viện của Thẩm Vân Nhu từ cửa hông, đến sáng mới rời đi.”

Chu thị nhìn ta đầy kinh ngạc.

“Con đã cho người dò xét những việc này?”

Ta hỏi lại:

“Nếu hắn không làm chuyện khuất tất, vài dòng ghi chép có gì đáng sợ?”

Vẻ ôn hòa trên mặt Tạ Nghiễn Từ cuối cùng vỡ hẳn.

“Thẩm Chiếu Vi, nàng sai người theo dõi phu quân, còn nhớ hai chữ phụ đức hay không?”

Ta nhìn hắn, lòng chỉ còn thấy buồn cười.

“Ngươi đêm đêm vào viện của nghĩa muội, lại đứng trước tổ tiên mà giảng phụ đức với ta sao?”

Tạ Thừa An lạnh giọng tiếp lời:

“Nếu đường huynh khẳng định đứa trẻ không liên quan đến mình, vậy cứ đưa ra bằng chứng cho biết những đêm ấy huynh đã ở đâu.”

Tạ Nghiễn Từ quay sang nhìn hắn.

Tạ Thừa An không hề tránh né.

“Lúc định bắt ta mang danh phụ thân của hài t.ử này, đường huynh đâu từng hỏi ta có muốn gánh lấy nỗi nhục ấy hay không.”

Đến lúc này, mọi người trong từ đường đều đã hiểu.

Chuyện trước mắt không còn đơn thuần là một cô nương chưa cưới đã mang thai.

Tạ Nghiễn Từ đã tư thông cùng nghĩa muội, lại còn mưu tính phá hủy thanh danh của chính thê để giữ cho hai người bọn họ một con đường sạch sẽ.

Thái độ của các vị tộc lão thay đổi rất nhanh.

Mới trước đó, họ còn lạnh lùng chờ ta nhận tội.

Bây giờ, từng người lại thay nhau khuyên ta thu tay.

“Con dâu của Nghiễn Từ, gia môn có chuyện chẳng hay, tốt nhất vẫn nên đóng cửa giải quyết.”

“Dù thế nào ngươi cũng là người của Tạ gia. Gia tộc mất mặt, ngươi cũng chẳng được lợi gì.”

“Chuyện đứa trẻ chưa hẳn đã tra rõ hoàn toàn. Lời đồn về ngươi cũng chưa chắc do Nghiễn Từ sắp đặt. Chớ nóng giận mà làm mọi việc không còn đường cứu vãn.”

Ta đứng đó, nghe hết từng lời.

Kiếp trước, bọn họ cũng dùng chính những đạo lý ấy để ép ta.

Chỉ khác rằng khi ấy, họ bắt ta quỳ trước tổ tiên, tự nhận mình làm nhục gia phong.

Còn hôm nay, khi kẻ làm nhục gia phong đổi thành Tạ Nghiễn Từ, họ lại muốn ta im lặng giữ thể diện cho hắn.

Rốt cuộc, điều họ thương xót chưa từng là một người vô tội.

Họ chỉ thương xót tấm biển vàng mang hai chữ Tạ gia.

Ta nhìn về phía Tạ phu nhân.

Từ đầu đến giờ, bà ta vẫn ngồi im.

Đến lúc không thể tiếp tục lẩn tránh, bà ta mới lau nước mắt, bước lại gần ta.

“Chiếu Vi, Nghiễn Từ chỉ hồ đồ nhất thời, còn Vân Nhu tuổi trẻ chưa hiểu chuyện. Con hãy tạm giấu việc này xuống. Chỉ cần hôm nay đừng truyền ra ngoài, sau này mẫu thân nhất định sẽ bù đắp cho con.”

Ta hỏi:

“Bà lấy gì bù đắp?”

Tạ phu nhân cứng họng.

Ta thay bà nói tiếp:

“Cho ta tiếp tục mang danh Tạ phu nhân sao? Để ta thay bọn họ giữ kín chuyện nhơ nhuốc này? Hay đợi Thẩm Vân Nhu sinh con, lại đưa đứa trẻ về phủ rồi bắt ta nuôi nó như cốt nhục của mình?”

Mặt Tạ phu nhân trắng bệch.

Tạ Nghiễn Từ quát lớn:

“Đủ rồi!”

Ta chẳng buồn nhìn hắn.

“Thanh Chi, mời phụ thân và huynh trưởng ta đến đây.”

Chu thị hoảng hốt.

“Con còn muốn gọi họ đến?”

“Đương nhiên.”

Ta nhìn bà.

“Mẫu thân đã ở đây từ đầu, nhưng từng lời đều dành để bảo vệ Vân Nhu. Phụ thân và huynh trưởng ít nhất cũng nên tận tai nghe xem Tạ gia định dùng thanh danh của ta làm vật hi sinh thế nào.”

Chu thị mấp máy môi, nhưng không thể ngăn cản.

Chuyện đã liên quan đến nữ nhi Thẩm gia, người của Thẩm gia có mặt vốn là lẽ đương nhiên.

Nếu bà vẫn cố chặn lại, chẳng khác nào tự nói rằng bà biết rõ mọi chuyện từ trước.

Không bao lâu, phụ thân Thẩm Hoài Chương và huynh trưởng Thẩm Nghiễn Chu vội vã đến nơi.

Khi bước qua cửa, thần sắc hai người đều nặng nề.

Hẳn trên đường đến đây, họ đã nghe những lời không hay về ta lan khắp kinh thành.

Phụ thân nhìn ta, trầm giọng gọi:

“Chiếu Vi.”

Trong hai chữ ấy vẫn mang theo sự nghi ngờ.

Kiếp trước, ông cũng từng nhìn ta như thế, vì cho rằng ta đã khiến Thẩm gia mất mặt.

Lần này, ta không giải thích ngay.

Ta bảo Thanh Chi đưa y bà, lão đại phu, Tạ Thừa An, bà t.ử giữ cửa cùng hai quyển sổ đến trước mặt ông.

“Xin phụ thân nghe trọn mọi lời, rồi hãy định xem nữ nhi có đáng quỳ xuống hay không.”

Ông cau mày, nhưng vẫn ngồi lại.

Từng chứng cứ được trình bày.

Thẩm Vân Nhu đã có thai.

Tạ Thừa An rời kinh suốt ba tháng.

Tạ Nghiễn Từ nhiều lần qua đêm trong viện của nàng ta.

Thuốc an t.h.a.i cũng được lấy từ chính hiệu t.h.u.ố.c nhà họ Tạ.

Và đúng khi bí mật ấy sắp không thể che giấu, lời đồn ta tư thông bỗng lan ra ngoài.

Chưa nghe hết, sắc mặt Thẩm Nghiễn Chu đã lạnh xuống.

Huynh ấy bước lên đứng trước ta, chắn ta ở phía sau.

“Tạ Nghiễn Từ, đây là cách nhà họ Tạ đối đãi với muội muội ta sao?”

Tạ Nghiễn Từ im lặng.

Tạ phu nhân còn muốn biện giải:

“Nghiễn Chu, trong chuyện này nhất định vẫn có điều hiểu lầm.”

Huynh trưởng cười lạnh.

“Một sự hiểu lầm cần chà đạp thanh danh của muội muội ta để trải đường cho nghĩa muội của các người hay sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Oan Danh Về Tay Kẻ Gieo - Chương 4: 4 | MonkeyD