Oanh Oanh - 1
Cập nhật lúc: 08/09/2026 01:00
Đêm hội đèn Nguyên Tiêu, ta vô tình rơi xuống nước.
Khi được người cứu lên, khuôn mặt của ta đã bị người ngoài nhìn thấy.
“Trời ơi, đây chẳng phải là cô nương nhà họ Thôi sao?”
“Công t.ử đúng là có phúc, cứu được cô nương nhà họ Thôi, sau này cưới nàng thì tiền đồ ắt rộng mở vô cùng.”
Ta ngượng ngùng cúi đầu, lần này thì t.h.ả.m rồi.
Cha mẹ vốn định đưa ta vào cung làm hoàng phi, nay vì rơi xuống nước mà lại có tiếp xúc thân thể với người ngoài.
Giấc mộng hoàng phi của cha mẹ tan thành mây khói.
Ân nhân cứu mạng đeo mặt nạ, nghe vậy liền véo giọng sụt sùi:
“Đáng ghét c.h.ế.t đi được, người ta cũng là một tiểu cô nương, cớ gì lại phải cưới cô nương nhà họ Thôi chứ?”
“Đám các người chỉ biết đứng xem náo nhiệt, chẳng ai là người tốt cả.”
Ân nhân cao chín thước, thế mà lời nói lại mềm mại yểu điệu.
Khiến người ta nhất thời chẳng đoán nổi là nam hay nữ.
Ta sững ra, ánh mắt dừng trên chiếc hộ cổ tay của ân nhân.
Đó là món ta từng tặng cho đồng môn của huynh trưởng, cũng chính là Thám hoa đương triều Kỷ Vân Khanh.
Tâm sự của thiếu nữ mười bảy tuổi, chính là ta, nữ nhi nhà họ Thôi, đã thầm thương Kỷ Vân Khanh, một người môn không đăng hộ không đối với mình, suốt năm năm.
Nữ nhi cứu nữ nhi, bầu không khí lập tức bớt đi mấy phần ái muội.
Tiểu Đào bị ta sai đi mua kẹo hồ lô khó khăn lắm mới chen được vào đám đông, vừa nhìn thấy ta vẫn còn chưa hoàn hồn đã òa khóc.
Nàng vội nhào tới:
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Đang lúc xuân rét trở lại, gió vừa tạt qua, ta đã lạnh đến run rẩy.
Ta lắc đầu, nói:
“Đi mua hai chiếc áo choàng dày ấm một chút, rồi thuê một cỗ xe ngựa, đưa ta và…”
Người qua kẻ lại đông như mắc cửi, thi thoảng lại có nam t.ử cao bảy thước đưa mắt nhìn vị “cô nương” cao chín thước này.
Ta đ.á.n.h giá y một lượt, những lời sắp nói lại nuốt xuống.
“Đưa ta và vị cô nương này về trước.”
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Đào đã đ.á.n.h xe ngựa tới.
Kỷ Vân Khanh thấy ta lên xe liền quay người định đi, nhưng bị ta kéo lấy tay áo.
“Cô nương cứu ta, bản thân cũng ngâm dưới nước không ít thời gian.”
“Dù sao cũng nên theo ta về phủ thay quần áo, uống một bát canh gừng thì hơn.”
“Nếu không nhiễm phong hàn, đầu óc choáng váng, đến lúc ấy e là thêu hoa cũng chẳng nổi, kết dây cũng chẳng xong.”
Thịnh tình khó chối, y đành theo ta lên xe.
Đèn hoa ngoài phố sáng lung linh, còn ta chỉ nhìn người trước mặt.
Y quấn áo choàng quanh người, thân thể căng cứng.
“Vì sao cô nương nhà họ Thôi cứ nhìn ta mãi vậy?”
Ta mím môi, cười hết lần này đến lần khác.
Kỷ Vân Khanh không chịu thừa nhận thân phận của mình là vì nghĩ cho ta, ta ghi nhận phần tình ý này.
“Ta đang nghĩ xem dưới lớp mặt nạ của cô nương là dáng vẻ thế nào.”
“Chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần nghĩ nhiều.”
Người ta thầm thích suốt ba năm đang ở ngay trước mặt, lại còn cứu ta khỏi rơi xuống nước.
Bảo ta sao có thể không nghĩ nhiều cho được.
Kỷ Vân Khanh là một người cực kỳ tốt.
Ngày trước ta ham chơi, nhất quyết mượn cớ mang bánh đậu xanh đến thư viện để tìm huynh trưởng.
Huynh trưởng từng hứa sẽ bện cho ta một con châu chấu, nhưng ta đợi ba ngày, lần nào huynh ấy cũng bảo rất bận.
Ta nhất quyết phải tận mắt đi xem, rốt cuộc trong thư viện bận đến mức nào.
Sao đến chút thời gian bện cho ta một con châu chấu cũng chẳng có.
Nhưng ta đi quá vội, không mang theo nha hoàn, bất cẩn lại lạc đường.
Ta đi vòng hết lượt này đến lượt khác trong khu vườn phía ngoài thư viện.
Khắp vườn xuân sắc, hương hoa ngào ngạt, nhưng ta chẳng có tâm trí ngắm cảnh, chỉ nghĩ mau ch.óng tìm được huynh trưởng.
Thế mà đi lòng vòng thật lâu, cuối cùng ta lại trở về chỗ cũ.
Nhất thời sợ hãi, ta bất chợt mếu máo bật khóc.
Một học sinh mặc áo tím thấy ta khóc, lông mày nhíu cao:
“Chưa từng thấy cô nương nào ngốc như vậy, cũng chẳng biết là con gái nhà ai.”
“Cô nương nhà người ta đến đưa đồ đều tao nhã thong dong, chu đáo thỏa đáng, đâu có giống người này, xách mỗi hộp bánh là chạy tới.”
“Không mang giấy Tuyên, cũng chẳng mang mực Huy.”
Kỷ Vân Khanh xuất hiện đúng lúc ấy.
Y dịu giọng cắt ngang lời người áo tím, không để hắn tiếp tục cay nghiệt với ta:
“Thư viện có phát giấy mực để viết chữ, nhà bình thường cũng chẳng dùng đến giấy Tuyên và mực Huy, không mang theo cũng là chuyện thường.”
Kỷ Vân Khanh không vì ta còn nhỏ mà xem nhẹ ta.
Y chắp tay làm một lễ đúng quy củ.
Ta sững ra, vội vàng đáp lễ.
“Tiểu cô nương, muội tìm ai?”
Ta như lập tức tìm được chỗ dựa, chẳng còn hoảng hốt chút nào.
Ta ôm hộp bánh đáp:
“Ta tới đưa bánh đậu xanh cho huynh trưởng, nhưng không tìm được huynh ấy.”
“Huynh trưởng của muội tên gì?”
“Thôi Lệnh.”
Lời vừa dứt, học sinh áo tím đã cười ha hả, khiến trong lòng ta phát hoảng.
“Thì ra là muội muội của Thôi huynh.”
“Ở thư viện, hắn việc gì cũng tranh đứng đầu, ai ngờ muội muội lại ngốc nghếch thế này.”
“Lần này thú vị rồi.”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Ta không ngốc, sách cũng đọc, thơ cũng làm.
Ngay cả những lão ma ma từng trải cũng từng khen ta khéo nữ công, giỏi tính sổ.
Ta chỉ là không nhớ đường mà thôi.
Nhưng khoảnh khắc ấy ta bỗng luống cuống, sợ huynh trưởng sẽ vì có một muội muội như ta mà bị đồng môn chê cười.
Chỉ là một con châu chấu thôi, không có thì không có.
Ta cần gì phải chấp nhất đến thế.
Kỷ Vân Khanh khẽ nói:
“Ta đưa muội đi tìm huynh trưởng.”
“Hắn nói năng không biết giữ miệng, thần tiên có tới cũng phải bị hắn cay nghiệt vài câu mới đi, muội đừng để trong lòng.”
