
Ôm Chặt Đùi Vàng
Ba tôi trúng xổ số năm mươi triệu, ông nghiến răng lấy ra đúng một phần mười số tiền ấy để nhét tôi vào một học viện quý tộc, hy vọng tôi có thể kiếm được một cậu ấm giàu sang.
Nhưng tôi chẳng hứng thú với chuyện câu rể vàng, thứ tôi muốn chỉ là bám thật chắc vào một cái đùi vàng mà thôi.
Thế là tôi nhắm thẳng vào thiếu gia giàu nhất lớp – cậu chủ nhà họ Lục – rồi ngày ngày tìm cách lấy lòng cậu ấy.
Đồ ăn thịnh soạn trong căng tin cậu ấy chẳng buồn động đũa.
Tôi lập tức rút thìa: “Để tôi ăn hộ cậu!”
Tiền thưởng mấy chục nghìn từ cuộc thi cậu ấy chẳng thèm để mắt.
Tôi ngay lập tức lấy giấy bút: “Để tôi tính hộ cậu!”
Thanh mai trúc mã của cậu ấy bất ngờ qua đời, cậu ấy nhíu mày.
Tôi lập tức hiểu ý: “Tôi đi viếng thay cậu—”
“Viếng cái đầu cô!”
Cậu chủ tức đến phát điên, túm tôi kéo trở lại: “Cô phải câu tôi chứ! Không phải mục tiêu của cô là câu tôi sao?!”












