Ôm Đùi Phế Hậu Ta Tung Hoành Hậu Cung - 3
Cập nhật lúc: 12/07/2026 17:01
Lời nàng nói rất hung dữ, nhưng động tác trong tay lại nhẹ đến lạ.
Ta biết, bắt đầu từ giây phút này, ta đã thật sự bén rễ trong lòng nàng.
Thế nhưng, những ngày tháng bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Ba ngày sau, tiền triều truyền đến tin khẩn.
Phòng tuyến phương bắc thất thủ, đại quân Nhu Nhiên đã áp sát Thương Châu.
Triều đình chấn động.
Hoàng đế Triệu Cảnh đang vô cùng cần Thẩm lão tướng quân tái xuất, càng cần huynh trưởng của Thẩm Vãn Âm là Thẩm Lệ dẫn doanh Tả Vệ đến chi viện.
Cánh cửa lãnh cung, sau nửa năm chìm trong tĩnh lặng, cuối cùng cũng bị một đám Ngự lâm quân đẩy mở.
Long bào màu vàng sáng ch.ói đến nhức mắt, Triệu Cảnh đứng trong sân nhìn Thẩm Vãn Âm từ trong phòng bước ra.
Trên gương mặt hắn treo vẻ bao dung xen lẫn bất đắc dĩ đầy giả tạo.
"Vãn Âm, nàng đã ở lãnh cung hối lỗi nửa năm rồi, tính tình cũng nên mài giũa bớt đi."
"Chuyện tiền triều hẳn nàng cũng đã nghe nói. Chỉ cần nàng chịu cúi đầu, đến Dục Tú kính Diêu Quý phi một chén trà, nhận một lời xin lỗi, trẫm sẽ lập tức khôi phục ngôi vị Hoàng hậu cho nàng."
Ta cúi mắt, trong lòng cười lạnh.
Phụ thân của Diêu Quý phi là đương triều Tể tướng.
Thẩm gia cả nhà đều đang chinh chiến bên ngoài, còn nàng ta thì hô mưa gọi gió trong hậu cung.
Nửa năm trước, chính nàng ta tự biên tự diễn một vụ án vu cổ, chôn một con rối gỗ ghi bát tự ngày sinh của Triệu Cảnh trong tẩm cung của Hoàng hậu, vu khống Thẩm Vãn Âm vì ghen ghét mà nguyền rủa quân vương.
Triệu Cảnh biết rõ đó là giả, nhưng vẫn thuận nước đẩy thuyền.
Quân quyền của Thẩm gia quá lớn, hắn cần một cái cớ để gõ Thẩm Vãn Âm, khiến nàng hiểu trong hậu cung này rốt cuộc ai mới là người quyết định.
Giờ biên cương nguy cấp, hắn lại mặt dày đến cầu người.
Những dòng chữ lướt qua.
【Bộ mặt của tên cẩu hoàng đế này nhìn mà buồn nôn.】
【Vừa muốn Thẩm gia liều mạng, vừa muốn nữ nhi Thẩm gia quỳ gối, hắn nằm mơ giữa ban ngày à!】
Thẩm Vãn Âm đứng trên bậc thềm, lưng thẳng như một cây thương, liếc Triệu Cảnh một cái.
"Hoàng thượng nói đùa rồi." Giọng nàng bình thản.
"Thần thiếp có lỗi gì chứ? Chỉ cần đưa nét chữ trên con rối vu cổ kia đến Hình bộ giám định, sự thật sẽ lập tức sáng tỏ. Việc thần thiếp chưa từng làm, cớ gì phải nhận?"
Sắc mặt Triệu Cảnh cứng đờ.
"Còn chuyện kính trà..."
Thẩm Vãn Âm bỗng bật cười.
Nụ cười ấy khiến tất cả mọi người trong sân đều lạnh sống lưng.
"Diêu thị xứng sao?"
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
"Khi phụ thân nàng ta dâng tấu vạch tội phụ huynh của thần thiếp tham ô quân lương trên triều, ông ta có từng nghĩ các tướng sĩ nơi tiền tuyến đang ăn những gì không? Nàng ta xứng để ta kính trà?"
"Triệu Cảnh, ngươi làm Hoàng đế đến mức ngu luôn rồi sao?"
Cả sân c.h.ế.t lặng, đám Ngự lâm quân đồng loạt cúi đầu, hận không thể bịt luôn hai tai lại.
Mặt Triệu Cảnh đỏ bừng như gan heo, môi run lên hồi lâu, cuối cùng vẫn không dám nổi giận.
Thẩm gia quân còn ở ngoài biên cương, hắn không dám.
Hắn hung hăng phất tay áo.
"Chấp mê bất ngộ! Nàng suy nghĩ cho kỹ đi!"
Nói xong liền quay người bỏ đi, bước chân nhanh đến mức như phía sau có ma đuổi.
Ta lén giơ ngón tay cái với Thẩm Vãn Âm.
Nàng liếc ta một cái, khóe môi khẽ cong lên.
Tối hôm ấy, hiếm khi Thẩm Vãn Âm chủ động giữ ta lại.
"Tô Đường, qua đây ngồi."
Ta bưng hai bát chè viên nếp rượu hoa quế, ngồi xuống đối diện nàng.
Nàng uống một ngụm nước ngọt, bỗng hỏi:
"Ngươi vào cung là vì điều gì?"
Ta nghĩ ngợi một lúc rồi thành thật đáp:
"Để sống sót, sống cho tốt hơn."
"Chưa từng nghĩ đến tranh sủng sao?"
"Loại người như Hoàng thượng, ngay cả xách giày cho nương nương cũng không xứng."
Thẩm Vãn Âm bị câu nói của ta chọc cười.
Nàng cười lên rất đẹp, sự hung lệ giữa đôi mày tan đi hơn nửa, để lộ vẻ hiên ngang vốn có của nữ nhi tướng môn.
Nàng đặt bát xuống.
"Ánh mắt của ngươi quả thật không tệ. Đợi ta đứng dậy được, ngươi muốn gì cứ việc mở miệng."
Ta lắc đầu.
"Nô tỳ không cần gì cả. Nô tỳ chỉ muốn đi theo nương nương. Nương nương đi đâu, nô tỳ đi đó."
Nàng không nói gì, chỉ giơ tay xoa nhẹ mái tóc của ta.
Sau đêm ấy, cục diện quả nhiên chuyển biến cực nhanh.
5
Thẩm lão tướng quân nhận soái ấn, Thẩm Lệ dẫn doanh Tả Vệ xuất phát đến Thương Châu.
Trước khi lên đường, Thẩm Lệ cầu một đạo ân chỉ, muốn gặp muội muội một lần. Triệu Cảnh không dám ngăn cản, chỉ có thể đồng ý.
Ngày Thẩm Lệ bước vào lãnh cung, hắn mặc một thân ngân giáp, ngay cả bội đao bên hông cũng chưa tháo xuống. Hắn là trực tiếp từ giáo trường chạy tới.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Vãn Âm, vị thiếu tướng quân g.i.ế.c địch như ngóe trên chiến trường ấy lập tức đỏ hoe vành mắt.
"A Âm, muội gầy đi rồi."
Thẩm Vãn Âm đứng dưới hành lang, mím môi, không để bản thân bật khóc.
"Nhị ca, muội không sao."
Thẩm Lệ sải bước tiến lên, ánh mắt quét qua khoảng sân đổ nát, cuối cùng dừng trên người ta.
Ánh mắt ấy như lưỡi d.a.o, lạnh đến mức có thể cắt da thịt.
"Ngươi chính là tú nữ đã mang cơm cho muội muội ta?"
Ta quỳ xuống hành lễ.
"Nô tỳ Tô Đường."
Hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu, đột nhiên tháo từ bên hông xuống một tấm lệnh bài rồi ném cho ta.
Lệnh bài được đúc bằng huyền thiết, trên đó khắc một chữ "Thẩm".
"Cầm lấy. Thẩm gia quân nợ ngươi một ân tình."
"Ngày sau nếu ngươi gặp chuyện, chỉ cần mang theo lệnh bài này, Thẩm gia quân dù núi đao biển lửa cũng quyết không từ, muôn c.h.ế.t không chối."
Ta nâng lệnh bài trong tay, tim đập như trống trận.
Những dòng chữ điên cuồng lướt qua.
【Thẩm Lệ đẹp trai quá trời!!!】
【Núi đao biển lửa, muôn c.h.ế.t không từ, gia phong của Thẩm gia đúng là tuyệt đỉnh!】
【Đây chính là tín vật của Thẩm gia quân đó! Nữ chính trực tiếp lấy được kim bài miễn t.ử luôn rồi!】
Thế nhưng, ngay khi tin tức Thẩm Lệ đến thăm Thẩm Vãn Âm truyền khắp hậu cung, Diêu Quý phi không thể ngồi yên nữa.
