Ôm Trọn Tâm Nàng - Chương 10
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:03
Mà quả thực.
Năm đó là ta có lỗi với hắn.
“Hiện giờ ta chẳng còn gì cả.”
“Ngài trả thù ta cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Nghĩ đến điều gì đó, mắt ta sáng lên.
“Hay là ngài đưa ta tới Đại Hoang đi.”
“Ta đi đào quặng.”
“Ngày nào cũng mặt mũi lấm lem, dãi nắng dầm mưa.”
“Như vậy trong lòng ngài chắc cũng hả giận hơn...”
“Tống Dao Quang.”
Cằm ta bị bóp lấy.
Quý Hàn Thanh ép sát lại.
Đôi mắt sâu thẳm.
“Nàng lại muốn bỏ rơi ta lần nữa đúng không?”
“Đã chiếm tiện nghi của ta rồi, còn muốn không chịu trách nhiệm?”
[Ha ha ha, phản diện đang đòi danh phận kìa.]
[Cặp ngược luyến này sao càng lúc càng buồn cười vậy.]
“Ta cho nàng hai lựa chọn.”
Quý Hàn Thanh không cho phép từ chối.
“Thứ nhất.”
“Ta đưa nàng tới Đại Hoang đào quặng.”
“Thứ hai.”
“Thành thân với ta.”
“Ta đảm bảo phụ thân và huynh trưởng của nàng được trở về từ Đại Hoang.”
“Biết đâu còn có thể khôi phục chức vị.”
“Nàng chọn cái nào?”
Thành thân?
Khôi phục chức vị?
Ta chỉ hơi do dự một chút.
Lực trên cằm lập tức mạnh thêm.
“Cái này mà còn phải nghĩ?”
“Rốt cuộc nàng ghét ta đến mức nào?”
Ta vội vàng lắc đầu.
Giơ tay ôm lấy hắn.
Giọng nói nghèn nghẹn.
“Vậy ngài không được nói những lời khó nghe như trước nữa.”
Ta sẽ coi là thật đấy.
Thần sắc Quý Hàn Thanh hơi khựng lại.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ sau đầu ta.
“Sẽ không bao giờ nữa.”
[Trời ơi, cuối cùng cũng làm hòa rồi.]
[Có phu nhân rồi chắc phản diện sẽ không còn chướng mắt cặp nam nữ chính chúng ta nữa nhỉ.]
[May mà bạch nguyệt quang không c.h.ế.t. Nam nữ chính cuối cùng cũng có thể HE rồi.]
Ta vừa mới thở phào nhẹ nhõm.
Thân thể đã bỗng nhiên nhẹ bẫng.
Quý Hàn Thanh bế ta lên ngồi trên đùi.
Đôi mắt phượng hơi nheo lại:
“Còn nữa.”
“Vừa rồi nàng nói...”
“Nàng thích ta?”
“Chứng minh cho ta xem.”
Ta ngơ ngác:
“...Nhưng ta vẫn còn đau mà.”
Quý Hàn Thanh cụp mắt:
“Đau mà còn dám chạy theo nam nhân khác?”
Ta chột dạ vùi mặt vào hõm cổ hắn.
“Ngày mai đi.”
“Ngày mai rồi tính.”
……………..
Ngoại truyện
Chuyện Liễu thị là gian tế rất nhanh đã bị điều tra ra.
Quý Hàn Thanh không chút lưu tình xử lý bà ta.
Liễu thị nói năm đó cấu kết với nhà họ Trần là vì sợ hắn leo quá cao rồi sẽ không còn để ý đến đại tẩu như bà ta nữa.
Bà ta khóc lóc cầu xin.
Mong Quý Hàn Thanh nể mặt mẫu thân và đại ca mà tha cho mình một mạng.
Quý Hàn Thanh trực tiếp đưa bà ta đi gặp mẫu thân và đại ca.
Sau khi thành thân, ta mới biết.
Cánh tay phải của hắn đến giờ vẫn đau âm ỉ mỗi khi thời tiết trở lạnh.
Ta đau lòng vô cùng.
Bèn tìm danh y học cách xoa bóp.
Quý Hàn Thanh lại luôn nói chỉ cần hôn nó nhiều hơn là được.
Sau khi thành thân, quả nhiên hắn không còn nói với ta những lời khó nghe nữa.
Gương mặt ngày một dịu dàng hơn.
Không còn vẻ hung lệ như trước.
Mà ta cũng dần tìm lại được vài phần tính tình năm xưa.
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày.
Nửa năm sau khi thành thân với Quý Hàn Thanh, chuyện năm đó của phụ thân được điều tra rõ ràng là do thúc phụ vu oan hãm hại.
Phụ thân và huynh trưởng từ Đại Hoang trở về kinh.
Khôi phục chức vị như cũ.
Còn gia đình thúc phụ vì tội khi quân mà bị lưu đày.
Ngày nhận được tin phụ huynh trở về kinh, ta đã tới tế bái mẫu thân mất sớm.
Cuối cùng...
Một nhà cũng có thể đoàn tụ rồi.
Thế nhưng Quý Hàn Thanh lại trở nên có chút khác thường.
Trước đây hắn rất quấn người.
Gần như lúc nào cũng muốn ở cạnh ta.
Gần đây lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt.
Ta không hiểu hắn bị làm sao.
Từ ngày thành thân, những dòng chữ kia cũng biến mất.
Ta không nhịn được nghĩ.
Có phải hắn đã chán ta rồi không?
Hay là...
Hối hận vì đã thành thân với ta?
Cho đến một hôm hắn uống say.
Mới thật sự nói ra suy nghĩ trong lòng.
Hắn nằm ngửa trên giường.
Mái tóc đen xõa tung.
Thần sắc hiếm khi yếu đuối như vậy.
“Đối với nàng...”
“Có phải ta đã không còn tác dụng gì nữa không?”
Ta nắm lấy tay hắn.
“Không còn tác dụng là sao?”
“Phụ thân nàng đã trở về kinh.”
“Nàng không cần dựa vào ta nữa.”
“Ta vô dụng rồi.”
“Có phải nàng cũng không cần ta nữa không?”
Nói đến đây.
Mắt hắn lại đỏ lên.
“Làm sao có thể chứ?”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn.
Đột nhiên hiểu được nỗi bất an của hắn.
Năm đó khi để ta lựa chọn.
Hắn còn cố tình đưa thêm điều kiện giúp phụ thân và huynh trưởng của ta trở về kinh.
Hóa ra hắn vẫn luôn cho rằng.
Ta thành thân với hắn chỉ là vì điều kiện đó.
Ta hôn nhẹ lên má hắn.
“Đồ ngốc.”
“Ta thành thân với chàng là vì ta yêu chàng.”
“Cho dù chàng không hứa giúp họ trở về.”
“Chỉ cần chàng muốn thành thân với ta.”
“Ta vẫn bằng lòng.”
Giọng hắn khàn đi:
“Chứng minh cho ta xem.”
Ta bật cười.
Đưa tay chỉnh lại y phục cho hắn.
“Hôm nay thời tiết lạnh.”
“Cánh tay lại đau rồi đúng không?”
Hắn khẽ “ừ” một tiếng.
Rồi nhắm mắt lại.
Ta cúi xuống, đặt một nụ hôn lên bàn tay phải của hắn.
“Vậy ta sẽ hôn nó nhiều thêm một chút.”
(Hết).
