Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng - Chương 104

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:56

Nhìn bộ dạng kia, có lẽ chị ấy cũng vừa bị trét cho một thân đầy nước dãi rồi.

Bọn họ phải tiến vào sa mạc nên mới tạt qua nhà bổ sung trang bị, đến vội vã mà đi cũng vội vã.

Trên lầu có tổng cộng ba người làm chuyên ngành kỹ thuật, thế mà hành lý của Tằng Vân Thụy lại bị Hoàng Lâm ném thẳng từ cửa sổ xuống đất. Anh ta lủi thủi đi xuống cầu thang, còn Hoàng Lâm thì đứng trên nhà gào thét ầm ĩ, xen lẫn tiếng đứa trẻ con khóc khóc ré lên.

Cũng phải thôi, theo chồng chui rúc ở cái chốn sa mạc hoang vu này, hở ra là bị cắt đứt mọi liên lạc, sống chẳng khác nào đi tù. Chồng hiếm hoi lắm mới tạt qua nhà một chuyến, nếu mà "chuyện ấy" lại còn biểu hiện kém cỏi nữa, thì bị c.h.ử.i cho một trận chẳng phải là đáng đời sao?

Nhưng hôm nay với Triệu Lăng Thành dĩ nhiên chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Anh nào có giống mấy gã kia, lần sau anh nhất định sẽ làm được!

Cơ mà sao lúc nãy anh lại chật vật, thê t.h.ả.m đến mức không dám nhìn lại thế nhỉ.

...

Ở cái mùa này, bước chân ra khỏi cửa quả thực cần một sự dũng cảm phi thường.

Nhưng Triệu Lăng Thành vừa đi khuất, Trần Miên Miên đã gọi Tiết Phương sang trông Nữu Nữu giúp, còn mình thì chạy đi đ.á.n.h điện tín cho Tằng Phong.

Dạo trước ở nông trường, tên này bị trĩ hành hạ khổ sở nên phải lên tỉnh điều trị. Chữa mấy ngày không khỏi, hắn chuồn thẳng về Thân Thành. Đường đường là một "tinh binh mãnh tướng" được việc, lại còn phải đi lo vụ sữa bột cho Nữu Nữu, nên Trần Miên Miên ngày nào cũng đ.á.n.h điện giục hắn mau vác mặt về.

Đánh điện tín xong, cô tạt qua cửa hàng bách hóa mua vài tờ báo rồi mới về nhà.

Kết quả, vừa về đến ngoài cửa sổ tầng một, cô đã thấy Tằng Phong đang bế bổng Nữu Nữu với vẻ mặt cực kỳ miễn cưỡng, đi tha thẩn trong bếp.

Hễ bị người lạ, hoặc người mình không thích bế, biểu cảm của Nữu Nữu y xì một con mèo con xù lông. Hai bàn chân nhỏ xíu cứ đạp thẳng vào n.g.ự.c đối phương, quyết không cho chạm vào người, thế nên Tằng Phong đành phải xốc nách giơ con bé ra xa.

Đẩy cửa bước vào, Trần Miên Miên thoáng thấy hụt hẫng, bởi cô dặn mua năm thùng sữa bột. Vậy mà Tằng Phong chỉ mang về có ba thùng. Trong khi tiền sữa cô thanh toán không thiếu một xu, lại còn phần sẵn cho hắn tám hũ táo cát chưng rượu. Triệu Lăng Thành còn cất công kiếm cho hắn một chiếc áo bông, thế mà đổi lại được có ba thùng sữa bột, tính ra hơi bị lỗ.

Nhưng nghĩ lại, sữa ngoại nhập vốn dĩ rất khó mua, nên Trần Miên Miên đón lấy con gái rồi đưa áo bông cho hắn trước.

Loại áo bông đặc chủng cấp theo đầu người này, mùa đông năm ngoái Triệu Lăng Thành còn chẳng có mà mặc, mãi năm nay mới xin cấp được cái mới. Nếu không phải có giao tình vào sinh ra t.ử, thì loại áo này dẫu có xuất ngũ quân nhân cũng chẳng đời nào đem tặng người khác.

Tằng Phong vừa thấy đồ đã sáng mắt lên, ôm c.h.ặ.t lấy chiếc áo: "Vừa bước xuống tàu tôi đã bị rét run bần bật, đang rầu rĩ không có áo bông đây."

Dù là đồ "second-hand", nhưng hắn không những không chê bôi mà còn hít hà hớn hở: "Đúng cái mùi này, chuẩn không cần chỉnh."

Trần Miên Miên liếc mắt nhìn tủ bát đĩa, quyết định giấu nhẹm mấy hũ táo cát đi, thôi để lần sau vậy. Cô không thiếu tiền, mấy hôm trước Triệu Tuệ mới gửi cho cô một trăm đồng cơ mà.

Nhưng cô vừa rút tiền ra, Tằng Phong đã vỗ bộp lên bức thư của Triệu Quân: "Chủ nhiệm, tính đổi nông trường cho Kỳ Gia Lễ à?"

Tên công t.ử bột này đúng là phiền phức thật, thư từ cá nhân của người khác mà hắn cũng tự tiện lục lọi bới móc.

Trần Miên Miên đáp lời thành thật: "Lăng Thành không muốn ông nội tôi và Kỳ Gia Lễ chạm mặt nhau, chắc hai người họ sẽ không gặp được đâu."

Tằng Phong lại gạt đi: "Không thể nào, cho dù cô không cho địa chỉ, ông ấy cũng sẽ đi hỏi Khương Dao thôi."

Nhắc mới nhớ, nữ chính Khương Dao đáng nhẽ phải được phân về căn cứ này, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại vào làm ở Quân khu Tây Bắc.

Nhưng Trần Miên Miên vẫn thấy sai sai: "Sao Khương Dao lại biết Kỳ Gia Lễ ở đâu được?"

Tằng Phong vốn dĩ đến Quân khu Tây Bắc ở trên tỉnh trước, tạt qua chọc ghẹo Khương Dao một trận rồi mới mò đến Tuyền Thành. Hắn nhún vai: "Cô ấy làm ở phòng Thông tin, hồ sơ của mấy cựu quân nhân cứ gọi là tiện tay lôi ra, tra một cái là có ngay chứ gì?"

Tên này lúc trước bảo là đi chữa bệnh trĩ, nhưng thực chất là mượn cớ để chuồn về báo tin cho bố hắn thì có. Tư lệnh Tằng bản lĩnh cũng gớm thật, chén của Đặng Tây Lĩnh bao nhiêu là thịt cừu, thế mà lúc chuyện vỡ lở lại chẳng bị liên lụy tí tẹo nào.

Trần Miên Miên nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cấn cấn, liền cười khẩy: "Bố anh chẳng phải cũng thừa biết Kỳ Gia Lễ ở đâu sao, sao ông ấy không tự đi mà nói?" Cô tiếp lời: "Ông nội tôi sức khỏe đã yếu, nhỡ hai người họ giáp mặt nhau rồi xảy ra chuyện gì thì sao?"

Tằng Phong dẫu sao cũng là nam chính của cuốn sách này, cách nhìn nhận vấn đề đương nhiên luôn đặt trên góc độ "chính nghĩa".

Hắn phân tích: "Chủ nhiệm này, Kỳ Gia Lễ năm xưa nổi danh là kẻ sát phạt quyết đoán, là đầu sỏ của Xuyên Quân. Trong các cuộc chiến trên bộ, đặc biệt là sự am hiểu về phe Liên Xô, kinh nghiệm và chiến thuật của ông ấy đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Người bình thường mà đến tìm ông ấy thì chỉ có nước bị c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp, chứ đào đâu ra thông tin hữu ích. Chỉ có Lão Quân trưởng Triệu mới dám đứng ra c.h.ử.i tay đôi với ông ấy, từ đó mới moi ra được kết quả. Đấy là chuyện đại sự quốc gia đấy!"

Trần Miên Miên rũ mắt nhìn Nữu Nữu, cô nhóc vẫn đang bặm môi hờn dỗi, hệt như một chú mèo con cáu kỉnh.

Cô mang đĩa táo đi rửa sạch, ném cho Tằng Phong một quả, giọng mỉa mai: "Vậy ý anh là, nhân dịp ông nội tôi sắp đến, chúng ta phải tức tốc đổi cho Kỳ Gia Lễ một cái nông trường tốt hơn, một chỗ ở tươm tất hơn, chải chuốt cho ông ấy bóng bẩy láng cóng, tiện thể kiếm thêm chai rượu nhắm để hai ông già ngồi đàm đạo chiến lược chứ gì?"

Tằng Phong b.úng tay cái chát: "Chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, tôi lập tức lên Tuyền Thành lo liệu thu xếp chu toàn."

Hắn phải làm cho trót lọt vụ này, bởi vì đây là nhiệm vụ cha hắn đích thân giao phó. Nhưng chẳng hiểu sao từ ngày lên vùng Tây Bắc này danh tiếng của hắn thối hoắc, đặc biệt là ở Tuyền Thành, đi đâu người ta cũng c.h.ử.i hắn là đồ "chó đẻ", chẳng nể mặt mũi chút nào.

Thế nên hắn muốn đi lo lót công việc, bắt buộc phải mượn danh nghĩa của Trần Miên Miên, cầm theo giấy ủy nhiệm của Tổng Ủy ban Cách mạng giao cho cô để đi hù dọa người ta.

Thực chất, Tư lệnh Tằng cố tình giả câm giả điếc, không chịu tiết lộ địa chỉ chính xác của Kỳ Gia Lễ cho Triệu Quân mà vòng vo xúi ông cụ đi tìm Khương Dao, mục đích cũng chỉ để thoái thác trách nhiệm. Dù sao thì hai ông già mà nói chuyện êm xuôi, vạch ra được chiến lược hay ho thì tốt; còn lỡ có cãi nhau ầm ĩ thì ông ta vẫn rũ sạch quan hệ, giữ mình trong sạch. Phải công nhận một điều, cái gia đình Tư lệnh Tằng này đúng là cáo già chính trị.

Chính điều này cũng làm Trần Miên Miên thấy ngứa ngáy trong lòng. Nếu có cơ hội, cô nhất định phải chơi một ván tay đôi với Tư lệnh Tằng mới được. Gì chứ cái trò có công thì tranh có tội thì chuồn, chuyên môn không làm ăn gì chỉ được cái khua môi múa mép trơn tuột này, cô lạ gì.

Một khi việc gặp mặt đã là chuyện không thể tránh khỏi, thì điều cô cần làm lúc này tuyệt đối không phải là sai Tằng Phong đi làm mấy trò phông bạt bề ngoài, khiến hai lão già càng hiểu lầm nhau sâu sắc hơn. Ngược lại, cô phải là người đích thân ra tay hóa giải ân oán và mâu thuẫn giữa bọn họ.

Về phần Tằng Phong, đã không khôn ranh bằng ông bố thì cứ ngoan ngoãn làm tay sai vặt, làm "khẩu s.ú.n.g" cho cô sai bảo đi.

Phát cho Tằng Phong một quả, số táo còn lại Trần Miên Miên bưng lên lầu chia cho Tiết Phương và bé Miêu Miêu nếm thử.

Quay trở xuống, vừa vặn thấy Tằng Phong đang cầm bức thư của Tổng Ủy ban Cách mạng soi mói, Trần Miên Miên lấy một quả táo nhỏ cho Nữu Nữu gặm để mài răng, rồi kéo ghế ngồi xuống, dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn: "Thấy cấp trên phê bình thế nào rồi chứ? Cao độ chú ý, cao độ coi trọng đấy nhé."

Bức thư dài mười mấy trang, nhưng thực chất phần lớn nội dung phía trên toàn là rao giảng về chính sách mới và phương châm thực thi. Trang cuối cùng, dòng chữ cuối cùng mới là điểm mấu chốt.

Tổng cộng vỏn vẹn mười hai chữ: Phê chuẩn thực thi, đặc biệt quan tâm, chú trọng cao độ.

Tằng Phong lướt mắt một vòng, tặc lưỡi hỏi: "Thế cái gì gọi là ủ phân xanh + ủ phân chuồng + phân hóa học?"

Trần Miên Miên cố tình giả nai ngơ ngác: "Cái này á... là do mấy ông bên phái hữu nói đấy, thật ra tôi cũng chẳng hiểu mô tê gì. Nhưng chắc chắn phải là phương pháp tốt thì cấp trên mới phê duyệt đề nghị thực nghiệm của tôi chứ, đúng không?"

Thực chất, phương pháp kết hợp ủ phân xanh, phân chuồng và phân hóa học là thành quả nghiên cứu từ năm ngoái của vị chuyên gia nông nghiệp mang biệt danh "Lão Tô Tu" ở nông trường. Phương pháp tăng gia sản xuất kiểu mới này cũng thần kỳ hệt như giống lúa lai của ông Viên Long Bình vậy, nó có thể giúp sản lượng khoai tây tăng vọt. Vụ mùa khoai tây bội thu ở Nông trường Hồng Kỳ năm nay hoàn toàn là nhờ công lao của Lão Tô Tu.

Trong bản báo cáo công tác dài dằng dặc ba vạn chữ viết tay của mình, Trần Miên Miên cũng đã báo cáo vô cùng chi tiết về phương pháp tăng năng suất này.

Mặc dù các phong trào cách mạng ngày nay đang dần biến chất, trở thành công cụ để trả thù cá nhân và triệt hạ phe cánh đối lập. Nhưng suy cho cùng, xuất phát điểm cốt lõi của nó vẫn là cải tạo tư tưởng và đẩy mạnh tăng gia sản xuất nông nghiệp, đó cũng chính là những trọng tâm được Trần Miên Miên nhấn mạnh trong bản báo cáo.

Bất luận Tổng Ủy ban Cách mạng hiện tại do ai nắm quyền, thì một bản báo cáo công tác xuất sắc nhường ấy, người lãnh đạo nào đọc mà chẳng thấy ưng bụng. Huống hồ, Trần Miên Miên không chỉ báo cáo thành tích tăng năng suất khoai tây ở Nông trường Hồng Kỳ, mà còn dành tâm huyết miêu tả khung cảnh rực lửa nhiệt huyết khi phần t.ử phái hữu và đám Hồng vệ binh kề vai sát cánh, cùng nhau chinh phục đất đai hoang hóa. Thậm chí, cô còn mượn cớ đó để xin cấp thêm phân bón hóa học cho Tuyền Thành.

Tóm lại là, trong khi báo cáo của người khác rặt một màu mách lẻo, bới lông tìm vết, thì chỉ có mình cô tập trung vào chuyện đẩy mạnh sản xuất.

Thử hỏi xem, cô chẳng khác nào một dòng suối trong vắt róc rách chảy giữa bầu không khí chướng khí mù mịt này sao! Nhưng để duy trì vỏ bọc của một "lãnh đạo bù nhìn, ngốc nghếch", cô dứt khoát đẩy hết công lao cho đám người phái hữu.

Ai ngờ Tằng Phong tin sái cổ, lại còn tỏ vẻ tiếc nuối. Hắn thầm trách mình lúc trước sao không mời đám lão già phái hữu đó ăn một chầu thịt cừu, rồi hạ mình thỉnh giáo đàng hoàng. Nếu làm vậy, người được Tổng Ủy ban Cách mạng khen ngợi và phê duyệt cho làm thực nghiệm chẳng phải là hắn rồi sao?

Hơn nữa hắn cũng đang sốt ruột lắm rồi. Từ lúc Lâm Diễn được minh oan, ông ta lập tức nghiễm nhiên ngồi vào chiếc ghế Đội phó Đội dân quân. Lâm Diễn là cậu ruột của chồng Trần Miên Miên, cũng là người cùng phe với cô, lại còn hay ngứa mắt với hắn nữa chứ. Nếu hắn muốn lập công, cách duy nhất vẫn chỉ là dùng thủ đoạn chỉnh đốn người khác, tống cổ họ đi cải tạo để cài cắm thủ hạ của mình vào thay thế.

Gấp bức thư lại, hắn rụt rè hỏi: "Lãnh đạo, ngài chỉ thị thêm đi ạ, giờ tôi nên làm gì? Tiếp tục đi thanh trừng, bắt bớ người đi cải tạo sao?"

Cái phận làm cấp dưới nó nhục nhã thế đấy, Trần Miên Miên lắc đầu chê bai: "Đồng chí này, cậu đúng là chẳng có tí năng lực làm việc nào cả."

Tằng Phong cất công về tận quê nhà an dưỡng hơn hai tháng trời, thế mà vừa xách mặt lên đã lại bị lãnh đạo chọc tức cho nhức hết cả đầu. Ấy thế mà câu nói tiếp theo của Trần Miên Miên lại khiến cái m.ô.n.g của hắn cũng nhói đau theo.

Cô thủng thẳng đáp: "Làm việc sao có thể đầu voi đuôi chuột được? Vụ của Ngụy Tồi Vân xử lý đến đâu rồi? Thấy hắn xương xẩu quá nên anh không dám gặm nữa à?"

Tằng Phong nghe xong suýt thì nhảy dựng lên tận trời xanh, chỉ hận không thể quỳ rạp xuống tung hô "Bao Thanh Thiên tái thế". Cái người phụ nữ này ấy à, năng lực làm việc thì lẹt đẹt, nhưng xét về khoản "đổ vỏ" thì đúng là quán quân.

Tằng Phong không muốn xử đẹp Ngụy Tồi Vân sao? Hắn muốn đến phát điên lên ấy chứ, nhưng lúc trước chẳng phải chính cô đã cản hắn lại sao? Hơn nữa, cú đá trời giáng của con ngựa dạo trước ở nông trường, chắc chắn là do Ngụy Tồi Vân giở trò. Hắn lén thổi sáo ra hiệu xúi ngựa đá hắn. Hắn vốn đã thầm tính toán kỹ lưỡng, nhất định phải lôi cổ Ngụy Tồi Vân ngã ngựa, cái món nợ từ năm 66 để hắn tự tay thanh toán sòng phẳng.

Nhưng ngặt nỗi, Ngụy Tồi Vân căn bản là một tên thổ phỉ sống, Tằng Phong cho kẹo cũng chẳng dám vác mặt đi một mình. Hắn đảo mắt lém lỉnh, cười nịnh hót: "Chủ nhiệm quả là anh minh! Ngài thừa biết đầu óc tôi ngu muội mà, mọi chuyện vẫn phải nhờ ngài đích thân dẫn dắt thôi ạ."

Cửa phòng khách nhà Trần Miên Miên chỉ khép hờ, Mã Ký vừa đi làm về tình cờ nghe được đoạn đối thoại, đứng bên ngoài lắc đầu cười tủm tỉm. Tiết Phương xuống trả chiếc bát đựng táo, tiện tay mang cho Trần Miên Miên một bát rượu nếp cẩm tự ủ, hai mẹ con cô bé Miêu Miêu đứng đó cũng cười theo.

Tằng Phong hiện tại đang phải đóng vai hề, khúm núm hạ mình, chuyện này mà đồn ra ngoài thì chẳng êm tai chút nào. Nhưng thôi kệ, vì mục tiêu cao cả là xử đẹp Ngụy Tồi Vân, nam t.ử hán đại trượng phu lúc cần cúi đầu thì cứ cúi. Cứ thu thập xong tên thổ phỉ sống đó rồi tính tiếp.

Lần này Trần Miên Miên đồng ý vô cùng sảng khoái: "Anh cứ sắp xếp thời gian đi, tôi sẽ đích thân ra tay phê đấu hắn."

Dẫu sao thì cái vụ Trần Miên Miên chơi xỏ Ngụy Tồi Vân một vố đau điếng, những nhân vật có m.á.u mặt ở Tuyền Thành đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Kẻ đó chính hiệu là một tên thổ phỉ sống cơ mà, một người phụ nữ chân yếu tay mềm dám vác xác đến tận cửa đòi phê đấu hắn, hắn sẽ đối phó ra sao đây?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.