Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng - Chương 142:tình Địch
Cập nhật lúc: 12/03/2026 10:03
Dù vừa mới có một trận "mây mưa" nồng nhiệt, nhưng cái sự "ngắn ngủi" về thời gian vẫn là nỗi ấm ức âm ỉ trong lòng Triệu Lăng Thành.
Hôm nay lại có cơ hội được trổ tài, anh nhất quyết phải ăn cho bằng sạch đống "ngọc dương" - thứ bảo bối mà đàn ông Tây Bắc vẫn tôn sùng là thần d.ư.ợ.c - mặc kệ có bị chảy m.á.u cam hay không.
Trần Miên Miên bưng hai bát thịt cừu hầm nóng hổi, bước lên lầu gõ cửa nhà Tiết Phương.
Quả đúng như cô dự đoán, Đinh Bảo Cương đang nằm ườn trên sô pha, bé Miêu Miêu thì thơ thẩn chơi trong phòng khách, chỉ có mỗi Tiết Phương đang tất bật đầu bù tóc rối dưới bếp.
Nhưng bát thịt cừu ngào ngạt hương thơm đã thành công dập tắt cơn thịnh nộ của Tiết Phương. Cô nàng tươi cười hớn hở: "Ôi dào, cảm ơn em nhé, có miếng thịt ngon mà cũng nhớ mang lên cho chị."
Trần Miên Miên phải rào đón ngay: "Đây là thịt cừu cô Khương Hà tiết kiệm từ tem phiếu của nhà cô ấy đấy chị ạ."
Chồng Khương Hà mất tích nhưng vẫn được phát lương và tem phiếu đầy đủ, nên khẩu phần của gia đình cô dư dả hơn những nhà khác một chút.
Ở cái khu tập thể nhỏ bé này, mọi thứ đều phải rành mạch, sòng phẳng. Tặng đồ cho người ta thì cũng phải nói rõ ngọn ngành, tránh để ai đó thêu dệt thị phi, lời ra tiếng vào.
Tiếp tục đi lên tầng năm, không khí nhà Hoàng Lâm lại vô cùng đầm ấm. Hai vợ chồng không lúi húi trong bếp mà đang cùng nhau dọn dẹp, sắp xếp lại phòng khách.
Đỡ lấy bát thịt cừu, Hoàng Lâm tiện miệng hỏi: "Tiểu Trần này, cái giường nhỏ trong phòng ngủ nhà cô có phải trải nệm lông cừu không?"
Tằng Vân Thụy cũng hùa vào: "Hay là cô cho nhà tôi mượn xài tạm mấy hôm đi, khi nào xong việc tôi giặt sạch sẽ rồi trả lại cô nhé?"
Cái giường nhỏ đó vốn là của bé Khang Khang để lại cho Nữu Nữu. Chỉ là một tấm nệm lông cừu thôi mà, Trần Miên Miên đương nhiên không hẹp hòi gì.
Hoàng Lâm muốn mượn nệm, chắc mẩm là để chuẩn bị chỗ ngủ cho bà chị gái Hoàng Điệp sắp sửa lên chơi rồi.
Trần Miên Miên lân la dò hỏi: "Chị Hoàng Lâm ơi, rốt cuộc thì bao giờ chị gái chị mới lên đây?"
Hoàng Lâm thì chỉ hận không thể mọc cánh bay đi đón chị gái ngay ngày mai, nhưng thực tế thì: "Phải đợi căn cứ xét duyệt đơn nữa cô ạ. Cô cũng biết quy định rồi đấy, người ngoài muốn vào đây thăm thân đâu có dễ dàng gì. Chị tôi còn phải lên tận Quân khu xin giấy phép thông hành rồi mới được vào cơ."
Tằng Vân Thụy làu bàu: "Kỳ lạ thật, mấy năm trước mời gãy lưỡi bà ấy chẳng thèm đoái hoài, tự dưng năm nay lại sốt sắng đòi lên."
Anh ta bĩu môi: "Mà nói cho cùng, bà Điệp đó cũng chỉ là một nhân viên bán hàng quèn, người phàm mắt thịt chứ có phải tiên phật gì đâu."
Hoàng Lâm nổi đóa, vặc lại: "Cái đồ nhà quê! Chị ấy là mậu dịch viên chuyên phục vụ khách nước ngoài, ngoại giao toàn với Tây cơ mà, sao đ.á.n.h đồng với người thường được?"
Chị ta liếc xéo chồng: "Thôi bỏ đi, cái nhà anh gốc gác ở phố Đông nghèo hèn, thứ dân quê mùa thì biết cái gì."
Tằng Vân Thụy cũng tự ái, gắt lên: "Phố Đông thì làm sao mà nghèo hèn? Cái lũ dân phố Tây các cô chỉ được cái thói hợm hĩnh, mắt để trên đỉnh đầu!"
Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Trần Miên Miên vội vàng xoa dịu, tiết lộ trong bát thịt có "bảo bối" ngọc dương, thế là hai vợ chồng mới chịu đình chiến.
Hoàng Lâm thực chất cũng chẳng biết ngọc dương là cái gì, lấy đũa chọc chọc tìm mãi không ra, bèn nhường cả bát thịt cho Tằng Vân Thụy đ.á.n.h chén.
Vốn được bồi bổ một đống d.ư.ợ.c liệu quý, lại thêm chút ám thị tâm lý, quả nhiên đêm hôm đó Tằng Vân Thụy như biến thành một mãnh hổ dũng mãnh lạ thường.
Về phần Nữu Nữu, dạo này con bé đã lớn khôn hơn một chút. Đêm nay nhà lại có khách (người lạ lảng vảng), nên con bé đ.â.m ra khó ở, kiên quyết không chịu ngủ.
Cô nhóc cứ bám c.h.ặ.t vào thành nôi, đứng nhún nhảy không ngừng. Triệu Lăng Thành tưởng con đã ngủ say, định bụng mon men "làm tí", thì bỗng nghe tiếng "Meo... meo" khe khẽ. Ngoảnh lại nhìn, hai con mắt to tròn đen láy của con gái đang mở trừng trừng nhìn anh chằm chằm từ trong nôi.
Nhưng trẻ con thì dễ dỗ, khóc lóc một trận mệt lử rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Chỉ khổ thân Triệu Lăng Thành, bị "bỏ đói" cả buổi, người nóng ran, đầu óc quay cuồng chờ đợi.
Khác với mùa đông phải bóc từng lớp áo dày cộp như bóc bắp cải, thời tiết ấm lên, vợ anh mặc đồ mỏng manh hơn hẳn.
Hơn nữa, cô lại rất biết cách phối hợp nhịp nhàng, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, miệng khẽ rên rỉ những âm thanh êm ái. Sự dịu dàng, nhiệt tình của cô khiến Triệu Lăng Thành cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi, gian truân suốt bốn tháng trời ăn sương nằm gió ngoài sa mạc đều bay biến hết, vô cùng xứng đáng.
Thế nhưng, khi anh thò tay mò mẫm dưới nệm... thì mồ hôi lạnh toát ra. "Đồ đâu rồi?"
Trần Miên Miên vì bận bịu quá nên quên béng mất, lúc này mới giật thót mình: "Thôi c.h.ế.t, em quên chưa lên trạm xá lĩnh rồi."
Thứ quan trọng nhất, chiếc "áo mưa" bảo hộ, đã không cánh mà bay.
Vì dạo này Triệu Lăng Thành đi vắng miết, Trần Miên Miên cũng chẳng để tâm đến việc đi lĩnh b.a.o c.a.o s.u định kỳ.
Cô không phải không thấu hiểu sự "yếu đuối" của đàn ông trong chuyện đó, nhưng cô thực sự không lường trước được tâm lý của Triệu Lăng Thành lại mỏng manh, dễ vỡ đến vậy.
Nên khi cô vòng tay qua cổ anh, cô lại vô tình bồi thêm một nhát d.a.o chí mạng: "Dạo này anh gầy đi nhiều quá, chắc sức khỏe cũng suy giảm. Thôi hay là mình tạm hoãn, để mai tính nhé?"
Triệu Lăng Thành nghe xong mà như muốn nổ tung. Tạm hoãn á? Để mai tính á?
Dục vọng đang rần rần trong người khiến anh không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Anh định đ.á.n.h liều "vượt rào", nhưng Trần Miên Miên kiên quyết cự tuyệt: "Em đang trong kỳ rụng trứng đấy."
Cô vỗ về: "Sáng mai bệnh viện vừa mở cửa là em đi lấy ngay. Anh ráng nhịn một đêm nhé."
Triệu Lăng Thành còn biết nói gì được nữa. Trong thâm tâm cô, việc đó có lẽ chẳng phải là một thú vui đáng để hưởng thụ, nên cô mới chểnh mảng không nhớ việc lĩnh "đồ bảo hộ" như vậy.
Đành vậy, anh c.ắ.n răng chịu đựng, chờ qua đêm nay vậy.
Nhưng đúng như dự đoán, nửa đêm, anh bật dậy như chiếc lò xo bị nén c.h.ặ.t, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Máu cam tuôn trào ướt đẫm cả mặt mũi.
Trần Miên Miên hớt hải chạy theo sau, lo lắng hỏi dồn: "Kỳ lạ thật, rõ ràng em chỉ cho có hai quả ngọc dương, em còn ăn mất một quả rồi. Sao anh lại ra nông nỗi này?"
Triệu Lăng Thành làm sao có đủ dũng khí để thú nhận rằng mình đã lén lút "vét sạch" số ngọc dương trong hai bát kia để xơi trọn?
Và điều khiến anh bực bội nhất là, dường như ai cũng biết tỏng cái tính vô tâm vô phế của vợ anh. Thế nên, sáng sớm hôm sau khi anh mò đến bệnh viện, cô y tá đã dúi thẳng cả chiếc hộp cho anh, bên trong lèo tèo chỉ còn đúng một vỉ nhỏ.
Thôi, gác lại chuyện "chăn gối" gian truân của ngài Tổng công trình sư.
Trần Miên Miên vì trăm công nghìn việc bủa vây, cũng chưa biết mở lời thế nào, nên tạm thời cô chưa hé răng kể cho anh nghe những nghi vấn về mạng lưới gián điệp.
Tuy nhiên, gián điệp là cả một đường dây tinh vi, chân rết chằng chịt. Một kẻ muốn cất công từ Thân Thành lặn lội lên tận Tuyền Thành để thực hiện âm mưu g.i.ế.c người, thì chắc chắn phải có đồng bọn tiếp tay.
Và Triệu Lăng Thành, với chiêu "thả con săn sắt, bắt con cá rô" áp dụng với Liễu Diễm, cuối cùng cũng câu được một mẻ cá lớn.
...
Chuyến đi gặp Liễu Diễm lần này, anh có dẫn theo Mã Ký.
Toàn bộ những nghi vấn và bằng chứng về thân phận của Liễu Diễm, anh đã soạn sẵn thành một bản báo cáo chi tiết.
Nhưng tạm thời Chính ủy Kỳ sẽ niêm phong tài liệu này, chỉ lưu trữ nội bộ trong căn cứ. Đợi đến khi nào họ lần ra được tung tích của kẻ giấu mặt đứng sau Liễu Diễm - đặc biệt là con mụ "Vân Tước" sừng sỏ kia - thì mới chính thức tung lưới và trình báo lên cấp trên.
Vừa đỗ xe trước cổng nhà khách, Mã Ký không khỏi cảm thán: "Hai cái đứa c.h.ế.t tiệt này, sống sướng như tiên ấy nhỉ."
Quả thật, Bí thư Dương đang sống những chuỗi ngày nhàn hạ đến mức quên cả trời đất. Ngày ba bữa có người bưng mâm cơm hầu tận miệng. Nhờ thái độ "ngoan ngoãn, hối cải", ông ta còn được nới lỏng kỷ luật, cho phép tự túc đi vệ sinh và thong dong dạo bước hóng gió trong khuôn viên nhà khách.
Trong khi đó, Khâu Mai vì lăn xả với công việc mà cước lở loét cả hai bàn chân, đến giờ vẫn phải lết từng bước nặng nhọc bằng nạng. Lương bổng thì vẫn đều đều đút túi, cơm ngày ba bữa no nê, bảo sao Bí thư Dương không sung sướng cho được.
Nhưng vấn đề cốt lõi lại nằm ở chỗ Liễu Diễm. Bí thư Nghiêm vừa sóng bước bên Triệu Lăng Thành, vừa hạ giọng báo cáo tình hình: "Cô ta suốt ngày khóc lóc, nước mắt ngắn nước mắt dài. Cổ tay thì rạch chằng chịt những vết thương ứa m.á.u. Cô ta khăng khăng nói mình bị chứng suy nhược thần kinh nặng, một căn bệnh mà người mắc phải luôn có xu hướng tìm đến cái c.h.ế.t. May mà tôi lúc nào cũng kề cận khuyên can, dỗ dành, chứ không thì chắc cô ta đã bỏ mạng từ lâu rồi."
Triệu Lăng Thành vốn tính thẳng như ruột ngựa, dẫu biết lời nói ra có thể làm vợ mếch lòng, anh cũng chẳng bao giờ giữ kẽ.
Anh khựng lại, hỏi thẳng thừng: "Ông đã lên giường với cô ta chưa?"
Bắt gặp ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo của anh, Bí thư Nghiêm nuốt nước bọt, thú thật: "Có một lần đang bàn công việc, cô ta bất ngờ lao vào ôm chầm lấy tôi. Nhưng tôi... tôi đã giữ được mình."
Dù chưa vượt quá giới hạn, nhưng thâm tâm ông ta đã hoàn toàn tin rằng Liễu Diễm là một người phụ nữ đáng thương, bị ép buộc và đang mắc bạo bệnh thật sự.
Triệu Lăng Thành tiếp tục chất vấn: "Cô ta bảo ông đi mua t.h.u.ố.c trị thần kinh, và ông đã mua cho cô ta rồi đúng không?"
Bí thư Nghiêm biện bạch: "Cô ta cứ liên tục tìm cách tự t.ử, tôi không mua sao được?"
Triệu Lăng Thành gằn giọng, từng chữ rành rọt: "Đợi đến khi ông mủi lòng mà lên giường với cô ta, cô ta sẽ chuốc t.h.u.ố.c mê ông, nẫng sạch giấy tờ tùy thân rồi tót lên tàu trốn biệt tăm."
Nói đoạn, anh lạnh lùng cất bước đi tiếp.
Bí thư Nghiêm c.h.ế.t trân tại chỗ, sống lưng lạnh toát một đợt mồ hôi.
Đúng vậy, ông ta đã ngây thơ tin rằng Liễu Diễm chỉ là một nạn nhân. Hơn nữa, phong thái, khí chất của ả ta hoàn toàn khác biệt với những người phụ nữ thô kệch ở xưởng thép, kể cả vợ ông.
Tuy luôn cố gắng duy trì sự tỉnh táo, nhưng sâu thẳm trong lòng, ông ta đã nảy sinh lòng thương xót vô hạn đối với người đàn bà đó.
Nếu thực sự để ả ta trốn thoát, thậm chí là đào tẩu ra nước ngoài, thì với sự tàn độc của giới điệp viên, chắc chắn chúng sẽ đẩy ông ta vào chỗ c.h.ế.t. Bảy, tám năm trời bán mặt cho đất, bạt núi nổ mìn, rèn sắt luyện thép cống hiến cho đất nước, nếu để sổng Liễu Diễm, mọi công danh sự nghiệp của ông ta sẽ đổ sông đổ bể hết.
Sở dĩ Triệu Lăng Thành rành rẽ từng đường đi nước bước của đám đặc vụ như vậy, là bởi những mánh khóe đó dường như đã ngấm vào m.á.u mủ, được di truyền từ chính người mẹ của anh.
Khi anh bước vào phòng, Liễu Diễm vẫn đang mải mê diễn nốt vở kịch bi thương. Gương mặt ả đầm đìa nước mắt, trên cổ tay hằn rõ những vết rạch tươm m.á.u rỉ ra từ mảnh vỡ chén trà.
Nhưng chỉ bằng một câu nói sắc lạnh, Triệu Lăng Thành đã x.é to.ạc lớp mặt nạ giả tạo đó.
Anh nhếch mép: "Cái chứng 'suy nhược thần kinh' mà cô rêu rao, ở phương Tây người ta gọi là 'depression' - trầm cảm. Những người thực sự mắc chứng trầm cảm, tâm hồn họ thường rất nhạy cảm, lương thiện và mang một cảm giác tội lỗi nặng nề. Họ có thể liên tục tìm đến cái c.h.ế.t, nhưng họ luôn tìm cách che giấu vết thương của mình. Tuyệt đối không có chuyện họ phơi bày thương tích ra để câu sự thương hại như cô đâu."
Bí thư Nghiêm đứng ngoài cửa lại thêm một phen toát mồ hôi hột.
Bởi vì người đàn bà yếu đuối, mong manh từng khiến ông suýt chút nữa thì sa ngã suốt mấy tháng qua, bỗng chốc thay đổi sắc mặt 180 độ.
Ả ta nhếch mép cười khẩy, giọng điệu cay độc: "Tổng công trình sư Triệu quả không hổ danh là con trai của một điệp viên sừng sỏ. Phân tích hay lắm."
Triệu Lăng Thành chẳng buồn đoái hoài đến lời mỉa mai, anh chìa tay ra lệnh: "Giao tình báo đây."
Chiếc áo sơ mi trắng muốt không một nếp nhăn, bộ quân phục xanh rì như vừa mới xuất xưởng. Đôi mắt đẹp tĩnh lặng nhưng vô tình sắc như d.a.o của anh lúc này giống hệt bà Lâm Uẩn, và cách nói chuyện cũng mang đậm phong cách của mẹ.
Bà ta từng huấn luyện anh như một con cờ trong ván cờ chính trị, nhưng bản thân anh lại có một sự gắn kết lạ kỳ với lý tưởng Cộng sản, và một lập trường vững vàng đến khó tin.
Cũng giống như cha anh, cả giới ch.óp bu Quốc Dân Đảng đều đinh ninh rằng việc thu phục ông là chuyện trong tầm tay. Kết cục là sao? Ông không những không bị chúng làm mờ mắt, mà còn thành công "quay xe" cả Lâm Diễn, khiến tổ chức Quân Thống chịu một vố "thiệt đơn thiệt kép" đau đớn.
Liễu Diễm biết không thể giấu giếm, ngoan ngoãn lấy vạt tay áo che đi những vết cắt giả mạo, rồi rút ra một phong thư: "Sắp tới sẽ có một điệp viên được phái lên Tây Bắc."
Đó là một bức thư gửi từ người cô ruột của ả. Thoạt nhìn, nội dung chỉ là những dòng thăm hỏi, kể lể chuyện nhà cửa bình thường. Nhưng khi áp dụng quy tắc giải mã mà chỉ hai cô cháu mới hiểu, thì những dòng chữ ấy lại chính là mật mã tình báo.
Triệu Lăng Thành ném bức thư lên bàn, gặng hỏi: "Kẻ đó là ai? Có phải là Vân Tước không?"
...
Trần Miên Miên, một phần vì rảnh rỗi sinh nông nổi, phần lớn là do quá tò mò nên cực kỳ hứng thú với những câu chuyện gián điệp.
Lúc Triệu Lăng Thành vừa về đến nhà, cô đang kiên nhẫn đút từng thìa bánh trứng hấp cho Nữu Nữu.
Nghe anh thuật lại sự việc, câu đầu tiên cô hỏi cũng là: "Kẻ sắp đến có phải là Vân Tước không? Và mụ ta cần Liễu Diễm hỗ trợ việc gì?"
Sự phát triển tay chân của Nữu Nữu có vẻ không theo kịp bộ não siêu việt. Cô nhóc cố há to miệng để đón thìa bánh, nhưng cái tay thì cứ lóng ngóng đưa nhầm thìa bánh... vào tận mang tai.
Triệu Lăng Thành lắc đầu: "Không phải Vân Tước. Kẻ sắp tới mang bí danh 'Morph', yêu cầu Liễu Diễm chuẩn bị giúp một lô pháo hoa."
Với đầu óc nhạy bén, Trần Miên Miên thường quen với việc tìm ra đáp án rồi mới quay ngược lại lập luận. Thế nên cô ngay lập tức đoán ra ẩn ý.
Thêm vào đó, giữa cô và Triệu Lăng Thành đã hình thành một thứ giao kèo không lời: Anh thừa biết cô có nhiều điểm mờ ám nhưng kiên quyết không vạch trần.
Cô thủng thẳng đáp: "Morpho... Trong tiếng Latin, nó có nghĩa là con bướm."
Triệu Lăng Thành dù không có ý định bóc mẽ, nhưng những gì cần hỏi thì vẫn phải hỏi: "Thế ra ở trường Hồng Chuyên, người ta còn dạy cả tiếng Latin cho em cơ à?"
