Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng - Chương 59:sữa Bột

Cập nhật lúc: 08/03/2026 05:05

Mã Ký vì là người phụ trách kiểm duyệt thư từ nên là người đầu tiên nắm được thông tin. Anh ta ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không có."

Nữu Nữu sắp chào đời, nếu không xin được sữa bột thì hiển nhiên Trần Miên Miên sẽ phải nuôi con bằng sữa mẹ. Nhưng Đặc phái viên Lôi Minh từng đích thân khẳng định, ở cửa hàng ngoại thương Thượng Hải có bán sữa bột trẻ em nhập khẩu. Cô vẫn muốn cố gắng xoay xở thêm một phen.

Ngặt nỗi, đám quân nhân chuyên môn hiện tại đều đang đi công tác thực địa, chẳng có ai ở nhà. Trần Miên Miên có một cách để lấy được sữa bột trẻ em, nhưng bắt buộc phải nhờ đến sự ra mặt của Triệu Lăng Thành. Điều này khiến cô hơi nhức đầu, chẳng biết chừng nào anh mới vác mặt về.

Thế nhưng, vừa đẩy cửa bước vào nhà, cô đã sững sờ. Bởi vì Triệu Lăng Thành lại đang lúi húi trải ga giường trong phòng ngủ lớn!

Nghe tiếng động mở cửa, anh không quay đầu lại mà nói thẳng: "Chuyện cái máy giặt, cảm ơn em nhé!"

Tuy chưa mường tượng ra con gái rượu lớn lên trông ngang dọc ra sao, nhưng Triệu Lăng Thành từng vô tình ngửi thấy rồi: mùi phân trẻ con thật sự rất kinh khủng, thối hoắc thối mù. Hơn nữa, chiếc máy giặt Trần Miên Miên vừa "trấn" được lại xuất phát từ đám lãnh đạo Thượng Hải – những kẻ mà anh đ.á.n.h giá là còn keo kiệt, bủn xỉn hơn cả mình. Cái trò moi được tiền vàng từ trong túi của lão vắt cổ chày ra nước Grandet, quả thực là một kỳ tích chấn động.

Nhắc mới nhớ, theo lý thường tình, những người vừa dầm dề trở về từ đại mạc cát bụi phải mang bộ dạng phong trần nhếch nhác. Thế nhưng quần áo trên người Triệu Lăng Thành lại sạch sẽ, tươm tất lạ thường.

Trải xong giường chiếu, anh vẫn giữ tư thế quay lưng lại, nhưng bất thình lình buông một câu: "Anh vừa nghe Nữu Nữu thầm thì bảo, tối nay con bé muốn được ngủ cùng với bố."

Chuyện mượn lời "Nữu Nữu nói" vốn dĩ là do Trần Miên Miên đầu têu ra trước. Giờ Triệu Lăng Thành không những đột ngột trở về, mà còn mặt dày đòi ngủ ở phòng ngủ chính, chung giường với vợ, nên anh tương kế tựu kế mượn luôn cái cớ đó.

Anh đinh ninh trong bụng rằng vợ mình kiểu gì cũng sẽ cong cớn mỉa mai, thậm chí là phản đối kịch liệt. Suy cho cùng, từ lúc kết hôn đến khi dọn về sống chung, cô đến với anh chẳng phải vì hai chữ "tình yêu", mà thuần túy là vì sự trói buộc của lợi ích. Anh thậm chí đã lên sẵn kịch bản trong đầu, chuẩn bị những câu phản pháo sắc lẹm nếu cô dám cự tuyệt.

Nào ngờ, Trần Miên Miên chỉ lẳng lặng cất giỏ đồ vệ sinh cá nhân vào nhà tắm, rồi thong dong bước vào phòng, ngồi phịch xuống mép giường, đáp gọn lỏn: "Được thôi."

Ngày dự sinh đã cận kề, cái bụng bầu của cô lại phình to thêm một vòng vĩ đại. Cô vỗ vỗ lên bụng, rành rọt nói: "Thai giáo rất quan trọng đấy nhé. Anh nhớ dành thời gian thủ thỉ trò chuyện với Nữu Nữu, rảnh rỗi thì hát cho con bé nghe vài bài đồng d.a.o."

Cô thao thao bất tuyệt: "Con bé sắp chui ra rồi, việc làm quen với giọng nói của bố là điều cực kỳ thiết yếu. Anh mau mau chào hỏi, giới thiệu bản thân với con đi."

Thực chất, những lời này là do bác sĩ Cố dặn dò. Bác sĩ bảo bắt buộc phải để đứa trẻ nghe giọng bố nhiều hơn, làm quen với sự hiện diện của bố. Nếu không, khi sinh ra đứa trẻ sẽ mắc hội chứng bám mẹ quá mức, chỉ khư khư bám lấy mẹ mà thôi.

Tình mẫu t.ử thường khiến người phụ nữ sinh ra bản năng bảo bọc con cái một cách ích kỷ, và đứa trẻ cũng mang bản năng ỷ lại tự nhiên vào người mẹ. Nhưng điều đó hoàn toàn không tốt chút nào. Nếu trong tháng cữ mà người mẹ phải bế ẵm con quá nhiều, họ sẽ mắc phải những căn bệnh hậu sản vô cùng nghiêm trọng. Thêm vào đó, nó sẽ tạo ra một nghịch cảnh trớ trêu: các ông bố muốn bế con thì con khóc thét không theo, trong khi các bà mẹ lại phải một tay ẵm con một tay và cơm, làm việc nhà, đến lúc ngủ cũng phải ôm khư khư con trong lòng.

Nay Triệu Lăng Thành chủ động muốn làm quen với Nữu Nữu, thật quá tuyệt vời, Trần Miên Miên cầu còn không được ấy chứ.

……

Kỳ thực, mục đích Triệu Lăng Thành muốn ngủ chung giường là để dò hỏi Trần Miên Miên về Ngụy Tồi Vân, nhằm xác minh xem gã đó có dính líu đến đường dây gián điệp hay không.

Phòng ngủ nhỏ thì có cửa sổ ngó thẳng ra sân, phòng khách thì lại thông ra hành lang, "tai vách mạch rừng", nhỡ nói hớ câu nào bị nghe lén thì phiền phức to. Nên cả hai chỗ đó đều không tiện để bàn chuyện cơ mật.

Triệu Lăng Thành cần phải khai thác triệt để những chi tiết được ghi chép trong bản báo cáo lịch trình của Trần Miên Miên: Bốn buổi hẹn hò giữa cô và Ngụy Tồi Vân đã diễn ra như thế nào? Hai người họ đã trò chuyện những gì, và đã làm những gì?

Nói không bực bội thì là nói dối. Nhưng anh rước cục tức vào người không phải vì ghen tuông vợ mình đem lòng tơ tưởng kẻ khác. Mà là vì cái gã đàn ông kia tố chất quá kém cỏi, mở miệng ra là văng tục c.h.ử.i thề dơ dáy, anh khinh bỉ gã ta ra mặt. Điều khiến anh nghẹn họng là vợ anh lại đi để mắt tới một gã tồi tệ đến mức tận cùng như vậy, thế nên anh mới cố tình kiếm chuyện gây sự.

Nhưng lúc này, Trần Miên Miên lại ưỡn cái bụng bầu ra, vẻ mặt hớn hở giục giã: "Lại đây nào! Chào hỏi Nữu Nữu đi, tự giới thiệu bản thân đi chứ!"

Triệu Lăng Thành chỉ còn trơ trọi một chai rượu Vodka, chai này cũng là do Triệu Tuệ xoay xở mua giúp anh. Mỗi khi thần kinh căng thẳng dẫn đến mất ngủ, anh đều phải nốc chút rượu để dễ chợp mắt.

Nhưng chai rượu giờ chỉ còn lưng lửng một nửa, trong khi trong tủ lại chễm chệ thêm hai hũ thủy tinh to đùng đựng táo cát hấp rượu.

Đó không phải là loại táo cát còi cọc mọc hoang quanh căn cứ, mà là giống táo khổng lồ sinh trưởng trong ốc đảo sa mạc – thứ mà người bình thường có đốt đuốc cũng chẳng tìm ra.

Vừa nhìn thấy, Triệu Lăng Thành đã đoán ngay Trần Miên Miên lại lén mò vào Vịnh Củ Cải.

Để phòng chống đặc vụ xâm nhập, và cũng để tránh đạn pháo đi lạc rơi trúng dân thường, Vịnh Củ Cải hiện đã bị phong tỏa thành khu cấm sự quân sự. Nơi đó thợ săn và dân du mục không thể bén mảng tới, nên sói hoang và rắn độc sinh sôi nảy nở lúc nhúc.

Nhưng Triệu Lăng Thành làm sao mà quản nổi Trần Miên Miên. Ngày xưa chưa chung chạ đã chẳng quản nổi, giờ thì lại càng lực bất tòng tâm.

Đây là lần đầu tiên anh tận mắt thấy quả táo cát to đến thế. Ban đầu chỉ định bốc một quả nhấm nháp thử mùi vị, ai dè lúc định thần lại thì đã chén bay quá nửa hũ. Vốn mang cơ địa dễ say, nạp một lượng lớn táo hấp rượu vào bụng, giờ phút này đầu óc anh bắt đầu biêng biêng, lâng lâng.

……

Bắt chuyện với một bào t.h.a.i chưa lọt lòng, nghe quả thực vừa buồn cười vừa ấu trĩ.

Rõ ràng trong phòng ngủ chỉ có hai vợ chồng, mặt tường phía sau cũng kín bưng, nhưng Triệu Lăng Thành vẫn cẩn thận kéo rèm cửa sổ lại. Anh sợ lỡ có ai đi ngang qua bắt gặp cảnh này thì mặt mũi anh biết giấu vào đâu.

Anh vừa lóng ngóng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, vừa kiên nhẫn cúi sát xuống bụng vợ, thủ thỉ: "Nữu Nữu à, bố đây."

Phần chào hỏi coi như xong, tiếp theo đúng quy trình t.h.a.i giáo là phải hát đồng d.a.o. Trần Miên Miên ngoan ngoãn ngả lưng xuống giường, vểnh tai chờ đợi tiết mục văn nghệ.

Thế nhưng "phập" một tiếng, Triệu Lăng Thành ném phăng chiếc áo sơ mi sang một bên, với tay tắt phụt đèn phòng ngủ, rồi chui tọt vào nhà vệ sinh.

Chỉ trong một cái chớp mắt thoáng qua, Trần Miên Miên thầm cảm thán trong bụng: Quả không hổ danh là lính pháo binh ngày ngày quay tay nòng pháo, cơ n.g.ự.c của anh ta vạm vỡ thật, vừa trắng trẻo lại vừa cuồn cuộn. Chỉ tiếc là cặp n.g.ự.c to tổ chảng đó lại chẳng có giọt sữa nào, bằng không Nữu Nữu nhà cô đã chẳng phải lo c.h.ế.t đói.

Lát sau, anh cũng biết điều ngó đầu từ nhà vệ sinh ra, phân trần: "Bảo Nữu Nữu ngủ trước đi nhé, bố phải vò tạm cái áo đã."

Sống ở cái xứ Tây Bắc bụi mù trời này, muốn giữ cho chiếc áo sơ mi trắng luôn tinh tươm như mới thì chỉ có một cách duy nhất: ngày nào mặc xong cũng phải giặt ngay lập tức. Nhưng thử hỏi có gã đàn ông nào đủ kiên nhẫn đêm hôm khuya khoắt hì hục ngồi giặt áo cơ chứ? Thế nên cánh đàn ông ở đây ai nấy đều hôi rình, bẩn thỉu đến mức ma chê quỷ hờn.

Sợ vợ ngủ say mất thì không moi được thông tin, Triệu Lăng Thành vò áo tốc độ bàn thờ, loáng cái đã xong rồi chui tọt lên giường.

Mượn ánh trăng mờ ảo hắt qua khe rèm, Trần Miên Miên liếc sang anh, thầm c.h.ử.i rủa trong bụng một tiếng: "Đồ ra vẻ!"

Bụng cô to vượt mặt, khi ngủ phải cởi phăng quần dài ra thì mới thở nổi. Thế mà Triệu Lăng Thành vẫn đóng bộ quần áo chỉnh tề, lại còn rúc tít ở mép giường bên kia, co rúm lại như phòng thủ. Cô sắp lên bàn đẻ đến nơi rồi, bụng to như cái trống, chẳng lẽ anh ta còn sợ cô nổi cơn thú tính đè ra cưỡng bức chắc?

Nhưng Triệu Lăng Thành lại có tài dẫn dắt câu chuyện cực mượt: "Món táo cát kia em hấp với rượu đúng không? Ăn dẻo dẻo, ngon thật đấy."

Trần Miên Miên nghe thế liền vênh mặt đắc ý: "Công dụng thần kỳ nhất của nó là an thần dễ ngủ đấy. Mấy bác lãnh đạo ở khu nghỉ dưỡng Thượng Hải vừa nhắn tin xin thêm, bẩu mùa thu nhớ gửi tiếp cho họ."

Sở dĩ khu Thượng Hải chịu nhè máy giặt ra, là vì trong thư Trần Miên Miên đã kể lể t.h.ả.m thiết về tình trạng cước tay cước chân nứt nẻ tứa m.á.u của chị em gia thuộc trên căn cứ. Để bảo vệ đôi tay tàn tạ đó, các cô các chị đành phải bấm bụng chờ sang mùa hè năm sau mới có thể tiếp tục đi hái táo cát gửi biếu các bác được. Đám cán bộ Thượng Hải đang khát món táo này như nắng hạn chờ mưa rào, xót ruột quá nên đành c.ắ.n răng bấm bụng quyên góp máy giặt để giải phóng sức lao động cho các chị em.

Thêm vào đó, Trần Miên Miên nắm thóp được tâm lý "vật dĩ hi vi quý" (thứ gì hiếm thì mới quý) của người Thượng Hải, nên cô chỉ gửi biếu loại táo cát hấp rượu hàng tuyển, số lượng lại nhỏ giọt, càng làm tăng thêm giá trị món quà.

Triệu Lăng Thành tiện đà lái câu chuyện: "Rượu đúng là có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ. Anh nghe đồn Ngụy Tồi Vân cũng là bợm nhậu, mà cái ngữ nhậu say vào là hay c.h.é.m gió văng mạng. Hôm nào rảnh rỗi kể anh nghe thử, lúc say hắn ta thường bốc phét những gì? Có lỡ mồm để lộ chuyện cơ mật gì của căn cứ, hay của căn cứ hạt nhân không?"

Có một giả thiết đặt ra là: bản thân Ngụy Tồi Vân không có vấn đề gì về lập trường chính trị. Nhưng biết đâu trong lúc chén thù chén tạc say xỉn, hắn ta đã lỡ miệng làm lộ thông tin tình báo? Khả năng này cực kỳ cao.

Trần Miên Miên lòng dạ ngay thẳng, lại đang mót lập công để tích đức, dĩ nhiên chẳng có lý do gì để giấu giếm. Cô thành thật khai báo: "Tôi với anh ta ngồi ăn chung đúng bốn bữa cơm. Tổng cộng anh ta và Trần Kim Huy cưa đứt bốn lạng rượu Mao Đài."

Triệu Lăng Thành trầm ngâm tính nhẩm: "Là chai Mao Đài em chôm từ nhà anh đi đó hả?"

Trần Miên Miên vặc lại: "Hôm trước về thăm nhà ngoại, chẳng phải anh cũng tận mắt thấy chai đó vẫn còn dư hơn phân nửa sao."

Triệu Lăng Thành tiếp tục đào xới: "Vậy trong những buổi hẹn đó, hắn ta đã kể lể những gì, hai người trò chuyện về chủ đề gì?"

Nghĩ lại quá khứ của nữ phụ, Trần Miên Miên lại thấy chạnh lòng xót xa. Cô chậm rãi kể: "Anh ta kể lể về thành tích làm cách mạng lẫy lừng của bố anh ta, của hai người anh trai, rồi than vãn bà mẹ già của anh ta ở nhà vất vả, liệt giường ra sao. Nhưng người thao thao bất tuyệt nhiều nhất lại là Trần Kim Huy. Thằng ranh đó cứ ra sức quảng cáo, thề thốt đảm bảo rằng tôi là đứa giỏi chịu thương chịu khó, không chê việc bẩn, đặc biệt là cái khoản rửa chân, quấn băng bó gót cho người già thì tay nghề tôi thuộc hàng sư phụ. Thế là anh ta ưng bụng, muốn chốt sổ cưới tôi luôn."

Chai Mao Đài của Triệu Lăng Thành là hàng quốc yến "xịn đét" do cụ Triệu Quân cho. Dung tích một lạng tương đương với 50 gram, chia đôi ra thì một bữa Ngụy Tồi Vân chỉ nhấp môi đúng 25 gram. Chút rượu cỏn con đó rót chưa đầy một cái ly tợp, chỉ đủ thấm tháp cho thơm mồm, làm sao mà say xỉn nói càn được. Đối với những kẻ nát rượu, thiếu tự chủ, vớ được chai Mao Đài quốc yến thì kiểu gì cũng nốc cạn đáy chai trong một nốt nhạc.

Nhưng Triệu Lăng Thành đã tận mắt xác thực, nửa chai Mao Đài vẫn còn nằm chình ình ở nhà Vương Hỉ Muội. Vậy kết luận rút ra là: Ngụy Tồi Vân là kẻ có t.ửu lượng, có sự tự tôn, tuyệt đối không phải loại nát rượu làm hỏng đại sự.

Triệu Lăng Thành không bỏ cuộc, hỏi tiếp: "Thế hắn ta có hứa hẹn thề non hẹn biển gì với em không? Chẳng hạn như sau khi cưới, hắn sẽ mua sắm tặng em những gì?"

Cái anh muốn nghe là những lời mồi chài sặc mùi kim tiền, d.ụ.c vọng. Bởi lẽ gián điệp chấp nhận bán đứng tổ chức, mục đích cuối cùng cũng chỉ vì ham vinh hoa phú quý.

Lại thêm cái vụ Trần Miên Miên vừa cưới xong đã càn quét nhà anh thành một cái hũ rỗng tuếch, vét sạch sành sanh chẳng chừa thứ gì. Anh đoán chắc Ngụy Tồi Vân phải hứa hẹn vẽ ra một viễn cảnh vật chất xa hoa, hào nhoáng lắm mới dụ dỗ được cô. Giày da, thắt lưng da bò, đồng hồ ngoại nhập, hay thịt hộp thịt bò... thời buổi này người ta chỉ khao khát được dăm ba thứ xa xỉ phẩm đó thôi.

Nhưng câu trả lời của Trần Miên Miên lại hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của anh. Đó là câu chuyện về một gã đàn ông lõi đời đã đ.á.n.h trúng vào nỗi khiếp sợ bần cùng sâu thẳm trong lòng người phụ nữ, và quăng ra một cái mồi nhử tàn nhẫn.

Cô thản nhiên đáp: "Anh ta bảo, chỉ cần tôi chịu khó cắm mặt vào làm thân trâu ngựa, nai lưng ra phục vụ nhà anh ta, thì cả đời này tôi sẽ không bao giờ phải lo thiếu bánh ngô (oa oa đầu) để ăn."

Triệu Lăng Thành vốn đang chuếnh choáng hơi men, nghe xong câu đó liền giật nảy mình, ngồi phắt dậy như bị điện giật. Anh nhìn cô với ánh mắt không thể tin nổi: "Trần Miên Miên, ở căn cứ này ngày nào em cũng được ăn bánh bao trắng ngần, thịt cá ê hề, vậy mà em lại đi thèm thuồng mấy cái bánh ngô thô thiển đó sao?"

Anh dâng tận tay cho cô cuộc sống sung sướng, đủ đầy, cô không thèm màng tới, lại cam tâm tình nguyện đ.â.m đầu theo Ngụy Tồi Vân để chịu kiếp trâu ngựa. Lẽ nào... cô yêu gã đàn ông đó sâu đậm đến thế sao?

Triệu Lăng Thành không thể hiểu nổi cái logic ngược đời này. Đúng là cái tình yêu ch.ó đẻ!

Trần Miên Miên cũng hất tung chăn, ngồi bật dậy ngang hàng với anh, cao giọng đáp trả: "Nhưng từ nhỏ đến lớn, mẹ tôi lúc nào cũng rót vào tai tôi rằng: Đàn bà con gái mà đụng mồm vào bánh bao trắng thì sẽ bị trời phạt, bị quả báo!"

Cô cay đắng nói tiếp: "Bà ấy là mẹ ruột đẻ ra tôi! Lời bà ấy nói, tôi làm sao dám không tin?"

Sự thật phũ phàng là, để dồn ép hai cô con gái tự nguyện nhường nhịn từng miếng bánh bao trắng bột mì cho thằng con trai quý t.ử, Vương Hỉ Muội đã bịa ra những lời nguyền rủa cay độc để tẩy não, hù dọa chúng từ thuở lọt lòng. Bà ta gieo rắc vào đầu chúng tư tưởng rằng: con gái sinh ra mang mệnh bần tiện, ăn bánh bao trắng sẽ bị giảm thọ, ăn thịt sẽ bị thối ruột c.h.ế.t tươi.

Ngày qua tháng lại, sự nhồi sọ tàn độc ấy đã bóp nghẹt tâm trí nữ phụ, hình thành trong cô một "mặc cảm không xứng đáng" (bất phối đắc cảm) sâu sắc và dai dẳng. Đứng trước miếng thịt ngon hay cái bánh bao trắng, cô luôn cảm thấy mình hèn mọn, dơ bẩn, không có tư cách chạm vào.

Được sống trên căn cứ quân sự, ngày ngày no đủ thức ngon vật lạ, đáng lẽ phải là thiên đường, nhưng với nữ phụ, đó lại là một giấc mộng phù du, m.ô.n.g lung và đầy bất an.

Trong khi đó, lời đề nghị của Ngụy Tồi Vân lại phũ phàng và sặc mùi bóc lột: Hắn bắt cô làm trâu làm ngựa, vắt kiệt sức lao động, và cái giá phải trả chỉ là một lời hứa "đảm bảo cô không c.h.ế.t đói bằng bánh ngô". Nhưng với cái tâm lý bị bạo hành và méo mó của nữ phụ, một cái thỏa thuận rẻ mạt như thế lại mang đến cho cô cảm giác an toàn, chân thực nhất. Bởi vì tận sâu trong thâm tâm, cô luôn đinh ninh rằng sinh mạng rẻ rúng của mình chỉ xứng đáng với những cái bánh ngô thô ráp ấy mà thôi.

Triệu Lăng Thành từ từ ngả lưng xuống giường, hơi thở của anh trở nên nặng nhọc, từng tiếng "phì phò" hắt ra dồn dập.

Trần Miên Miên nghe tiếng thở bất thường liền chột dạ, vội vàng hỏi han: "Anh bị sao vậy? Anh không sao chứ?"

Ngụy Tồi Vân không nát rượu, làm việc lại cúc cung tận tụy, cộng thêm cái gia thế rễ đỏ ba đời kia, khả năng gã là gián điệp gần như bằng không.

Thế nhưng, một kẻ chức cao vọng trọng, lương bổng hậu hĩnh như vậy, lại hèn hạ dùng ba cái bánh ngô mốc meo để đổi lấy cả thanh xuân và sinh mệnh của một người phụ nữ... Triệu Lăng Thành thực sự rất ghét anh ta, càng nghĩ lại càng thấy ghê tởm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng - Chương 58: Chương 59:sữa Bột | MonkeyD