Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng - Chương 7:nhà Họ Triệu
Cập nhật lúc: 08/03/2026 02:05
Cô lại bồi thêm: "Cậu ta vốn dĩ chỉ là nhân viên tạm thời, nhờ mang rượu Mao Đài đi biếu xén lãnh đạo nên mới được chuyển lên nhân viên chính thức đấy."
Trần Kim Huy mặt mũi đầy m.á.u và mụn nước sưng vù, hoàn toàn ngơ ngác: "Chị, rượu Mao Đài là mẹ mình đòi cơ mà, đâu phải em."
Hứa Tiểu Mai cũng vội nói: "Rượu là mẹ chồng tôi cho, sao lại thành đồ ăn cắp được?" Rồi cô ta khóc lóc ỉ ôi: "Hơn nữa, em vợ lấy đồ của anh rể thì sao tính là ăn cắp chứ?"
Em vợ lấy đồ của anh rể quả thực không thể coi là ăn cắp.
Nhưng Trần Miên Miên lại nói tiếp: "Trần Kim Huy nghe nói áo bông và giày bốt mùa đông của bộ đội phát đặc biệt ấm nên thèm thuồng. Cậu ta không ngừng đ.á.n.h đập, ép buộc tôi, bắt tôi phải đi ăn cắp áo bông của chồng mang về."
Cô lại cao giọng ngân dài: "Dưới sự uy h.i.ế.p của Trần Kim Huy, tôi đã lấy cắp chiếc áo bông đặc chế của chồng mình. Anh ấy phải mặc một chiếc áo bông bình thường đi vào sa mạc, suýt chút nữa đã c.h.ế.t cóng trong màn tuyết lạnh giá."
Tình hình thực tế là: Trần Kim Huy nghe nói áo bông đặc cung của bộ đội bảo mật mặc rất tốt nên sinh lòng tham. Cậu ta viết thư cho nữ phụ, nói dối rằng mình bị lao phổi, nếu không có áo bông xịn thì e là mùa đông này không qua khỏi, cô sẽ chẳng còn đứa em trai bảo bối này nữa. Nữ phụ tin sái cổ, bèn lén lút tráo đổi chiếc áo bông mới của chồng.
Triệu Lăng Thành đi vào sa mạc mới phát hiện áo bông không hề giữ ấm, suýt nữa đã c.h.ế.t cóng ở đó. Sau khi trở về, hai người cãi nhau to, nữ phụ đòi ly hôn, anh cũng đành gật đầu đồng ý.
Cũng giống như cái c.h.ế.t của bé Nữu Nữu, nữ phụ và Trần Kim Huy chưa bao giờ thấy mình có lỗi. Chuyện tráo áo bông cũng thế. Bọn họ suýt hại c.h.ế.t một mạng người, nhưng bản thân lại hoàn toàn không ý thức được mình sai ở đâu.
Sau khi Triệu Lăng Thành hy sinh, lúc nghe tin, Trần Kim Huy còn nhổ toẹt nước bọt mắng một câu: "Làm đến chức thủ trưởng rồi mà không biết dùng quyền lợi, anh ta c.h.ế.t là đáng đời!"
Lúc đó, cả nhà bọn họ đều đã chui rúc vào làm trong hệ thống đường sắt, nhưng mắt vẫn cứ hau háu nhắm vào bộ đội để hòng đục nước béo cò. Chỉ là vì Nữu Nữu mất, nên giấc mộng bòn rút của bọn họ cũng tan tành mây khói.
Vì để bảo vệ bản thân, và cũng là để trả thù cho bé Nữu Nữu c.h.ế.t t.h.ả.m trong nguyên tác, Trần Miên Miên bắt buộc phải tiễn Trần Kim Huy vào ngồi xổm trong nhà đá thêm một chuyến!
...
Bị chị gái liên tục đ.â.m những nhát d.a.o chí mạng sau lưng, Trần Kim Huy triệt để c.h.ế.t đứng. Cậu ta lắc đầu nguầy nguậy như cái máy, miệng chỉ lẩm bẩm: "Nói dối, chị ta nói dối."
Nhưng lão công an đột nhiên xắn tọt gấu quần của cậu ta lên: "Chà chà, giày da lộn hàng đặc cung cơ đấy?"
Ông lại kéo tung vạt áo của cậu ta ra: "Đồng hồ đặc cung, thắt lưng cũng đặc cung. Người anh em này, cậu đi xét nhà anh rể cậu luôn rồi à?"
Chứng cứ rành rành ngay trước mắt. Từ trên xuống dưới người cậu ta, toàn bộ đều là đồ nhu yếu phẩm đặc cung của bộ đội bảo mật!
Lão công an lên tiếng chốt hạ: "Còng hết bọn họ lại cho tôi, giải về đồn từ từ thẩm vấn."
Hứa Tiểu Mai rú lên ch.ói tai: "Trần Miên Miên, ngay từ đầu người mà Vương Hỉ Muội nên bóp c.h.ế.t nhất chính là cô!" Cô ta gào tiếp: "Bà ta làm c.h.ế.t sáu đứa con gái ngoan ngoãn, để rồi giữ lại cái thứ sói mắt trắng như cô!"
Dân tình xem náo nhiệt vây quanh đông nghẹt, kịt ba tầng trong ba tầng ngoài, nước chảy không lọt.
Đồng chí công an Tiểu Lý quát lớn: "Còn không tránh đường, tôi còng đầu đi hết bây giờ."
Trần Kim Huy cũng đang gân cổ gào lên: "Sở trưởng Giang, mau đi tìm mấy đứa em vợ tôi, gọi bọn nó tới đây vớt người ra!"
Nhưng giờ đã vô phương cứu chữa, hai vợ chồng bọn họ đều bị công an còng tay lôi đi.
Đám đông xem náo nhiệt rất biết xác định mục tiêu, lại ùa tới vây kín lấy Trần Miên Miên. Quần chúng không rõ chân tướng sự việc, nhưng lại cực kỳ giỏi não bổ (tưởng tượng).
Một bà bác lớn tuổi hỏi: "Có phải vì thằng em trai khốn nạn quá, nên cô mới bụng mang dạ chửa bị ông chồng sĩ quan đuổi ra khỏi cửa không?"
Một chị gái khác lại hỏi: "Trên người có mang theo tiền với tem phiếu không? Hay là để bà con quyên góp cho cô một ít nhé?"
Lại có người hiến kế: "Cô cứ vác cái bụng to này lên tận doanh trại bộ đội ấy, tìm lãnh đạo của họ bắt họ phải làm chủ cho cô."
Nói qua nói lại, mọi người bắt đầu chĩa mũi giáo sang phê phán Triệu Lăng Thành: "Người đàn ông đó của cô còn là sĩ quan cơ đấy, thật quá quắt. Cô bụng to vượt mặt thế này, đứa bé mang trong bụng lại là con anh ta. Tức thì mắng vài câu là được rồi, sao anh ta có thể đuổi cô đi như thế chứ?"
Trần Miên Miên ngoài mặt làm như đang hùa theo ứng phó mọi người, nhưng ánh mắt lại dáo dác tìm kiếm viên công an lão làng. Những công an khác đều đã đi rồi, chỉ còn lại ông ấy. Các công an khác đi bộ tới, nhưng ông ấy lại đạp xe đạp. Lúc này, ông vừa mở khóa xe chuẩn bị rời đi.
Trần Miên Miên gạt đám đông ra, vội vàng đuổi theo. Lão công an đại khái cũng đang cố ý nán lại chờ cô, ông vỗ vỗ vào yên sau, nói: "Lên xe đi, tôi đưa cô đến bệnh viện."
Quần chúng thấy vậy thì đồng loạt xúyt xoa: "Tội nghiệp đứa bé, mau theo đồng chí công an đến bệnh viện khám xét cẩn thận vào."
Trần Miên Miên vẫy tay chào tạm biệt từng người: "Cháu cảm ơn các chị, cảm ơn các bác, tạm biệt mọi người!"
...
Thực ra trong lòng lão công an vẫn còn nhiều điểm nghi vấn về vụ án. Ông vừa đạp xe vừa hỏi: "Em trai cô thật sự định bán cô cho một tay già lưu manh đội lốt độc thân sao?"
Kỳ thực, Trưởng phòng Ngụy không những chẳng phải lão già ế vợ, mà người ta còn rất trẻ, gia thế lại cực kỳ hiển hách. Xét về nguyên tắc, anh ta cũng là một nạn nhân bị vạ lây. Nhưng để dẫm c.h.ế.t được Trần Kim Huy, Trần Miên Miên bắt buộc phải c.ắ.n răng nói dối đến cùng: "Vâng ạ."
Lão công an nhíu mày: "Không nói dối chứ?"
Ngô Tinh Tinh không biết đã chạy theo tới từ lúc nào, vội vàng cướp lời: "Chú công an ơi, Trần Miên Miên là một đồng chí tốt đấy ạ. Hồi đi học, ngày nào cô ấy cũng tự nguyện đến nhà ăn phụ giúp, còn bao thầu luôn việc rửa bát đũa dọn dẹp vệ sinh cho tất cả bạn học. Chú cứ lên trường chuyên tu Hồng Chuyên Hà Tây mà hỏi thăm xem, cô ấy chính là tấm gương 'Lôi Phong sống' khóa đầu tiên của trường đấy, cô ấy không đời nào nói dối đâu."
Triệu Lăng Thành đưa nữ phụ đến trường Hồng Chuyên vốn là để cô đi học thêm. Nhưng cô chưa từng nghiêm túc nghe giảng lấy một chữ, thay vào đó lại đi làm trâu làm ngựa miễn phí cho bạn học, ngày ngày rửa bát nấu cơm lo việc hậu cần. Cô có ông chồng sĩ quan đẹp trai, bản thân lại siêng năng chăm chỉ, nên đám bạn học rất quý cô.
Nhưng thực ra mọi việc cô làm chung quy vẫn là vì nhà mẹ đẻ, vì Trần Kim Huy. Dù sao thì bản chất cô cũng là một "phù đệ ma" (kẻ cuồng lo cho em trai) cơ mà.
Nhưng nếu Ngô Tinh Tinh đã lỡ tâng bốc cô lên mây xanh, thì để giữ vững thiết lập nhân vật, Trần Miên Miên đành nổi da gà tiếp tục nói mấy lời hoa mỹ: "Lãnh tụ đã dạy rồi, chúng ta phải học tập gương đồng chí Lôi Phong. Mà cháu, lại là một đứa trẻ ngoan luôn nghe lời lãnh tụ dặn."
Lão công an có vẻ mủi lòng: "Xem ra là tôi đã hiểu lầm cô rồi."
Trần Miên Miên mặc kệ da gà da vịt rơi lả tả, bồi thêm một câu: "Phục vụ nhân dân mà, là việc cháu nên làm."
Lão công an lại hỏi: "Sĩ quan Triệu biết thừa em trai cô đ.á.n.h đập cô, nhưng cậu ta không ra tay xử lý nó, mà lại dứt tình đuổi cô đi?"
Ngô Tinh Tinh bật ra câu c.h.ử.i thề: "Cái đồ khốn nạn ruồng rẫy vợ con, anh ta uổng mang danh quân nhân."
Lão công an ánh mắt sáng rực như đuốc, Trần Miên Miên thì cố làm ra vẻ bình tĩnh.
Triệu Lăng Thành vốn là người thủ đô, vóc dáng cao lớn, tướng mạo khôi ngô tuấn tú, chỉ là tính tình có hơi nóng nảy một chút. Ban đầu, anh chẳng những cho nữ phụ đi học, mà tiền lương hàng tháng cũng giao nộp toàn bộ, mọi chi tiêu trong nhà anh tuyệt nhiên không bao giờ hỏi đến. Nhưng người nhà mẹ đẻ cô thì ngày nào cũng than nghèo kể khổ, nữ phụ sống trong nhà chẳng khác gì con chuột hamster, căn cứ quân đội cứ phát đồ gì là cô lập tức tha c.ắ.n tha mang về nhà mẹ đẻ. Vợ chồng Trần Kim Huy và mấy gã em vợ của cậu ta, từ quần áo, thắt lưng, kính mắt cho đến đồng hồ, toàn bộ đều là đồ trấn lột từ Triệu Lăng Thành.
Một cái tổ ấm đàng hoàng t.ử tế, bị nữ phụ vơ vét đến mức chỉ còn trơ lại bốn bức tường. Lâu dần, Triệu Lăng Thành có nhà mà chẳng dám về, đành kê tạm chiếc giường gấp ngủ qua đêm ngay trong văn phòng.
Việc anh tức nước vỡ bờ đuổi cô đi vốn không sai, nhưng Trần Miên Miên lại mặc kệ cho người ngoài c.h.ử.i bới, bôi nhọ danh dự của anh, làm thế quả thật có chút thiếu đạo đức. Nhưng cúi xuống nhìn cái bụng to tròn vo, lại nghĩ đến nguy cơ sinh khó sắp tới, cô đành như con mèo nhỏ ấm ức nức nở: "Vâng~"
Sợ diễn chưa tới, cô cố tình dặm thêm: "Cháu không oán trách anh ấy, cháu chỉ cầu mong bình an sinh hạ đứa con này."
Ngô Tinh Tinh bị cô diễn sâu qua mặt, xuýt xoa: "Miên Miên, cậu sống sao mà nhẫn nhịn hèn mọn thế, thật đáng thương quá." Lại quay sang lão công an: "Chú ơi, chú nhất định phải ra tay giúp cô ấy nhé."
Đã đến cổng bệnh viện, lão công an mới chậm rãi lên tiếng: "Thật trùng hợp, tôi cũng có quen biết một vị quân nhân họ Triệu, tên là Lăng Thành." Ông nói tiếp: "Tôi sẽ tìm cách liên lạc với cậu ấy."
Nghe giọng điệu này, e là chẳng phải chỉ "quen biết" bình thường, mà có lẽ là người quen thân.
Trần Miên Miên lanh lợi hỏi ngay: "Cháu nên xưng hô với chú thế nào ạ?"
Lão công an đã leo lên xe đạp đi xa, chỉ vọng lại một câu: "Chuyện đó không quan trọng, lo bảo vệ tốt bản thân và đứa trẻ đi!"
Xem ra ông ấy thực sự quen biết Triệu Lăng Thành, chỉ là không rõ ngọn ngành lý do hai người ly hôn. Qua một hồi dò xét, thấy Trần Miên Miên đáng thương vô tội, lại nghĩ Triệu Lăng Thành là người có lỗi nên ông mới ra tay giúp đỡ. Có ông ấy giúp một tay, cộng thêm bức điện tín gửi cho Triệu Tuệ, tảng đá trong lòng Trần Miên Miên coi như đã rơi xuống.
Cô vỗ nhè nhẹ vào bụng, thầm thì trong bụng: "Vừa nãy mẹ trót nói xấu ba Nữu Nữu, chắc Nữu Nữu không vui lắm nhỉ. Nhưng mẹ làm thế cũng chỉ vì để hai mẹ con ta được bình an thôi. Đợi con chào đời bình an, mẹ hứa sẽ bù đắp cho ba con thật tốt."
Như để đáp lời, t.h.a.i nhi trong bụng ục ục cử động một cái. Chắc hẳn bé Nữu Nữu đã nghe thấy và cũng tán thành với cách làm của cô.
Chuyện bôi tro trát trấu vào mặt Triệu Lăng Thành sau này từ từ bù đắp sau, còn bây giờ, Trần Miên Miên bắt buộc phải dùng đủ mọi thủ đoạn!
...
Hai tay nắn nắn mò mẫm trên bụng cô hồi lâu, nữ bác sĩ lắc đầu thở dài. Ngô Tinh Tinh nghe tiếng thở dài là thấy điềm chẳng lành, vội vã hỏi dồn: "Bác sĩ, đứa bé sao rồi, vẫn ổn chứ ạ?"
Bác sĩ không trả lời câu hỏi này, mà lại quay sang hỏi: "Thai phụ thuộc thành phần nào?"
Ngô Tinh Tinh nhanh nhảu đáp: "Hồng ngũ loại ạ."
Bác sĩ lại hỏi gắt gao: "Trong vòng ba đời nhà cô có ai bị liệt vào phái hữu không? Có người thân nào từng bị tạm giam hình sự chưa?"
Trần Miên Miên thầm nhủ trong bụng: Cái thời đại gì thế này, đi đẻ mà cứ như thi tuyển công chức, lại còn phải xét lý lịch chính trị (chính thẩm) nữa sao?
Bác sĩ giải thích tường tận: "Ngôi t.h.a.i của cô tôi sờ thấy rất không ổn, khả năng cao sẽ dẫn đến sinh khó. Nếu thành phần lý lịch gia đình cô trong sạch tốt đẹp, tôi có thể làm giấy giúp cô đăng ký siêu âm A, tìm một bác sĩ chuyên gia lão làng nhiều kinh nghiệm để phân tích kỹ, xem liệu có thể can thiệp xử lý từ sớm được không."
Bác sĩ hỏi thêm: "Siêu âm A có biết là gì không? Dùng sóng truyền vào bụng để nhìn xem tình trạng đứa bé bên trong ấy."
Giọng Ngô Tinh Tinh bất chợt hạ thấp, ra chiều bí ẩn: "Là phải vào quân khu, đến căn cứ quân công để siêu âm đúng không bác sĩ?" Cô lại xoa xoa hai tay: "Bác sĩ ơi, em trai cô ấy vừa mới bị công an còng tay đem đi tạm giam hình sự rồi, không biết có ảnh hưởng đến việc xét duyệt hồ sơ không. Nhưng cô ấy bị gã chồng sĩ quan nhẫn tâm vứt bỏ, hoàn cảnh vô cùng đáng thương, bác sĩ thương tình giúp cô ấy xin một suất siêu âm A đi, tốn bao nhiêu tiền tôi cũng chịu."
Thì ra nguyên tác đã định sẵn việc Nữu Nữu bị sinh khó và băng huyết. Siêu âm A có lẽ là một thiết bị y tế dùng để siêu âm t.h.a.i nhi tương tự như siêu âm B sau này. Cơ sở vật chất y tế tân tiến ở căn cứ quân công người dân địa phương cũng có thể được hưởng sái, nhưng điều kiện tiên quyết là phải điều tra chính trị toàn diện.
Nếu như gia thế trong sạch, Trần Miên Miên vẫn có thể được vào. Nhưng một khi Trần Kim Huy bị bắt giam, cô cũng hoàn toàn mất đi cái tư cách ấy.
Bác sĩ nhìn chằm chằm vào cái bụng bầu đầy những vết bầm tím của cô, lôi một cuốn sổ tay ra: "Ghi danh thông tin vào đây, nộp 35 đồng tiền đặt cọc. Tôi cứ thử nộp lên trên xem sao, nhưng cô đừng ôm hy vọng nhiều. Vì hồ sơ này là do căn cứ quân đội và Sở Công an phối hợp xét duyệt, chúng tôi là bác sĩ cũng không can thiệp được đâu."
Ngôi t.h.a.i của Nữu Nữu bị ngược, chui ra trước không phải đầu mà là m.ô.n.g, chính vì thế mới bị bà đỡ kéo mạnh tay đến mức thọt cả chân.
Trần Miên Miên vội vàng rút ví tiền ra, vét sạch sành sanh từ sổ tiết kiệm đến tiền mặt, cộng thêm 5 đồng vốn định chia cho Ngô Tinh Tinh lúc đầu, gom góp vay vá đưa hết cho bác sĩ.
