Ông Xã Đại Nhân - Chương 7
Cập nhật lúc: 22/07/2026 13:02
Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc.
“Thế… vậy năm đó anh còn huy động cả thành phố đi tìm người làm gì?”
Lục Hoài ngượng ngùng sờ sờ gáy.
“Hồi đó bọn anh theo một vụ án rất lâu mà vẫn không bắt được hung thủ. Anh nghi trong đội có nội gián, thế nên mới bày kế dụ hắn lộ mặt.”
Phía chính quyền quả thật khi ấy đã công khai thông báo khắp thành phố rằng chỉ huy Lục Hoài đang tìm ân nhân cứu mạng.
Nhưng nội dung mô tả rất mơ hồ hoàn toàn không nói anh bị thương ở đâu.
Trước khi công bố thông tin, Lục Hoài giả vờ vô tình tiết lộ vị trí vết thương cho ba đối tượng bị tình nghi. Chỉ có điều, thông tin mỗi người nhận được đều khác nhau.
Quả nhiên kế hoạch đã phát huy tác dụng.
Bọn họ nhanh ch.óng bắt được tên nội gián.
Lục Hoài nắm lấy cổ tay tôi.
“Nói báo đáp ân tình chỉ là một cái cớ.”
“Anh cũng không ngờ sẽ gặp lại em trong hoàn cảnh như thế. Lúc đó em trông rất cần cuộc hôn nhân này, đề nghị liên hôn quả thật khá đường đột…cũng là vì anh có tư tâm khác.”
Tôi nhìn anh ấy, muốn chính miệng anh ấy nói ra đáp án ấy: “Tư tâm gì?”
“Vì anh thích em.”
“Anh muốn dùng một mối quan hệ thân mật và bền c.h.ặ.t hơn để gắn kết chúng ta với nhau.”
Anh ấy hít sâu một hơi: “Em yêu, anh thích em rất lâu rồi. Có lẽ, còn lâu hơn cả những gì em tưởng tượng.”
“Cho nên điều em lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra.”
“Còn cô gái báo tuyết mà em nhắc tới cũng chỉ là vì nhiệm vụ. Em là bạn đời của anh. Khả năng em bị bọn chúng nhắm vào để trả thù rất cao, vì muốn dụ tên cầm đầu xuất hiện nên anh mới tìm một người làm mồi nhử.”
“Cô ấy đúng là có hoàn cảnh hơi đặc biệt nhưng tuyệt đối không phải như em nghĩ…”
“Nói tóm lại, em chỉ cần gặp cô ấy là sẽ hiểu ngay.”
Bệnh viện yên tĩnh đến lạ.
Chính vì thế, căn phòng bệnh ở cuối hành lang lại càng trở nên ồn ào.
“Đ ệ t! Chẳng phải lão đại đã bắt được tên đó rồi sao? Sao tôi vẫn chưa được quay về đội?”
“Nghỉ dưỡng cái quái gì chứ! Cả người tôi cộng lại còn không nặng bằng vết thương trên vai lão đại. Dựa vào cái gì mà anh ấy được xuất viện, còn tôi phải nằm lì ở bệnh viện như cháu chắt thế này?!”
“Ở nhà với vợ á? Đ ệ t đ ệ t đ ệ t! Thế thì tôi cũng muốn có vợ! Tôi muốn xuất viện!”
Người trong phòng gào ầm lên. Câu nào cũng thô lỗ hơn câu trước.
Lục Hoài khẽ cau mày, đưa tay bịt tai tôi lại.
Giọng anh ấy lạnh lùng: “Tăng Việt, im miệng.”
“Lão đại? Anh đến rồi à?”
Vừa nhìn thấy tôi, chàng thanh niên mặc đồ bệnh nhân lập tức ngồi ngay ngắn: “Đây là chị dâu phải không? Chị dâu, chào chị! Hình như đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Lúc hai người kết hôn, em đang đi làm nhiệm vụ nên không về kịp nhưng lão đại hỏi em rất nhiều cách để dỗ vợ vui. Em bảo anh ấy cứ tặng trang sức, tặng biệt thự, tặng…”
Rõ ràng Tăng Việt là một người nói cực nhiều.
Dù vừa khua tay múa chân vừa kéo trúng vết thương đau đến nhăn mặt thì cậu ấy vẫn cười hề hề rồi nói tiếp.
Khác hoàn toàn với “nữ chính lúc dịu dàng lúc lạnh lùng” mà đám bình luận từng miêu tả.
Tôi khó lòng tin nổi: “Cậu ấy…?”
Lục Hoài lập tức hiểu tôi đang nghĩ gì.
Anh ấy quay sang Tăng Việt: “Tóc giả của cậu đâu?”
“Đây này!”
Tăng Việt thò tay xuống dưới gối, lôi ra một bộ tóc giả dài ngang eo màu trắng bạc.
Sau đó vô cùng thành thạo đội lên đầu, còn không quên nháy mắt với chúng tôi.
“Chị dâu, em đẹp không?~”
Tôi: “…”
Lục Hoài nhìn không nổi nữa: “Được rồi.”
“Không phải chứ, lão đại? Anh chê em rồi à?”
Mặc kệ vẻ mặt tổn thương của Tăng Việt.
Lục Hoài bình thản gật đầu: “Dạo này chị dâu cậu ăn uống không ngon, tôi sợ cậu làm cô ấy mất luôn khẩu vị.”
“Đã là anh nói thế thì đừng trách em vô tình nhé!”
Tăng Việt vén nửa mái tóc giả lên, quay sang tiết lộ với tôi: “Chị dâu, đừng thấy lão đại lúc nào cũng lạnh lùng. Thật ra ngay lần đầu gặp chị hồi cấp ba, anh ấy đã thầm thích chị rồi! Nhưng không dám tỏ tình, sợ mình không xứng với chị nên chỉ biết liều mạng lập công.”
Sắc mặt lạnh lùng của Lục Hoài lập tức sụp đổ.
“Tăng Việt!”
Tăng Việt nhanh như chớp né sang một bên, tiếp tục vạch trần.
“Chiếc nhẫn chị đang đeo ấy, là chiếc nhẫn lão đại làm bằng đồng tiền vàng đầu tiên nhận được sau lần đầu đi làm nhiệm vụ.”
“Anh ấy không biết cỡ ngón tay của chị nên chỉ biết ước chừng theo ngón út của mình. Em còn bảo chắc chắn làm to rồi. Lúc đó mặt anh ấy đỏ bừng rồi bất lực nói ‘Vì tôi chưa từng nắm tay cô ấy.’ “Hahahaha! Chị thấy có nổi da gà không?”
“Nói thật nhé, em còn nghi lão đại là kiểu người vì muốn đường đường chính chính ôm lấy chị dâu mà nửa đêm cũng lén đi cúp cầu d.a.o điện cho cả nhà mất điện!”
Đến lúc này đám bình luận mới hoàn hồn.
【Không phải chứ, hoá ra cuối cùng người biến thành chú hề lại chính là chúng ta sao?!】
【Tôi đã bảo mà! Biệt thự sang trọng thế sao cứ cúp điện suốt, hóa ra là tên này cố tình!】
【Suốt ngày nói là mức độ nhẫn nhịn, rốt cuộc con số đó được tính theo cái gì vậy?】
【Trả lời tầng trên: Là… nhịp tim.】
【Hahahaha cứu mạng! Thế hóa ra bấy lâu nay cứ tưởng nam chính tức phát điên, ai ngờ là yêu vợ đến phát điên? Bảo sao ngay từ lần đầu gặp mặt thì chưa bao giờ xuống dưới 100.】
【Tôi đã bảo anh ấy là kiểu ông chồng tuyệt vọng mà! Lúc nhịp tim tụt xuống 53 thì đúng là người sống mà như mất nửa cái mạng rồi.】
