Ông Xã Lãnh Đạm Nóng Bỏng - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/07/2026 14:02
9
Sáng hôm sau, tôi vẫn tỉnh dậy trong lòng Sầm Kiến Thanh như mọi khi.
Tôi mơ mơ màng màng vươn vai.
Ánh mắt Sầm Kiến Thanh lại vô cùng tỉnh táo, trông như đã thức từ lâu.
Quầng thâm dưới mắt anh khá rõ.
Tôi chột dạ rút chân đang gác trên eo anh về.
"Xin lỗi nhé, em ngủ không ngoan lắm. Có phải làm anh ngủ không ngon không?"
"Hay là... chúng ta ngủ riêng giường đi?"
Sầm Kiến Thanh chống người ngồi dậy.
Trên cánh tay anh vẫn còn dấu đỏ do tôi đè lên.
Anh chậm rãi lặp lại lời tôi.
"Em nói... em muốn ngủ riêng với anh?"
Tôi gật đầu.
"Đúng vậy, không được sao? Em sợ cứ ngủ chung thế này sẽ ảnh hưởng đến công việc ngày hôm sau của anh."
Sầm Kiến Thanh gần như không cần suy nghĩ đã lập tức từ chối:
"Không ảnh hưởng."
Anh nhấn mạnh:
"Tiểu Giang, chúng ta là vợ chồng, đương nhiên phải ngủ cùng nhau, ngủ trên cùng một chiếc giường."
Tôi khẽ hừ cười.
Chưa từng thấy cặp vợ chồng nào gọi vợ mình là Tiểu X cả.
"Ồ, vậy thôi, tạm thời chưa ngủ riêng nữa."
Bữa sáng vẫn đơn giản như mọi ngày.
Sầm Kiến Thanh hâm nóng cho tôi một ly sữa lớn.
Tôi uống hơn nửa ly đã thấy no nên tiện tay đặt xuống bàn ăn.
Như thường lệ, Sầm Kiến Thanh cầm lấy chiếc cốc định uống nốt giúp tôi.
Nhưng lần này tôi lại khác thường giật lại, đến mức vài giọt sữa còn b.ắ.n lên mặt bàn.
"Cái đó... em uống rồi, anh đừng uống nữa."
Anh nói:
"Nhưng trước giờ đều là anh uống phần còn lại của em mà. Không thì lãng phí."
Tôi rút khăn giấy, bắt đầu lau chỗ trên cốc mà anh vừa chạm vào.
"Ôi trời, trước là trước, giờ là giờ chứ."
"Với lại người nước ngoài còn ăn riêng từng phần cơ mà. Chúng ta dùng riêng cốc cũng là vì sức khỏe và vệ sinh thôi."
"Hơn nữa em chỉ tạm thời uống không nổi thôi. Lát nữa em đi lại một chút, tiêu hao ít năng lượng chẳng phải sẽ uống hết được sao?"
Tôi cười hỏi:
"Anh thấy em nói có đúng không, chồng?"
Dường như tôi đã chọc anh bật cười.
Khóe môi Sầm Kiến Thanh hơi cong lên, giọng nói vẫn bình thản như cũ:
"Tiểu Giang nói rất có lý."
Đúng là nhẫn giả rùa thần.
Tôi cười hì hì đứng dậy.
"À đúng rồi, hôm nay cậu ấy mời em đi đ.á.n.h golf. Em phải phân cao thấp với cậu ấy một phen, nên anh đừng gọi điện hay nhắn tin làm phiền bọn em nhé."
Sầm Kiến Thanh ngồi trên ghế ăn, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Tiểu Giang, anh cũng rất giỏi môn golf."
"Em không định dẫn anh đi làm quen với người bạn rất quan trọng kia sao?"
Tôi tỏ vẻ không vui.
"Anh có quen người ta đâu. Đến lúc đó chẳng có gì để nói thì ngượng lắm."
"Với lại bọn em hẹn từ trước rồi, toàn người quen cả. Em chẳng báo trước tiếng nào đã dẫn anh theo thì còn ra thể thống gì."
Sầm Kiến Thanh cũng không tức giận.
Anh kiên nhẫn hỏi:
"Vậy lần sau gặp mặt có thể dẫn anh đi cùng không? Em báo trước với người ta một tiếng là được."
Tôi mất kiên nhẫn xua tay.
"Ôi dào, chuyện lần sau để lần sau tính. Em đi thay đồ đây, muộn nữa là trễ rồi."
Nói xong, tôi lên lầu nhưng cố tình để quên điện thoại trên bàn ăn.
Theo đúng kế hoạch, vài phút nữa bạn thân sẽ dùng số điện thoại mới, giả làm cậu em người mẫu nhắn tin cho tôi.
Quả nhiên, vừa thay quần áo xong, tôi đã nghe tiếng thông báo điện thoại dưới lầu liên tục vang lên.
Tôi chỉnh lại cổ áo rồi lớn tiếng hỏi:
"Chồng ơi, điện thoại em reo kìa. Ai nhắn tin cho em vậy?"
Sầm Kiến Thanh đáp:
"Là người bạn kia của em."
"Ồ, cậu ấy nói gì thế?"
Một lúc lâu Sầm Kiến Thanh không trả lời.
Anh lên lầu, đưa điện thoại cho tôi.
"Xin lỗi, Tiểu Giang. Anh ngủ không ngon nên mắt hơi đau, vì thế không xem."
Tôi tặc lưỡi một tiếng.
"Ồ, vậy anh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, nhớ uống nhiều nước nóng nhé. Cậu ấy giục em rồi, em đi trước đây."
Sầm Kiến Thanh lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo khoác màu xanh sữa.
"Mang theo chiếc áo này đi. Tối nhiệt độ sẽ thấp."
Tôi cười rồi nhào vào lòng anh, hôn lên má anh một cái.
"Chồng à, anh tốt quá. Em yêu anh."
"À đúng rồi, tối nay anh không cần đợi em đâu. Nếu chơi muộn quá, biết đâu em sẽ ngủ lại nhà cậu ấy."
Không đợi Sầm Kiến Thanh lên tiếng, tôi đã nhanh chân chuồn mất.
10
Có lẽ nhờ kinh nghiệm từ tối hôm trước, lần này thấy tôi gần mười hai giờ đêm mới về nhà, Sầm Kiến Thanh cũng không nói gì.
Anh chỉ bảo nước tắm đã chuẩn bị sẵn, trong tủ lạnh có đồ ăn khuya, nếu muốn ăn thì anh sẽ hâm nóng giúp tôi.
Tôi vô tư đáp:
"Không cần đâu, em ăn no bên ngoài rồi."
Trên người tôi vẫn xịt nước hoa nam.
Ánh mắt Sầm Kiến Thanh lướt qua bờ vai trắng mịn của tôi.
Anh hờ hững hỏi:
"Tiểu Giang, áo khoác của em đâu?"
Tôi lập tức tỏ ra bối rối, lắp bắp kéo cổ áo.
"À... áo khoác ấy hả... chắc là em để quên ở sân golf rồi."
Để tránh anh hỏi tiếp, tôi nhanh ch.óng chặn họng anh:
"Ôi dào, chỉ là một chiếc áo khoác thôi mà. Mất thì mua cái khác là được."
"Được rồi được rồi, mau ngủ thôi. Hôm nay em mệt c.h.ế.t mất, chân đau nhức hết cả."
Sầm Kiến Thanh hơi nhíu mày.
Đánh golf...
Mà lại đau chân sao?
Lúc đi ngủ, Sầm Kiến Thanh hỏi tôi:
"Ngày mai em còn ra ngoài chơi nữa không?"
Tôi biết có lẽ anh đang muốn tôi dẫn anh theo.
"Không đi nữa. Cậu ấy nói thời gian tới sẽ chuẩn bị cho em một món quà sinh nhật vô cùng bí mật. Đợi đến sinh nhật em mới gặp lại."
Ý cười hiện lên trong mắt Sầm Kiến Thanh.
Anh dịu dàng nói:
"Ra là vậy."
"Tiểu Giang, anh cũng chuẩn bị cho em một món quà sinh nhật rất đặc biệt. Đến hôm sinh nhật, anh tặng cùng mọi người được không?"
"Nhà hàng chắc vẫn chưa đặt nhỉ? Để anh giúp em..."
Tôi ngắt lời anh:
"À... nhà hàng đặt rồi. Nhưng quà sinh nhật của anh thì cứ tặng riêng cho em nhé, còn tiệc sinh nhật của em... anh đừng tới."
"Tại sao?"
Hơi thở anh dường như càng nhẹ hơn.
"Tiểu Giang không muốn họ nhìn thấy anh sao?"
Tôi vội dỗ dành:
"Không phải đâu."
"Em biết anh thích yên tĩnh. Tiệc sinh nhật đông người như thế, ồn ào lắm, chắc chắn anh sẽ không quen."
"Với lại cậu em kia tặng quà xong là đi ngay, không ở lại ăn cùng bọn em. Toàn là con gái cả, anh là đàn ông mà tới thì chị em bọn em sẽ ngại lắm."
"Hơn nữa, sinh nhật là ngày quan trọng như vậy, em muốn đón cùng anh riêng tư hơn. Tối đó em về nhà sớm với anh không phải tốt hơn sao?"
Sau một hồi mềm giọng dỗ dành của tôi, cuối cùng Sầm Kiến Thanh cũng đồng ý.
