[p-2] Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - C49
Cập nhật lúc: 22/07/2026 15:08
Hạ Vãn trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm. Chỉ bằng một vài cử chỉ hài hước và đáng yêu.
Trong ánh mắt hâm mộ của vô số người, Hạ Vãn là người duy nhất cảm thấy buổi livestream của mình, giống như là một lịch sử đen tối.
Cậu xấu hổ đến mức muốn dùng một cước đá văng ra khỏi biệt thự.
Tưởng rằng tình trạng hỗn loạn này sẽ nhanh ch.óng trôi qua nhưng sự huyên náo ở trên mạng lại càng ngày càng trở nên sôi động hơn.
Đồng thời, có rất nhiều thương hiệu cũng đã liên hệ với cậu thông qua nền tảng này, với mong muốn được hợp tác.
Có tất cả các loại đồ ăn nhẹ, thực phẩm ăn uống, cũng như quần áo, phụ kiện, hóa chất hàng ngày,... Nói chung là đủ hết tất cả các thể loại.
Nhìn vào những thư mời hợp tác trong hộp thư, trong lòng Hạ Vãn sinh ra một loại cảm giác khó hiểu, giống như bản thân cậu đang nằm mơ vậy.
Tô Đường và Phó Linh đang đứng ở hai bên, nhanh ch.óng đè cậu xuống: “Cơm trưa một tháng, lấy ra con trai.”
"Một tuần được không?" Hạ Vãn thương lượng.
"Không được." Phó Linh từ chối một cách tàn nhẫn.
"Nhận được nhiều quà tặng như vậy, cậu còn quan tâm tới bữa trưa ở trường sao?" Tô Đường tràn đầy khí thế.
"Nhỡ phải trả lại người ta thì sao." Hạ Vãn nói.
"Làm gì có nhà ai mà trùng hợp đến vậy chứ? Đột nhiên có hai đứa con, lấy điện thoại di động của ba mẹ rồi tranh nhau đi tặng quà. Vả lại, có tiền cũng không đến chỗ người khác mà lại chạy đến chỗ cậu để tặng." Tô Đường chọc hai cái vào trán của Hạ Vãn, rồi nói: "Đồ ngốc!"
Thẩm Hành không nói gì, ngồi ở bên cạnh gọt táo. Nghe vậy, cậu ta liền nhướng mi, giữa các ngón tay xoay con d.a.o gọt hoa quả một vòng.
Nếu Hạ Vãn vẫn không đồng ý, cậu ta sẽ g.i.ế.c người cướp của.
"Được rồi." Hạ Vãn phồng má lên.
Một tuần sau điều trị, đợt hóa trị cuối cùng của Hạ Thành Chương cũng đã đến.
Hôm đó, Hạ Vãn xin nghỉ phép để đến bệnh viện.
Hạ Thành Chương đang ở cùng Trương Thụy Thành. Khi nhìn thấy Hạ Vãn xuất hiện ở cửa phòng bệnh, ông không khỏi sững sờ trong giây lát. Nửa quả táo đang cầm trong tay cũng rơi xuống, lập tức đã thu hút ánh mắt của những bệnh nhân khác trong phòng.
"Vãn Vãn." Chỉ mới gọi tên của Hạ Vãn, đôi mắt của Hạ Thành Chương đã đỏ lên.
“Ba xin lỗi!” Ông nhẹ nhàng nói.
Hạ Vãn đi tới, sau đó cúi người xuống nhặt nửa quả táo lên, rồi đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh.
Trương Thụy Thành đứng dậy, kéo rèm giường bệnh lại: “Hai người nói chuyện một chút đi. Tôi đi ra ngoài hút t.h.u.ố.c.”
“Ba.” Hạ Vãn ngồi xuống, nắm lấy tay của Hạ Thành Chương: "Con đã trưởng thành rồi. Con thực sự mạnh mẽ hơn ba nghĩ đó.”
"Ba..." Hạ Thành Chương đưa tay còn lại ra nhưng Hạ Vãn đã nhanh tay lẹ mắt mà giữ c.h.ặ.t lại.
Có một cây kim đang nằm trên mu bàn tay đó. Thuốc hóa trị đang nhỏ từng giọt vào cơ thể của ông từ ống truyền.
“Con không trách ba.” Hạ Vãn thấp giọng nói: “Hơn nữa, con cũng có chuyện giấu ba.”
“Cái gì?” Sự chú ý của Hạ Thành Chương lập tức bị hấp dẫn, ông có chút khẩn trương, đưa mắt nhìn về phía Hạ Vãn.
“Ba.” Hạ Vãn giơ bàn tay trái đang để bên người lên, rồi giơ chiếc nhẫn trên ngón áp út lên cho Hạ Thành Chương xem: “Con và bạn trai đã đăng ký kết hôn rồi."
“Cái gì?” Hạ Thành Chương sửng sốt một lát, vẻ mặt có chút nghi hoặc, tựa hồ không hiểu cho lắm.
Mất một lúc sau, những câu hỏi của ông mới dồn dập tuôn ra: "Không phải các con mới yêu nhau cách đây không lâu thôi sao? Sao đã đăng ký kết hôn nhanh như vậy?"
"Con mới chừng này tuổi?"
"Cậu ấy là người thế nào?"
"Gia đình người ta có thích con không?"
"..."
Trước khi đến đây, Hạ Vãn đã tự mình lên kế hoạch hết rồi.
Nếu Hạ Dương đã biết chuyện giữa cậu và Hoắc Dục thì sớm muộn gì, cậu cũng không thể giấu được Hạ Thành Chương.
Thay vì để ông biết từ miệng người khác thì cậu thà tự mình thú nhận còn hơn. Nhân cơ hội Hạ Thành Chương đang cảm thấy áy náy vì đã che giấu bệnh tình của mình thì cậu sẽ thẳng thắn thú nhận là được.
Như vậy lại càng làm cho việc ấy dễ được chấp nhận hơn.
Hạ Vãn mỉm cười, đợi ông hỏi xong mới mở khóa màn hình điện thoại ra.
Hình nền trên màn hình điện thoại chính là bức ảnh selfie mà Hoắc Dục đã gửi ngày hôm đó.
Ngay cả khi chưa có nhiều kinh nghiệm chụp ảnh selfie nhưng từ cái nhìn đầu tiên cũng không thể ngăn cản được vẻ đẹp tuấn tú của người đàn ông trên màn hình.
“Trông đẹp trai đó!” Hạ Thành Chương vô thức đưa đầu ngón tay của mình, chạm vào màn hình điện thoại của Hạ Vãn: “Vẻ ngoài rất xứng với con."
“Anh ấy tên là Hoắc Dục." Hạ Vãn tiếp tục nói: “Anh ấy không chỉ đẹp trai mà còn là một người rất tốt. Đối với con cũng không có thành kiến, con làm gì cũng đều ủng hộ, chưa bao giờ nói nặng lời với con."
Hạ Vãn nói xong, chính mình không khỏi cảm thấy châm biếm.
Người mà cậu đang nói đến, nghe chẳng giống Hoắc Dục một chút nào.
Hoắc Dục không chỉ độc miệng mà còn thích bắt nạt cậu.
"Nhưng cũng quá vội rồi." Hạ Thành Chương nói, không khỏi ngẩng đầu lên.
“Anh ấy đang ở nước ngoài." Hạ Vãn cười nói, “Mấy ngày nữa anh ấy về nước, con sẽ đưa anh ấy qua thăm ba."
Cậu dừng lại một chút rồi nói: "Nhưng con vẫn chưa nói cho anh ấy biết về bệnh tình của ba."
“Con làm rất đúng, đừng nói cho người ta biết.” Hạ Thành Chương suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Các con chỉ vừa mới kết hôn. Cha mẹ lại có một người bị bệnh nặng. Ít nhiều cũng có chút không tốt.”
