[p2] Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn - Chương 15
Cập nhật lúc: 08/08/2026 16:01
Dư Tiểu Vinh gật đầu, ánh mắt thoáng rơi vào chiếc mũ trên đầu Lục Hạ rồi nhanh ch.óng dời đi.
Lục Hạ rút ra tờ 50 tệ đưa cho Dư Tiểu Vinh: "Chị Dư, cảm ơn chị, tiền này chị cầm lấy đi."
Dư Tiểu Vinh thấy tờ 50 thì không nhận: "Nhiều quá, không hết đến ngần này tiền đâu."
"Em biết, nhưng nhờ có chị chăm sóc em mà." Lục Hạ không đợi cô từ chối bèn nhét thẳng vào túi áo Dư Tiểu Vinh. Cô ấy không phải loại người thích chiếm hời của người khác, Dư Tiểu Vinh giúp cô ấy như vậy, cái tình này cô ấy không biết báo đáp thế nào, nếu cô không nhận tiền, lòng cô ấy sao yên được?
Dư Tiểu Vinh kiên quyết trả lại: "Tôi chăm sóc cô không phải để kiếm tiền. Mua đồ, nấu cơm, hầm canh... tổng cộng hết 17 tệ 5 hào, cô đưa tôi phần đó thôi, thừa tôi không lấy."
Lục Hạ trực tiếp rút ra hai tờ 10 tệ, nói: "Chị Dư, thực sự không thể ít hơn được nữa đâu, không thì lòng em áy náy lắm."
Dư Tiểu Vinh do dự một chút rồi nhận lấy. Cô chăm sóc Lục Hạ không phải vì mong báo đáp, nhưng nếu để Lục Hạ cứ mãi mang nợ lòng thì cũng không phải ý định của cô.
Dù đã có chuyện đó nhưng Lục Hạ và Dư Tiểu Vinh vẫn không trở nên thân thiết hơn. Mối quan hệ giữa hai người vẫn như trước, dù ở ký túc xá hay trên lớp đều không mấy giao thiệp, gặp mặt cùng lắm chỉ cười một cái, chỉ vậy mà thôi.
Vào ngày thứ mười hai ở trường may mặc, tức là thứ Bảy của tuần thứ hai, trường tổ chức kỳ thi đầu tiên kể từ khi nhập học.
Từ lúc bắt đầu, chương trình học của trường đã rất gấp gáp, lý thuyết đi đôi với thực tiễn, mỗi ngày một nội dung khác nhau. Mãi đến hôm trước ngày thi, giáo viên mới dẫn mọi người ôn lại toàn bộ kiến thức của hai tuần qua.
Sắp thi, Dư Tiểu Vinh có chút căng thẳng, nhưng cô để ý thấy những người khác dường như chẳng coi chuyện này ra gì.
Kỳ thi chia làm hai phần: thi viết trước, thi thực hành sau.
Từ lúc nhập học, Dư Tiểu Vinh đã cực kỳ nghiêm túc, ngày nào cũng học thuộc lòng kiến thức. Tuy tuổi đã lớn, trí nhớ không bằng đám cô gái trẻ, học cũng chậm hơn nhưng cô lại rất chăm chỉ. Nhờ thường xuyên kèm con học bài, cô cũng tự đúc kết được phương pháp học tập cho riêng mình.
Vì vậy, so với những bạn học lén lút lật sách dưới ngăn bàn trong lúc thi viết, cô lại tỏ ra thong dong hơn hẳn. Cô thấy đề thi không quá phức tạp, chỉ có vài câu tự luận cuối cùng viết về các bước thực hiện là hơi rắc rối một chút.
Sau bài thi viết là mười phút nghỉ giải lao, tiếp theo là thi thực hành.
Bài thi thực hành yêu cầu dùng vải do trường phát để tự may cho mình một chiếc quần.
Vải là loại sợi tổng hợp màu xám đậm bình thường, tuy chất liệu trung bình nhưng được cái hơi dày, may xong có thể mặc luôn vào mùa này.
Kiểu dáng giáo viên chỉ định không khó, là kiểu quần ống đứng dành cho nữ đang thịnh hành hiện nay. Kiểu này có đối tượng người mặc rộng, tính ứng dụng cao.
Quy trình thi cũng giống như thứ tự lên lớp hàng ngày: vẽ phác thảo thiết kế trước, sau đó vẽ sơ đồ cắt, rồi cắt vải, may ráp, hoàn thành xong giáo viên sẽ dựa trên sản phẩm thực tế để chấm điểm.
Sơ đồ cắt và bản vẽ phác thảo đều không khó, điểm khó nằm ở chỗ các kỹ thuật may ráp trong kỳ thi này đều được chỉ định cụ thể: lưng quần phải dùng máy vắt sổ xử lý mép vải cùng với máy may để may đường thẳng đè hai đường chỉ, nẹp khóa trước phải làm khuy chìm và ủi dựng định hình trước. Sau đó dùng mũi khâu đột để trang trí đường may ngoài, gấu quần phải may cuộn mép, mỗi yêu cầu đều được ghi rõ ràng.
Thời gian làm bài là hai tiếng đồng hồ, nếu không đạt yêu cầu sẽ phải tự bỏ tiền mua vải và phụ liệu để thi lại.
Dư Tiểu Vinh làm việc cực kỳ cẩn thận, cô không muốn thi trượt rồi lại phải tự bỏ tiền túi ra thi lại.
Sau khi nhận vải, Dư Tiểu Vinh dựa vào số đo của mình để vẽ sơ đồ cắt và bản vẽ phác thảo thiết kế. Cô kiểm tra đi kiểm tra lại các số đo vòng eo, vòng m.ô.n.g, chiều dài quần, sau khi xác nhận không sai sót mới trải vải lên bàn cắt, cố định lại, rồi dùng phấn vẽ những đường nét đậm nhạt trên mặt vải.
Khi cô nhận ra cô Vương Lạc Ninh đang đứng bên cạnh mình thì đường viền cuối cùng của cạp quần đã vẽ xong.
Cô không biết cô Vương đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.
"Cô Vương." Cô theo thói quen gọi một tiếng.
"Đúng chưa?" Giọng Vương Lạc Ninh không sắc sảo nhưng lại tạo ra một áp lực rất lớn.
Dưới áp lực đó, Dư Tiểu Vinh tức khắc mất đi sự tự tin, lo lắng nói: "Em thấy không sai ạ."
Thời gian qua, cô đã luyện vẽ sơ đồ cắt đi lặp lại rất nhiều lần, đều dùng số đo của chính mình nên đã thuộc làu như cháo chảy, lúc thực hiện thật sự không cần phải nhớ lại quá nhiều.
Vương Lạc Ninh gật đầu, vẻ mặt thản nhiên chỉ nói một câu: "Tiếp tục đi."
Sau đó liền bước đi.
Vẻ mặt Vương Lạc Ninh tuy thản nhiên nhưng trong lòng bà ấy lại chẳng hề bình lặng.
Cần biết rằng các mảnh cắt của quần ống đứng không hề ít, thân trước thân sau, cạp quần, nẹp khóa cộng lại cũng bảy tám mảnh. Học sinh bình thường vẽ mẫu cũng mất mười mấy phút, nhưng Dư Tiểu Vinh từ lúc trải vải đến khi vẽ xong toàn bộ không quá nửa tiếng.
