Phá Án Cần Người Như Tôi Đây - Chương 209: Mẹ Chồng Tai Quái - Tướng Mạo Bà Không Tốt

Cập nhật lúc: 26/01/2026 07:46

Tống Vệ An đè nén dự cảm không lành trong lòng, miễn cưỡng cười một cái: "Được, vậy Tiểu Lăng cô đi với tôi. Ờ, đúng rồi, vì họ vừa chịu nỗi đau mất con lại mất cháu, cảm xúc của hai người già có thể khá kích động, cho nên bên phía chúng ta phải... ôn hòa một chút, được chứ?"

Anh nói rất uyển chuyển, nhưng ba người Thời Viên đều nghe hiểu, ăn ý c.ắ.n môi bắt đầu nhịn cười.

Tiểu Ngụy cảnh sát:?

Lăng Vô Ưu: "Ừm ừm ừm."

Hiện tại chỉ có Thời Viên biết, ba tiếng ừm của ai đó chính là ý qua loa lấy lệ.

Nhưng có Tống đội ở bên cạnh, chắc là không sao đâu... nhỉ?

Năm phút sau, trong phòng thẩm vấn.

Khi Tống Vệ An và Lăng Vô Ưu đẩy cửa bước vào, người phụ nữ bên trong vẫn đang lau nước mắt hỉ mũi, thấy bọn họ đến, bà ta ném cho một ánh mắt chẳng mấy kiên nhẫn:

"Các người có gì muốn hỏi?"

Mặc dù giọng điệu bà ta không tốt lắm, nhưng có thể hiểu được.

Tống Vệ An thái độ khá tốt hỏi: "Vương Quế, bà Vương đúng không? Xin hỏi bà có cách nhìn gì đối với con dâu bà, cũng chính là cô Vưu Lý Sương..."

"Con đàn bà đó chính là khắc chồng!" Tống Vệ An chưa dứt lời, bà ta đã không đợi được nữa, "Ngay từ đầu lúc Vĩ Cương nói muốn cưới nó tôi đã không đồng ý! Bây giờ thì hay rồi, mới ở bên nhau chưa được hai năm, nó không chỉ khắc c.h.ế.t con trai tôi, ngay cả cháu trai bảo bối của tôi cũng không còn! Nhà họ Mao chúng tôi sắp tuyệt hậu rồi a a a a!"

Vương Quế ngồi đối diện khóc lóc om sòm, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Tống Vệ An và Lăng Vô Ưu, chỉ lo xả ra nỗi đau thương và quan điểm vô lý của mình.

Khi bà ta biết con dâu mình chỉ bị thương chút ít ở trán không đáng kể, hơn nữa hiện tại không nói được, bà ta liền đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Vưu Lý Sương.

Tống Vệ An cố gắng nắm bắt một số trọng điểm từ những lời oán trách vô căn cứ của bà ta để hỏi chuyện: "Bà Vương Quế, bà nói là con dâu bà, tức là Vưu Lý Sương hại c.h.ế.t Mao Vĩ Cương và Mao Nhạc Nhạc, bà có bằng chứng gì không? Là quan hệ vợ chồng bình thường không tốt lắm hay là..."

"Ngoài nó ra còn có ai!" Vương Quế c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, "Một nhà ba người, trừ nó ra đều c.h.ế.t cả, không phải nó hại c.h.ế.t thì còn ai?"

Tống Vệ An:...

"... Bà có bằng chứng gì?"

Vương Quế bĩu môi: "Bằng chứng? Sao chổi đều như thế cả, hại người không hại mình! Các người khi nào thì bắt nó lại, cứ thế này tôi cũng có nguy cơ mất mạng!"

Tống Vệ An: "."

Lăng Vô Ưu ở bên cạnh nhìn bà ta phát điên một lúc, đột nhiên hơi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng nói: "Bà Vương, thực ra tôi biết xem tướng một chút."

Tống Vệ An:??

Mấy người trong phòng quan sát: Bắt đầu rồi!

Vương Quế cũng sững sờ, bà ta dường như không ngờ sẽ có cảnh sát nói với mình là cô ấy biết xem tướng hay gì đó, cho nên ngẩn người ra một lúc lâu mới phản ứng lại: "Thật, thật sao?"

Lúc này não bà ta vẫn chưa load kịp, vừa cảm thấy cô gái nhỏ này đột nhiên nói mình biết xem tướng quá mức khó hiểu, vừa nghĩ đối phương là cảnh sát mà, hơn nữa trông cũng khá ngoan ngoãn, chắc sẽ không lừa bà ta đâu nhỉ? Huống hồ bên cạnh còn có lãnh đạo của cô ấy ngồi đó...

"Sao hả?" Vương Quế đột nhiên có chút mong đợi, "Cô nhìn ra cái gì rồi? Có phải con tiện nhân Vưu Lý Sương kia thực sự có tướng khắc chồng không!?"

Lăng Vô Ưu mỉm cười với bà ta, không đáp mà hỏi lại: "Bà Vương, có phải bà đã mãn kinh rồi không?"

Vương Quế sững lại, chần chừ gật đầu: "... Sao cô biết? Cái này cũng nhìn ra được?"

"Đó là tự nhiên," Lăng Vô Ưu nheo mắt, giọng điệu huyền bí, "Tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển, tâm sinh vạn vật, tướng mạo con người có thể phản ánh rất nhiều điều. Tôi còn biết, mấy năm nay tinh thần khí sắc của ông nhà có phải ngày càng kém không? Nói năng làm việc uể oải, dở sống dở c.h.ế.t?"

"Cái này..." Vương Quế trừng mắt, "Cô nói chuẩn quá! Cho nên con dâu tôi..."

"Con dâu bà không có tướng khắc chồng," Thần sắc Lăng Vô Ưu bình tĩnh mà nghiêm túc, toát ra một cảm giác thản nhiên không thể nghi ngờ, "Người có tướng khắc chồng khắc con là bà."

Vương Quế:?

Tống Vệ An:...

Anh không nhịn được dùng khuỷu tay huých nhẹ ai đó, ra hiệu cô đừng nói lung tung nữa.

Lăng Vô Ưu: Người khác không nghe ra tôi đang nói lung tung thì tôi không phải là nói lung tung.

Trong ánh mắt kinh ngạc đến muốn nổi giận của Vương Quế, Lăng Vô Ưu tiếp tục bịa chuyện một cách nghiêm túc:

"Vạn vật thế gian chú trọng âm dương điều hòa, cơ thể và vận khí của con người cũng như vậy, vốn dĩ nhé, vận thế của bà chỉ ảnh hưởng đến ông nhà, chỉ tiếc là theo tuổi tác tăng cao, ông ấy sắp không chịu nổi nữa rồi. Trùng hợp lại gặp đúng thời kỳ mãn kinh của bà, âm dương mất cân bằng, khí khắc chồng tăng mạnh, họa lây ba đời, khiến con trai và cháu trai bà đều vì thế mà mất mạng."

"May mà Vưu Lý Sương thân là nữ nhi, gả vào nhà bà lại chưa được mấy năm, lúc này mới thoát được một kiếp. Bà Vương, sau khi lo liệu xong tang sự cho con cháu, bà nhớ tu tâm dưỡng tính, tìm một ngôi chùa tốt ở lại vài tháng, nếu không e rằng ông nhà..."

"Khụ khụ khụ khụ khụ!" Tống Vệ An che miệng ho khan thật to, sau đó đẩy cốc nước trước mặt Lăng Vô Ưu về phía cô, "Tiểu Lăng à, cô uống chút nước đi."

Lăng Vô Ưu: "Không sao Tống đội, tôi không khát."

Tống Vệ An: "Cô uống chút đi."

Lăng Vô Ưu đành phải uống một chút.

Sắc mặt Vương Quế đã tệ đến mức có thể đi đóng vai quỷ rồi, bà ta trước tiên thở dốc vài cái, sau đó run rẩy ngón tay nhăn nheo chỉ vào Lăng Vô Ưu nói: "Mày, cái con ranh này biết cái gì? Tao và chồng tao bao nhiêu năm rồi? Sao có thể có tướng khắc chồng?"

Lăng Vô Ưu cố ý thở dài: "Bà Vương, xem tướng tốn kém lắm đấy, tôi xem miễn phí cho bà, bà không cảm kích thì thôi, lại còn mắng tôi, haizz, nhưng tôi vẫn khuyên bà sau này tránh xa ông nhà một chút..."

"Mày chính là nói hươu nói vượn!" Vương Quế đập bàn một cái, đập đến mức lòng bàn tay bà ta đau rát, "Người g.i.ế.c c.h.ế.t con trai tao và Nhạc Nhạc rõ ràng là người khác, liên quan gì đến tướng mạo của tao? Cảnh sát các người không tìm được hung thủ liền tùy tiện đổ lỗi cho người khác? Nực cười!"

Lăng Vô Ưu lộ vẻ khó xử: "Nhưng từ nãy đến giờ người cứ luôn mồm nói khắc chồng khắc chồng không phải là bản thân bà Vương sao? Vậy không liên quan đến tướng mạo của bà, chẳng lẽ liên quan đến tướng mạo của Vưu Lý Sương? Đã như vậy, chúng tôi nên đi bắt hung thủ dùng d.a.o phay c.h.é.m Mao Vĩ Cương và Mao Nhạc Nhạc? Hay là đi bắt Vưu Lý Sương người mà bà cho là tướng mạo không tốt đây?"

Vương Quế:...

Bà ta quay mặt đi, bực bội và phiền não nhếch khóe miệng, không nói gì.

Tống Vệ An lên tiếng đúng lúc: "Bà Vương Quế, nếu bà có ý kiến với cô Vưu, sau này các người có thể thương lượng chuyện ly hôn, dù sao cô ấy bây giờ cũng là góa phụ..."

"Ly hôn? Nó nằm mơ đi!" Tống Vệ An chưa dứt lời, Vương Quế lại kích động lên, "Đã gả vào nhà họ Mao chúng tôi, sống là người nhà họ Mao, c.h.ế.t là ma nhà họ Mao, nó đừng hòng đi đâu cả! Nó đi rồi tôi và Mao Kiện (bố Mao Vĩ Cương) làm thế nào? Con trai tôi c.h.ế.t rồi, cháu trai không còn, sau này già rồi không phải để nó chăm sóc sao?!"

Tống Vệ An:... (Cạn lời)

Lăng Vô Ưu: Uống nước.

(Hết chương)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.