Phá Án Cần Người Như Tôi Đây - Chương 41: Ra Tay Nghĩa Hiệp - Cú Đấm Của Nữ Cảnh Sát

Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:16

Lăng Vô Ưu nể tình 470 tệ hôm qua mà an ủi cô ấy: "Cô bình tĩnh chút đi, sau này mấy vụ án 'drama' còn nhiều lắm, đừng đặt quá nhiều tình cảm vào, coi như xem chuyện cười là được."

Lâm Dĩnh mờ mịt nhíu mày: "Nhưng tôi là cảnh sát mà!"

"Đúng vậy," Lăng Vô Ưu nói, "Cô là cảnh sát, không phải thánh mẫu, cũng không phải đấng cứu thế. Cô chỉ cần tận tâm tận lực làm tốt việc mình nên làm, nhưng đừng can thiệp vào cuộc đời người khác, đặc biệt là những kẻ một người nguyện đ.á.n.h một người nguyện chịu, cô xen vào làm gì?"

"Bình tĩnh đi," Lăng Vô Ưu nhếch môi cười nhạt, "Chuyện của người khác đâu đáng để cô tức giận thành thế này?"

Lâm Dĩnh nghe mà ngẩn tò te.

Điều này khác với tư tưởng cống hiến vô tư mà cô ấy tiếp nhận trước đây, nhưng nghe cũng chẳng sai chỗ nào. Ở chức vị nào, mưu cầu vị trí đó, dốc hết sức lực, gánh vác trách nhiệm. Chỉ cần làm được bốn điểm này, sau đó tôn trọng số phận người khác là được, không cần phải lo chuyện bao đồng nữa, nhất là chuyện bao đồng giúp đỡ những kẻ ngu ngốc.

Lâm Dĩnh chần chừ nói: "Vậy tôi mặc kệ luôn? Trừ khi Ngô Linh tìm tôi."

"Đúng thế," Lăng Vô Ưu gật đầu, "Tranh thủ lúc không có án khác, chơi điện thoại một lát không được sao, phiền lòng vì chuyện của cô ta làm gì."

Lâm Dĩnh: "... Có lý."

Đúng bốn giờ chiều, Cảnh sát Trương đang bận rộn công việc thì bị tiếng chuông điện thoại làm giật mình. Ông còn chưa kịp nhìn người gọi đến đã bắt máy, giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia lập tức khiến ông lộ ra vẻ mặt bất lực.

"À à, được, được, ha ha ha... Không sao."

Điện thoại cúp máy, Cảnh sát Trương gọi Lâm Dĩnh đang ngồi đối diện: "Lâm Dĩnh, Lâm Dĩnh?"

Lâm Dĩnh đang "câu giờ" xem phim, bị sư phụ dọa giật mình, tai nghe suýt rơi: "Sao thế sư phụ?"

Cảnh sát Trương ra vẻ không muốn nói nhiều: "Ngô Linh vẫn đang nằm viện, con đi đón con cô ta giúp một chút, địa chỉ ta gửi qua WeChat rồi."

Lâm Dĩnh:...

A a a a a a a a dựa vào cái gì dựa vào cái gì!

Lâm Dĩnh không nhịn được oán trách: "Cô ta gọi điện cho chồng chưa? Đã nói chuyện cô ta vừa sảy t.h.a.i chưa?"

Cảnh sát Trương cũng mất kiên nhẫn: "Tối qua ta đã gọi cho chồng cô ta rồi, gã đó uống say bét nhè, nói cái gì mà con mất thì đẻ đứa khác là được, căn bản không quan tâm cô ta sống c.h.ế.t ra sao! Con còn trông mong gã đi đón con à? Thôi thôi, con đón đứa bé xong thì tan làm đi, vất vả cho con rồi."

Dù có không tình nguyện đến đâu, Lâm Dĩnh vẫn vừa c.h.ử.i thầm vừa thu dọn đồ đạc đi đón đứa bé.

Lăng Vô Ưu vô cùng may mắn vì không nhận vụ này, hơn nữa tối qua cũng kịp thời rút lui.

Hôm nay lại là một ngày tan làm đúng giờ...

Vốn dĩ là vậy.

Vừa bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát còn chưa qua đường, ở ngã rẽ xuất hiện hai người đang lôi kéo nhau, một nam một nữ. Người nữ kéo người nam đi về phía trước, người nam vừa c.h.ử.i ầm lên vừa không tình nguyện muốn giật tay lại. Nhìn cái điệu bộ của hai người này, không cần đoán cũng biết chắc chắn là đến đồn cảnh sát giải quyết mâu thuẫn.

Lăng Vô Ưu tan làm rồi, cái phúc phần này nhường cho đồng nghiệp khác là được.

Nghĩ vậy, mắt thấy sắp lướt qua hai người kia, nhưng bất ngờ thay, gã đàn ông đột nhiên giật mạnh cánh tay người phụ nữ lại, sau đó tát "bốp" một cái vào mặt cô ấy.

Người phụ nữ ngơ ngác.

Lăng Vô Ưu cũng ngơ ngác.

"Mày muốn làm gì! Giữa thanh thiên bạch nhật mày còn muốn đ.á.n.h tao hả? Hả?" Người phụ nữ lập tức nhảy dựng lên, cô ấy lao tới cũng muốn đ.á.n.h gã đàn ông, nhưng sức cô ấy không bằng gã, vì cánh tay ngắn nên thậm chí còn không với tới đối phương.

Lăng Vô Ưu suy nghĩ một chút, đột nhiên lấy điện thoại ra bắt đầu quay video.

Cứ thế quay được cảnh gã đàn ông tát người phụ nữ mấy cái, người phụ nữ muốn phản kháng nhưng lực bất tòng tâm. Sau đó cô cất điện thoại, bước lên ngăn cản:

"Đừng đ.á.n.h nữa, ảnh hưởng mỹ quan đô thị..."

"Liên quan đéo gì đến mày? Mày là con nào??"

Gã đàn ông trừng mắt nhìn cô đầy hung dữ, thấy cô đi tới liền dùng sức đẩy mạnh vào vai Lăng Vô Ưu.

Thấy Lăng Vô Ưu như cây liễu yếu ớt bị đẩy lùi cả mét, người phụ nữ cuống lên: "Em gái nhỏ, em đi xa ra chút!"

Em gái nhỏ nói với cô ấy: "Chị phải làm chứng cho tôi, là anh ta ra tay trước."

Người phụ nữ: "Hả?"

Chưa đợi cô ấy phản ứng lại, Lăng Vô Ưu đột nhiên lao tới, đ.ấ.m mạnh một cú vào xương hàm dưới của gã đàn ông. Cô dùng phần khớp ngón tay, cứng rắn nâng độ sát thương lên vài tầng.

"Á!"

Cả người gã đàn ông thuận theo cái đầu vặn vẹo sang một bên, lảo đảo lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững, hai tay ôm lấy cằm, đau đến thấu trời.

"A!!"

Người phụ nữ kinh ngạc che miệng, nhìn gã đàn ông, lại nhìn em gái nhỏ, mờ mịt luống cuống.

Gã đàn ông rất nhanh đã phản ứng lại, gã c.h.ử.i thề một tiếng, còn muốn lao tới tiếp tục đ.á.n.h nhau, nhưng ngay lúc này, cô gái lạ mặt kia móc ra một tấm thẻ:

"Tôi là cảnh sát, còn làm loạn nữa tôi kiện anh tội tấn công cảnh sát."

Gã đàn ông:!

Người phụ nữ:!

Thấy cả hai đều bị trấn áp, Lăng Vô Ưu cất thẻ ngành, liếc nhìn gã đàn ông sắc mặt khó coi, chậm rãi nói: "Đi thôi, hai người muốn đến đồn cảnh sát đúng không?"

Người phụ nữ vội vàng nói: "Đúng đúng đúng."

Dẫn hai người vào đồn cảnh sát, Lăng Vô Ưu đụng ngay mặt sư phụ đang định tan làm.

Lăng Vô Ưu: "Sư phụ, tan làm đấy à?"

Cảnh sát Trương quét mắt nhìn hai người sau lưng cô một lượt: "Ờ, ừ."

Lăng Vô Ưu: "Đừng về nữa, có việc rồi."

Cảnh sát Trương: "... Ha ha."

Trong phòng thẩm vấn, một nam một nữ mỗi người chiếm một đầu bàn trái phải, Cảnh sát Trương thở dài, bắt đầu ghi chép: "Hai người tên gì? Đến đây làm gì?"

Người phụ nữ tức giận nói: "Tôi tên Tăng T.ử Tường, hắn là chồng tôi Tả Kiến Nam, tôi đến báo cảnh sát, tôi muốn kiện hắn tội bạo lực gia đình! Cảnh sát Trương, bạo lực gia đình có thể nhốt hắn mấy ngày ạ?"

Vừa nghe cô ấy nói vậy, Tả Kiến Nam đã không ngồi yên được: "Cái gì gọi là tao bạo hành mày hả? Mày không phải cũng đ.á.n.h tao sao? Vậy tao kiện mày bạo hành gia đình đấy!"

Tăng T.ử Tường: "Rõ ràng là mày ra tay trước, chẳng lẽ tao không đ.á.n.h lại mà đứng đó cho mày đ.á.n.h à?"

Tả Kiến Nam: "Không phải chỉ tát mày một cái thôi sao, sao gọi là đ.á.n.h mày?"

"Tát không gọi là đ.á.n.h? Mày đ.á.n.h mạnh đến mức tao ù cả tai rồi! Hơn nữa sau đó không phải mày còn giật tóc bóp cổ tao sao? Mày dám nói không có!?"

"Mày không phải cũng giật tóc bóp cổ tao à? Đồ đàn bà chanh chua! Vợ nhà ai mà õng ẹo như mày hả? Động vào cũng không được nữa chứ gì? Hả?"

"Cười c.h.ế.t, mày còn dám nói..."

"Cãi nhau đủ chưa!"

Cảnh sát Trương gầm lên một tiếng, cuối cùng cũng khiến hai người đang cãi nhau đỏ mặt tía tai im lặng.

Hai tay đang bịt tai của Lăng Vô Ưu cũng được giải phóng.

"Bằng chứng," Cảnh sát Trương đau đầu day day thái dương, chỉ cảm thấy nhức óc, "Hai người có bằng chứng đối phương bạo hành không?"

Tả Kiến Nam xắn tay áo lên, chỉ vào mấy vết móng tay chưa tan hết trên đó: "Đồng chí cảnh sát nhìn xem, đây đều là do cô ta cào tôi đấy!"

Tăng T.ử Tường lấy từ trong túi ra một tờ khăn ướt lau khóe miệng, để lộ vết thương bị kem che khuyết điểm phủ lên: "Đây là do hắn tát tôi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.