Phá Án Cần Người Như Tôi Đây - Chương 514: Không Quen, Chưa Gặp
Cập nhật lúc: 26/01/2026 08:35
Bên trong biệt thự cũng khá đẹp, mang phong cách châu Âu cổ điển, tổng thể trông khá lộng lẫy nhưng không hề dung tục. Thẩm Mộng Hải nói bối cảnh kịch bản của căn biệt thự này thường là các sơn trang, biệt thự nghỉ dưỡng theo mô-típ bão tuyết sơn trang, kịch bản tùy chỉnh cũng thiên về phong cách Kindaichi và Conan.
Tầng hầm là nơi trang điểm và tạo hình, Thẩm Mộng Hải dẫn họ xuống đó trước. Dưới này có mấy phòng để khách hàng sử dụng riêng, bên trong đã có vài chuyên gia tạo hình đang chờ sẵn.
Lăng Vô Ưu ngồi trong phòng hóa trang, Thẩm Mộng Hải đưa cho cô một tập kịch bản không dày lắm, bên trong viết tóm tắt cốt truyện của nhân vật.
“Việc phân vai vốn là bốc thăm ngẫu nhiên trong số các nhân vật cùng giới tính,” Thẩm Mộng Hải ghé sát vào cô thì thầm, “nhưng nếu Vô Ưu không hài lòng với vai này, tôi sẽ lén đổi cho cậu, ai bảo quan hệ chúng ta thân thiết chứ? He he, cậu có thể chọn trước, này, kịch bản đều ở đây.”
Thẩm Mộng Hải vừa nói vừa lấy ra một chồng kịch bản từ phía sau, bìa mỗi cuốn đều vẽ một nhân vật hoạt hình, bên cạnh có giới thiệu đơn giản về tên, tuổi, v. v.
Lăng Vô Ưu liếc qua, thờ ơ nói: “Không sao, tôi lấy vai này.”
Thẩm Mộng Hải lại vui vẻ nói: “Thực ra vai diễn cũng không quan trọng lắm, dù sao mọi người cũng phải cùng nhau giải đố, chỉ là người nhận được kịch bản hung thủ có thể sẽ khó hơn một chút.”
Lăng Vô Ưu: “Ừm.”
Thẩm Mộng Hải đi đưa kịch bản cho người khác, Lăng Vô Ưu giao mặt và tóc cho chị thợ trang điểm, ngồi đó thong thả đọc kịch bản. Trí nhớ của cô tốt, đọc một lần là có thể nhớ đại khái nội dung.
Chị thợ trang điểm miệng ngọt, vừa trang điểm vừa nói “Cảnh sát Lăng da chị đẹp thật”, “Cảnh sát Lăng lông mi chị dài thật”, Lăng Vô Ưu máy móc đáp lại “Cảm ơn”, trong khi não bộ đang đọc kịch bản.
Một lúc sau, Thời Viên sang phòng bên cạnh thay đồ, đi ngang qua chào cô một tiếng, Lăng Vô Ưu tùy ý vẫy tay với anh. Thời Viên thấy đối phương không rảnh để ý đến mình, đứng nhìn một lúc gò má chưa trang điểm xong của cô rồi rời đi.
Sau khi anh đi, chị thợ trang điểm vốn đang nín thở bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng của Thời Viên, có chút phấn khích nói: “Cảnh sát Lăng, vị vừa rồi cũng là đồng nghiệp của chị à?”
Lăng Vô Ưu: “Ừm.”
“Đẹp trai quá!” Chị gái mặt hơi ửng hồng, “Em còn tưởng là diễn viên nào đó chứ!”
Lăng Vô Ưu ngước mắt lên: “Cũng khá đẹp trai.”
Tay cầm cọ trang điểm của chị gái run lên: “Vị cảnh sát này có bạn gái chưa ạ?”
Lăng Vô Ưu: “Ừm.”
“Haiz, đẹp trai thế này quả nhiên có bạn gái rồi.” Chị gái tò mò hỏi: “Muốn biết đối phương là người như thế nào ghê~~ Cảnh sát Lăng chị có quen không ạ?”
Lăng Vô Ưu nghĩ nếu cô trả lời “quen” hoặc “chính là tôi” thì lát nữa sẽ bị hỏi rất nhiều câu hỏi, nên cô nói: “Không quen, chưa gặp.”
Chị gái có vẻ thất vọng: “À… vậy ạ.”
Quả nhiên không hỏi thêm nữa, Lăng Vô Ưu tiếp tục đọc kịch bản.
Nhân vật của cô là một cô gái đào mỏ tâm cơ giả vờ ngây thơ, hiện là tình nhân cũ của một ông già giàu có. Tại sao lại là “cũ”, vì ông già đã qua đời nửa tháng trước, hôm nay đến đây là để chờ chia tài sản cùng các người thừa kế của ông ta.
Ngoài những lời thoại cần thiết để thúc đẩy cốt truyện, kịch bản chỉ cung cấp hướng đi chung của cốt truyện, cho phép người chơi tự do phát huy. Cô không nhận được kịch bản hung thủ, không biết tình tiết bên phía hung thủ có thú vị hơn không.
Lăng Vô Ưu có chút tiếc nuối, cô hơi muốn nhận kịch bản hung thủ để chơi.
Khoảng nửa tiếng sau, Lăng Vô Ưu đã trang điểm và tạo hình xong. Cô nhìn vào gương, người phụ nữ trong đó vừa lạ vừa quen. Bình thường cô không hay trang điểm, có trang điểm cũng là trang điểm như không. Bây giờ qua tay chuyên gia trang điểm, quả thực đã xinh đẹp hơn rất nhiều, lớp trang điểm theo phong cách trong trẻo thuần khiết, khóe mắt hơi ửng hồng trông đáng thương, rất hợp với nhân vật.
Chị gái đưa cho cô một bộ quần áo: “Đây, đây là trang phục nhân vật của cảnh sát Lăng, phiền chị qua phòng thay đồ bên kia thay nhé, chú ý đừng làm lem lớp trang điểm.”
“Được, cảm ơn.”
Nhân vật là cô gái đào mỏ “bạch thiết hắc”, trang phục phối theo phong cách tiểu thư, là một bộ váy dài ôm sát màu đen trắng tinh tế, tôn dáng. Thẩm Mộng Hải chịu chi, chất lượng quần áo rất tốt, cô mặc vào khá thoải mái.
“Cảnh sát Lăng, còn cái này nữa.” Chị thợ trang điểm cài thêm một chiếc kẹp tóc đính đá bạc lên mái tóc ngắn xoăn sóng nhỏ trông có vẻ tùy ý nhưng đã được tạo kiểu rất lâu của cô.
Lăng Vô Ưu xoay người trước gương, cảm thấy bộ đồ này khiến cô trông rất có tiền.
Sự không hợp nhất lớn nhất giữa tạo hình này và cô chính là khuôn mặt lạnh lùng cau có của cô.
Chị thợ trang điểm bên cạnh nói: “Cảnh sát Lăng, chị cười một chút xem? Trông sẽ dịu dàng hơn?”
Cười lạnh, cười mỉa, cười hề hề… những cái này Lăng Vô Ưu rất giỏi.
Nhưng cười dịu dàng…
Lăng Vô Ưu cười một cái.
Chị thợ trang điểm im lặng hai giây: “…Có thể cười tự nhiên hơn một chút ạ.”
Lăng Vô Ưu: “.”
Vẻ tự nhiên nhất của cô là không cười.
Trang điểm tạo hình xong, Lăng Vô Ưu lên sảnh lớn trên lầu, cô là người đến cuối cùng, trên ghế sofa đã có sáu người ngồi, mỗi người mặc một bộ quần áo khác nhau, ăn mặc thế này trông khác hẳn ngày thường.
Đầu tiên là Tống đội, mặt Tống đội được dán một bộ râu giả, ông không tự nhiên gãi gãi chỗ râu giả, mái tóc rối bù được chải chuốt gọn gàng, cộng thêm bộ vest màu xám đậm lịch sự, bỏ qua những cử chỉ và biểu cảm không tự nhiên của ông, trông rất giống một doanh nhân lão luyện trong phim truyền hình.
Bên cạnh Tống đội là Quan T.ử Bình, anh ta ngả ngớn ngồi trên ghế sofa, mặc một chiếc áo sơ mi đen, cổ áo mở hai cúc để lộ làn da màu lúa mì, cộng thêm vẻ mặt cà lơ phất phơ, trông đúng là một công t.ử ăn chơi.
Bên cạnh Quan T.ử Bình là Trì Hề Quan, chiếc áo hoodie hoạt hình màu xám đen cùng với mái tóc ngắn được chải xuống trông rất ngoan, khiến anh như trẻ ra mười tuổi, trở về thời sinh viên, lúc này trong đôi mắt to của anh dường như cũng có sự ngây thơ trong sáng đặc trưng của sinh viên.
Đi qua nữa là Thời Viên, bộ vest đen vừa vặn, kiểu tóc vuốt ngược gọn gàng, khuôn mặt đẹp trai nở nụ cười xa cách, sống mũi hoàn hảo gác trên cặp kính gọng mảnh, thêm vài phần khí chất “cầm thú đội lốt trí thức”, tóm lại là: đẹp trai c.h.ế.t người.
Lăng Vô Ưu ít khi thấy anh đeo kính, không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Đối phương cũng cứ nhìn cô chằm chằm, thấy cô nhìn sang còn cười với cô một cái, Lăng Vô Ưu trong lòng ngứa ngáy không gãi được, vẻ mặt bình tĩnh dời tầm mắt.
Thời Viên chưa từng thấy cô ăn mặc trang điểm tinh tế như vậy, vừa rồi thấy cô từ thang máy đi tới, anh có cảm giác như quen biết lại cô từ đầu. Bộ dạng này khiến Thời Viên nhớ đến những cô gái anh thường gặp trong các buổi giao tế gia đình.
Anh bất giác nghĩ, nếu gia cảnh của Vô Ưu cũng tương tự như anh, thì bây giờ cô sẽ là người như thế nào?
