Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 133: Chẳng Phải Vẫn Bị Tôi Tán Đổ Đó Sao
Cập nhật lúc: 29/03/2026 20:00
“Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tôi đã thích anh ấy rồi. Nhưng tôi không dám bộc lộ, bởi vì trong quãng đời trước đó của mình, bất cứ ai phát hiện tôi là đồng tính đều sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ, rồi lặng lẽ rời xa. Tôi không dám để chuyện đó lộ ra thêm lần nào nữa.”
“Thế nhưng có lẽ những người cùng tần số sẽ tự hút nhau, trong quá trình tiếp xúc, tôi dần cảm nhận được bầu không khí giữa hai chúng tôi có chút mập mờ. Cho đến một lần sau khi rượu quá ba tuần, chúng tôi đã xác nhận quan hệ… Chuyện này đương nhiên phải giữ kín, nhưng ngay cả khi những cử chỉ thân mật giữa tôi và Trình Quy ngày càng nhiều, cũng rất ít người nghi ngờ. Có lẽ họ nghĩ dù sao cũng là con trai, tính tình bộc trực, đùa giỡn thân mật một chút là chuyện bình thường…”
Nói đến đây, hắn dừng lại một lát rồi có chút hụt hẫng bổ sung:
“Cũng có thể là vì Trình Quy quá ưu tú, nên họ căn bản không tin anh ấy lại là người đồng tính…”
“Hoặc là,” Lăng Vô Ưu hảo tâm bổ sung, “họ cảm thấy Trình Quy không đời nào lại nhìn trúng anh.”
Lý Nhược: …
Đến lúc này rồi mà vẫn còn xỉa xói hắn!?
Lăng Vô Ưu thấy sắc mặt hắn khó coi, liền dang hai tay: “Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.”
Bây giờ không phải lúc tranh cãi với cô, Lý Nhược nuốt cục tức xuống, tiếp tục nói:
“Chúng tôi vốn đã hẹn sẽ cùng đi du học ở những quốc gia thân thiện với người đồng tính, chuẩn bị cho thành phố lập nghiệp sau này, nhưng không ngờ bố mẹ Trình Quy lại gấp gáp như vậy, còn chưa đợi chúng tôi tốt nghiệp đã trực tiếp bắt anh ấy đi xem mắt.”
“Thực ra Viên Viên Viên không phải người phụ nữ đầu tiên Trình Quy đi xem mắt, trước cô ấy còn có hai người nữa, nhưng Trình Quy đều khéo léo từ chối. Cho đến khi bố mẹ giới thiệu người thứ ba chỉ trong vòng nửa tháng, anh ấy mới hiểu rằng chuyện này cuối cùng vẫn phải làm theo ý họ.”
“Dù sao không cưới người này thì cũng sẽ có người tiếp theo, phiền phức vô cùng. Vậy thì chọn đại một người. Sau khi tôi và Trình Quy điều tra kỹ sở thích và tính cách của Viên Viên Viên, chúng tôi cảm thấy cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn, nghe lời, nên đã chọn cô ấy.”
Nghĩ đến đây, Lý Nhược hơi đắc ý cười một tiếng: “Sự thật chứng minh mắt nhìn của chúng tôi không sai.”
“Viên Viên là kiểu con gái ngoan điển hình, ở trường nghe lời thầy cô, ở nhà nghe lời bố mẹ, kết bạn thì luôn nghĩ cho cảm nhận của người khác, yêu đương thì phục tùng bạn trai vô điều kiện… Đặc biệt cô ấy còn là con một, gia đình bảo vệ rất tốt, những chuyện lắt léo hiểm độc ngoài xã hội hoàn toàn không biết gì. Thực sự là một cô gái rất biết lo cho gia đình.”
Nụ cười của Lý Nhược rộng hơn một chút, mang theo một tia ghen tị khó hiểu:
“Nếu Trình Quy thích con gái thì nhất định sẽ thích cô ấy. Ngay cả tôi cũng rất thích người bạn như cô ấy, cho dù cô ấy và Trình Quy chỉ là người yêu trên danh nghĩa…”
Nghe đến đây, Lăng Vô Ưu không nhịn được cười khẩy: “Hóa ra cái gọi là ‘thích’ của các người chính là kéo cô ấy vào vũng bùn của các người sao?”
Lý Nhược sững lại, nghiêng mặt đi, nhưng không phủ nhận: “Chúng tôi cũng không muốn như vậy. Nếu người khác không khinh bỉ chúng tôi, nếu bố mẹ thấu hiểu chúng tôi, nếu đàn ông cũng có thể sinh con… thì Viên Viên đã không bị tổn thương. Người sai không phải chúng tôi, mà là thế giới này!”
Tống Vệ An: …
Ông không nhịn được nói: “Câu này nghe quen tai thật đấy.”
Lăng Vô Ưu khẽ cười: “Con lợn xổng chuồng có thể trách người chăn nuôi không trông kỹ, vì con lợn không có não để tự kiềm chế; vậy nên con người không quản được mình mà đi phạm tội rồi quay sang trách xã hội, cũng là vì hắn không có não sao?”
Lý Nhược: …
“Không không, tôi nói chưa chuẩn.” Lăng Vô Ưu nghiêm túc sửa lại, “Đến con lợn còn có dũng khí trốn khỏi chuồng để liều mạng thoát khỏi số phận bị g.i.ế.c thịt, còn các người chỉ dám lấy người khác làm lá chắn, còn bản thân thì lén lút trốn phía sau tận hưởng thứ hạnh phúc nực cười và ghê tởm.”
Lý Nhược c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhìn Lăng Vô Ưu với ánh mắt đầy bất mãn nhưng vẫn không phản bác, chỉ nghiến răng nói: “… Tôi có thể nói tiếp chưa?”
Tống Vệ An giơ tay: “Mời nói.”
Lý Nhược hít sâu một hơi: “Tóm lại, chúng tôi cứ như vậy sống ba năm êm đềm bên nhau với tư cách bộ ba. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi cùng đi du học, cùng đi du lịch, cùng ăn những món ngon… Có đôi khi cuộc sống tốt đẹp đến mức tôi nghĩ cứ ba người sống như vậy cả đời cũng không tệ.”
“Có lẽ…” Trong mắt Lý Nhược hiện lên tia hy vọng đen tối và xảo quyệt, “sẽ có một thời điểm thích hợp để Viên Viên phát hiện ra tình yêu chân thành giữa tôi và Trình Quy. Đến lúc đó, với một người lương thiện như cô ấy, chắc chắn sẽ thấu hiểu cho chúng tôi, và tiếp tục làm vỏ bọc cho hạnh phúc của ba người, đúng không?”
Ý của hắn chính là sau khi biết rõ sự thật, Viên Viên Viên vẫn phải làm một người vợ danh nghĩa ngoan ngoãn, bề ngoài là vợ chồng với Trình Quy, còn sau lưng thì nhường chỗ cho bọn họ.
Tống Vệ An: “…”
Lăng Vô Ưu: “Đỉnh thật đấy.”
Có quá nhiều chỗ để châm chọc, cô cũng lười nói dài dòng, chỉ buông một câu: “Cái da mặt của hai người mà đặt vào hệ thống bề mặt Trái Đất thì chắc cũng gây chấn động đấy.”
Bị mắng quá nhiều, nội tâm Lý Nhược gần như đã tê liệt.
Cái con khỉ!
Nữ cảnh sát này đúng là quá biết mắng người, câu nào cũng khiến hắn tức đến phát điên!
Lý Nhược ôm n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội, da mặt co giật vài cái, uống thêm nửa ly nước rồi mới tiếp tục:
“Kế hoạch không theo kịp thay đổi. Chúng tôi nghĩ thì đẹp đẽ, nhưng bố mẹ Trình Quy và Viên Viên Viên lại không nghĩ như vậy. Quen nhau chưa bao lâu, họ đã bắt đầu thúc ép kết hôn khiến người ta không thở nổi.”
“Tôi bảo Trình Quy nói thật với bố mẹ, nhưng anh ấy không chịu. Anh ấy nói vô ích, nói ra thì bố mẹ chỉ dùng quan hệ để tách hai người ra, đến lúc đó ngay cả bạn bè cũng không làm được, gặp mặt còn khó.”
“Tôi lại bảo hay là hai chúng tôi bỏ trốn ra nước ngoài, bắt đầu lại từ đầu. Nhưng anh ấy nói nếu ra nước ngoài thì gia đình sẽ khóa thẻ, đến lúc đó chỉ dựa vào số tiền tiết kiệm ít ỏi của hai người thì làm sao có thể định cư sinh tồn ở nơi đất khách quê người?”
Nói đến đây, sắc mặt Lý Nhược lộ ra vẻ đau đớn và hung tợn, như hận sắt không thành thép:
“Đúng vậy, mọi người đều nói không sai, Trình Quy là người dịu dàng và biết thấu hiểu, nhưng chỉ có tôi mới biết sự nhu nhược trong tính cách của anh ấy. Anh ấy bị bố mẹ giáo d.ụ.c quá hoàn hảo rồi…”
“Tôi hiểu rõ!” Lý Nhược đột nhiên kêu lên, “Chính vì anh ấy quá nghe lời bố mẹ nên không dám thừa nhận mình là đồng tính, bởi vì chính anh ấy cũng cảm thấy điều đó là đáng hổ thẹn! Bố mẹ anh ấy đã dạy anh ấy như vậy… Tôi có thể nhìn ra, trước khi xác nhận quan hệ, anh ấy đã phải dằn vặt và tự chán ghét bản thân đến mức nào…”
“Nhưng thì có ích gì đâu?” Lý Nhược đột nhiên đổi sắc mặt rồi bật cười, “Chẳng phải cuối cùng vẫn bị tôi tán đổ đó sao?”
Tống Vệ An có chút cạn lời: “Tán đổ được một kẻ nhu nhược như vậy mà anh cũng thấy tự hào sao?”
Lý Nhược: …
Hắn thẹn quá hóa giận, gầm lên: “Các người thì biết cái gì? Các người có biết riêng thời đại học có bao nhiêu cô gái theo đuổi Trình Quy không? Tôi có thể chiến thắng được từng ấy người, chẳng lẽ không có quyền đắc ý sao!”
