Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 147: Cô Còn Thực Sự Nói Ra À

Cập nhật lúc: 29/03/2026 20:02

Cuộc thẩm vấn Phạm Viện, hay còn gọi là Phương Viên, do Lăng Vô Ưu và Tống Vệ An tiến hành.

“Ba năm trước, cô và Trình Quy quen nhau trên một ứng dụng xã hội tên là SAME.” Lăng Vô Ưu lật xấp tài liệu dày cộm trong tay, bên trên chi chít những dòng tin nhắn. “Khi đó, đây vẫn là một ứng dụng ‘cỏ’, không cần xác thực danh tính, bên trong đủ loại người, thượng vàng hạ cám.”

“Vì thông tin ẩn danh, ngoài những người thật lòng kết bạn thì các kiểu gạ gẫm tình một đêm hay tội phạm cũng không hiếm. Mãi đến sau khi ứng dụng bị phanh phui và bị cấp trên chấn chỉnh, lúc đó mới đưa vào xác thực tên thật và hệ thống chống l.ừ.a đ.ả.o. Nhưng thời điểm cô và Trình Quy quen nhau, bên trong vẫn rất hỗn loạn.”

“Cơ chế ghép đôi cho rằng độ tương hợp của hai người đạt 99,9%, thế là hai người cứ thế trò chuyện qua lại, dần nảy sinh thiện cảm rồi quyết định gặp mặt.”

“Trùng hợp là cả hai đều ở thành phố Hải Châu. Anh ta là sinh viên sắp tốt nghiệp, còn cô là nhân viên văn phòng đã đi làm được một hai năm. Nhìn trên bản đồ thì khoảng cách cũng không xa. Có lẽ khi đó cô từng kỳ vọng về một mối tình chị em ngọt ngào sắp bắt đầu?”

“Nhưng đáng tiếc.” Lăng Vô Ưu mỉm cười, đẩy một tờ giấy in màu đến trước mặt Phạm Viện. “Cô quên mất rằng lúc đăng ký tài khoản, thông tin cô điền là tùy tiện. Những thứ như chiều cao, học vấn, sở thích thật giả không quan trọng, nhưng giới tính của cô…”

“Lại điền là nam.”

Sắc mặt Phạm Viện lập tức cứng đờ. Cô ta nhìn vào tờ giấy, ảnh đại diện quen mà lạ, là một chú mèo máy màu xanh, biệt danh “Phương Phương Viên Viên”.

Rất trung tính.

Lăng Vô Ưu quan sát phản ứng của cô ta rồi nói tiếp:

“Khi điền thông tin, có lẽ cô chỉ tiện tay hoặc muốn bảo vệ bản thân nên chọn giới tính nam, nhưng Trình Quy lại luôn tưởng cô là đàn ông thật. Khi trò chuyện, hai người hầu như không nhắc đến chuyện này, còn cô thì đã quên mất thông tin cá nhân, mặc định đối phương nghĩ mình là nữ nên mới bắt đầu mập mờ với anh ta.”

“Sau đó hai người gặp mặt.” Nói đến đây, Lăng Vô Ưu bật cười. “Tôi thật sự tò mò cảnh tượng lúc đó. Cô Phạm, cô có thể kể lại không?”

Phạm Viện: …

Gương mặt cô ta tái đi, miễn cưỡng nở nụ cười: “Cô thực sự muốn nghe?”

“Muốn.”

Phạm Viện hít sâu một hơi, vậy mà lại thật sự đồng ý: “Được thôi, chuyện này tôi giữ trong lòng lâu rồi, cũng không biết nói với ai, hôm nay nói ra cho nhẹ người!”

Tống Vệ An kinh ngạc: Không phải chứ, cô còn thật sự nói ra à??

Phạm Viện nhớ lại cảnh tượng hôm đó, không nhịn được hừ lạnh: “Cô nói đúng, lúc nhắn tin anh ta luôn coi tôi là đàn ông, nhưng tôi không biết, gặp mặt rồi cũng không biết! Lúc đó tôi chỉ thấy hơi lạ, ánh mắt anh ta nhìn tôi có chút… ngập ngừng.”

“Nhưng tôi không nghĩ nhiều, vì anh ta là người đàn ông ‘chất lượng’ nhất mà tôi từng gặp, tôi muốn giữ anh ta lại. Sau đó chúng tôi phát triển thành quan hệ bạn tình. Mấy lần đầu anh ta luôn rất khó ‘lên’, tôi còn tưởng anh ta có vấn đề, sau này mới biết là vì anh ta không thích phụ nữ.”

“Thế nhưng dù không thích phụ nữ, sau khi thân thiết với tôi, anh ta vẫn có thể cương cứng. Khi đó tôi tưởng là do tình cảm đã đủ sâu, nhưng hóa ra là gu t.ì.n.h d.ụ.c của anh ta bị thay đổi! Từ đồng tính thành song tính, phi! Tra nam! Ghê tởm!”

Phạm Viện tức giận đến mức gương mặt có phần dữ dội:

“Tôi thật lòng muốn ở bên anh ta, nhưng anh ta chỉ muốn lên giường với tôi. Tuy quen nhau trên SAME, nhưng tôi biết ứng dụng đó rất hỗn loạn nên không muốn anh ta tiếp tục sử dụng. Anh ta miệng thì đồng ý, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng anh ta vẫn lén lút tìm người khác sau lưng.”

“Tôi không biết mật khẩu điện thoại nên không kiểm tra được, nhưng cũng không muốn đào sâu, sợ sự thật sẽ tàn nhẫn như tôi nghĩ. Cho đến sinh nhật anh ta, tôi nói dối là đi công tác, thực chất lén đến trường để tạo bất ngờ. Nhưng không ngờ lại nhìn thấy anh ta và… bạn gái của anh ta.”

“Đúng.” Phạm Viện thở dài. “Chính là Viên Viên.”

Vừa dứt lời, cô ta lại cười khẩy: “Thực ra bên cạnh còn có một người đàn ông nữa, chính là Lý Nhược. Lúc đó tôi đã bỏ qua anh ta, giờ nghĩ lại thấy cũng buồn cười, một lần bắt quả tang được hai kẻ thứ ba! À, cũng không đúng, xét theo thời gian thì tôi và Viên Viên mới là kẻ thứ ba.”

“Dù sao, sau khi phát hiện chuyện đó, tôi đã chấm dứt quan hệ với anh ta.” Phạm Viện khựng lại, rồi bổ sung. “Không thể gọi là chia tay, chỉ là kết thúc quan hệ bạn tình. Nhưng không lâu sau, tôi phát hiện mình mang thai.”

“Được rồi, tôi thừa nhận.” Cô ta thở hắt ra, trên mặt hiện rõ vẻ hối hận. “Lúc đó tôi bị tình cảm làm mờ mắt, cứ nghĩ anh ta sẽ vì đứa bé mà rời bỏ Viên Viên, quay lại sống t.ử tế với tôi. Nhưng anh ta rất dứt khoát, ép tôi phá t.h.a.i ngay lập tức.”

“Tôi không chịu, thế là anh ta dùng quan hệ khiến tôi bị công ty sa thải, còn đe dọa nếu dám nói ra chuyện này hoặc không phá bỏ đứa bé thì sẽ khiến tôi không thể sống nổi ở Hải Châu.”

Phạm Viện dang tay: “Anh ta đã nói đến mức đó, một người ngoại tỉnh như tôi còn làm gì được? Đành nghe lời mà phá thai. Sau đó Trình Quy còn bảo tôi quay lại công ty cũ làm việc, nhưng tôi không muốn nữa. Tôi tìm công việc mới, bắt đầu lại từ đầu, tiện thể phẫu thuật thẩm mỹ, tập gym để nâng cấp bản thân.”

“Nhưng sau cú sốc đó, tôi bắt đầu chán ghét đàn ông. Đồng nghiệp hay bạn bè bình thường thì không sao, nhưng chỉ cần có người đàn ông bày tỏ thiện cảm là tôi thấy buồn nôn. Ban đầu chỉ là bài xích tiếp xúc, dần dần chuyển sang phản ứng sinh lý. Có lúc tôi còn nghĩ, giá mà mình thích phụ nữ thì tốt biết mấy.”

“Không biết có phải do tự ám thị quá mạnh hay không, một ngày nọ tôi nhận ra mình không chỉ không bài xích đồng tính nữ mà còn có ham muốn với phụ nữ. Nhưng tôi không thấy điều đó có gì xấu.” Phạm Viện mỉm cười đầy ẩn ý. “Cái xấu duy nhất là lại yêu một người có liên quan đến Trình Quy.”

Tống Vệ An hỏi: “Viên Viên Viên?”

“… Ừ.” Phạm Viện thản nhiên thừa nhận. “Thực ra tôi quen cô ấy từ rất sớm. Hai năm trước, chúng tôi tình cờ gặp nhau trong khu chung cư Đô Mỹ, tôi nhận ra ngay cô ấy là bạn gái của Trình Quy. Với mục đích dò hỏi tin tức, tôi tiếp cận cô ấy, nhưng trong quá trình đó lại dần bị thu hút.”

“Trong lời cô ấy, Trình Quy là một người bạn trai hoàn hảo, nhưng chỉ mình tôi biết hắn ghê tởm đến mức nào. Tôi không muốn họ ở bên nhau, nhưng tôi có thể nói gì? Tôi và Trình Quy từng gặp mặt, nhưng sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, anh ta hoàn toàn không nhận ra tôi.”

“Biết Viên Viên sắp kết hôn, tôi thật sự rất giằng xé. Nếu nói ra sự thật, chắc chắn không thể tiếp tục làm bạn, nhưng nếu không nói…” Đến đây, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Phạm Viện chợt giãn ra, cô ta nở nụ cười như đang xem một vở kịch hay. “May mà ông trời không nỡ để cô ấy rơi vào miệng cọp, đã để tôi phát hiện ra bức thư tuyệt mệnh của Lý Nhược.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.