Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 157: Trạng Thái Tinh Thần Của Sinh Viên Thời Nay

Cập nhật lúc: 29/03/2026 21:01

Tống Vệ An nhớ lại lời của pháp y Chương lúc nãy, bèn hỏi thêm: “Trước khi đi vệ sinh, cô bé có ăn thứ gì không?”

Chu Phi Phi ngẫm nghĩ: “Chúng cháu tập thể d.ụ.c rất mệt nên đều tự mang theo nước… Ngữ An không ăn gì cả, chỉ uống một chút nước thôi.”

“Nước ở đâu?”

Chu Phi Phi chỉ về phía không xa: “Lớp cháu tập thể d.ụ.c ở khoảnh sân đó, nước đều được để tập trung một chỗ.”

Cô bé dẫn nhóm Lăng Vô Ưu đi tới. Cách đó khoảng hai mươi, ba mươi mét, dưới một gốc cây, họ thấy khá nhiều chai nước khoáng nằm rải rác, xen lẫn với vài chiếc bình nước cá nhân. Bên cạnh còn có một số túi xách nhỏ, có lẽ vì sự việc xảy ra quá đột ngột nên khi các sinh viên bị giải tán, họ không kịp thu dọn đồ đạc.

Trì Hề Quan đếm sơ qua, có ít nhất mười bảy, mười tám chai nước khoáng và bảy, tám chiếc bình nước: “Em có biết cái nào là của Trương Ngữ An không?”

Chu Phi Phi cúi xuống, đầu tiên cầm lấy một chiếc bình nước thủy tinh màu cam trong suốt, sau đó hơi do dự rồi chỉ vào chai nước khoáng cạnh đó: “Chắc là cái này, em nhớ chai nước của Ngữ An để ngay cạnh đồ của em.”

Tôn Bình đứng phía sau nói theo: “Em cũng nhớ là cái này.”

Lăng Vô Ưu đã đeo găng tay, cô cầm chai nước khoáng lên, phát hiện lượng nước bên trong còn khá nhiều, chỉ vơi đi khoảng hai, ba ngụm. Cô vặn thử nắp chai, thấy hơi lỏng, đúng là đã từng được mở.

Thời Viên đứng bên cạnh, thuần thục rút túi đựng vật chứng ra, mở rộng để Lăng Vô Ưu bỏ vào.

Tống Vệ An nhìn chằm chằm chiếc bình nước trong tay Chu Phi Phi, một tay chống hông, đột nhiên ra lệnh: “Thu gom hết số bình nước này lại, mang về kiểm tra toàn bộ. Nếu có sinh viên nào yêu cầu bồi thường, phiền cô Phương đăng ký giúp chúng tôi, sau này sẽ thống nhất bồi thường.”

Phương Tinh Tinh gật đầu: “Vâng, được.”

Lời ông vừa dứt, Thời Viên lại mở thêm một chiếc túi vật chứng, đưa đến trước mặt Chu Phi Phi: “Bạn học Chu, phiền em.”

Chu Phi Phi ngước nhìn Thời Viên, thấy gương mặt điển trai với nụ cười nhẹ nhàng của anh, chút bất mãn trong lòng liền tan biến. Cô bé thẹn thùng gật đầu, cẩn thận đặt bình nước vào túi vật chứng, còn lén nhìn anh thêm vài lần.

Lăng Vô Ưu đứng bên cạnh quan sát rõ ràng, không nhịn được khẽ bật cười.

Thời Viên nhìn cô: “Sao vậy?”

Lăng Vô Ưu đáp: “Chỉ thấy hơi buồn cười thôi.”

Thời Viên: ?

Lại là kiểu trả lời có cũng như không.

Sau khi thu thập xong bình nước, Tống Vệ An bảo họ mang lên xe, còn mình thì nhờ Phương Tinh Tinh thu thập mẫu DNA của toàn bộ sinh viên có mặt trong tiết thể d.ụ.c, bao gồm cả giáo viên. Lăng Vô Ưu đứng bên cạnh nghe, kịp thời xen vào:

“Đội trưởng Tống, nếu nguyên nhân cái c.h.ế.t đúng như phán đoán ban đầu của bác sĩ Chương là ngộ độc dẫn đến t.ử vong đột ngột, có lẽ chúng ta nên lấy lời khai của bạn cùng phòng và bạn học của Trương Ngữ An.”

Tống Vệ An gật đầu: “Đúng vậy. Vậy phiền cô Phương sắp xếp cho chúng tôi mượn hai phòng học, được không? Chúng tôi cố gắng giải quyết xong trong hôm nay.”

Phương Tinh Tinh đương nhiên muốn chuyện này sớm kết thúc nên lập tức gật đầu: “Được, tôi đi sắp xếp ngay. Bây giờ cũng hơn năm giờ rồi, tranh thủ lúc này, hay mời các anh cảnh sát sang căng tin trường dùng bữa?”

Có thực mới vực được đạo, tối nay chưa biết phải làm đến bao giờ, Tống Vệ An khách khí nhận lời: “Vậy làm phiền cô.”

“Không phiền chút nào.”

Để tránh gây ra hoảng loạn không cần thiết, Phương Tinh Tinh dẫn họ lên khu nhà ăn dành riêng cho giáo viên ở tầng ba. Tuy nhiên, đúng lúc tiết học cuối cùng của buổi chiều vừa kết thúc, rất đông sinh viên đang đổ về phía căng tin. Nhóm Lăng Vô Ưu mặc đồng phục cảnh sát chỉnh tề, muốn không bị chú ý gần như là điều không thể.

Khi họ chen lên lầu, những tiếng bàn tán không ngừng lọt vào tai, chủ yếu chia thành ba kiểu.

Đầu tiên là kiểu hoàn toàn không biết gì nhưng suy đoán lung tung:

“Trời ơi, sao nhiều cảnh sát thế? Có chuyện gì vậy?”

“Có phải sắp thanh tra lãnh đạo trường không? Tham ô à!?”

“Cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi.”

“Hay là có ai áp lực thi thạc sĩ quá nên nhảy lầu?”

Kế đến là kiểu biết chút ít nhưng suy nghĩ cực đoan:

“Không lẽ chuyện con bạn tớ nói là thật?”

“Chuyện gì?”

“Ở sân vận động ấy… nhà vệ sinh hình như có người c.h.ế.t…”

“Trời ơi, thật hay giả vậy?”

“Không đúng, tớ nghe nói là có ma.”

“Ma cái gì, có ma thì gọi cảnh sát làm gì?”

Cuối cùng là kiểu chẳng quan tâm gì, chỉ mải ngắm trai đẹp:

“Đẹp trai quá! Anh cảnh sát kia đẹp trai thật!”

“Tớ lại thích anh đầu đinh cơ!”

“Anh mắt to đáng yêu nhất!”

“Có mỗi tớ thấy chị cảnh sát kia ngầu quá sao, chị ơi…”

Lăng Vô Ưu xoa tai, cảm thấy trạng thái tinh thần của sinh viên thời nay dường như có chút bất thường.

Tuy vậy, đồ ăn ở căng tin Đại học Lạc Mỹ vẫn khá ngon, nếu bỏ qua những ánh mắt tò mò kia.

6 giờ 10 phút tối, Đội Hình sự số 1 có mặt tại phòng A1-302, tòa nhà khu A của Đại học Lạc Mỹ, bắt đầu lấy lời khai các nhân chứng liên quan đến nạn nhân Trương Ngữ An.

Lăng Vô Ưu lấy điện thoại ra xem, phát hiện Thẩm Mộng Hải đã trả lời tin nhắn từ sớm, còn gửi một đoạn rất dài. Đại ý là Thẩm Phán Phán đang ở trường, hỏi cô vì sao lại hỏi chuyện đó, có phải định kể cho Thẩm Phán Phán nghe mà không kể cho anh ta hay không.

Anh ta gửi hơn mười tin nhắn, Lăng Vô Ưu chỉ trả lời một câu duy nhất:

[Đã đọc.]

Thẩm Mộng Hải: ?

Lăng Vô Ưu và Thời Viên ngồi trong lớp học, cửa phòng vang lên một giọng nữ: “Em vào được không?”

Hai người ngẩng đầu nhìn, là Chu Phi Phi vừa gặp lúc nãy. Thời Viên nói: “Mời bạn vào.”

Chu Phi Phi rón rén bước vào, ngồi xuống trước mặt hai người, ánh mắt lén liếc Lăng Vô Ưu rồi dừng lại ở Thời Viên: “Hai anh chị cảnh sát… hai người muốn hỏi gì thì cứ hỏi.”

Rõ ràng khi đối diện với Chu Phi Phi, Thời Viên là người phù hợp để đặt câu hỏi hơn. Lăng Vô Ưu liếc anh một cái, đối phương lập tức hiểu ý:

“Bạn Chu Phi Phi đúng không? Mối quan hệ giữa em và Trương Ngữ An như thế nào?”

Ánh mắt Chu Phi Phi d.a.o động: “Em và Ngữ An là bạn cùng phòng, chắc chắn thân hơn bạn học bình thường một chút, nhưng bọn em cũng mới quen nhau chưa lâu, nói là rất thân thì cũng không hẳn.”

Thời Viên hỏi tiếp: “Phòng ký túc xá của các em có tổng cộng bốn người, đúng không?”

“Vâng.”

“Ngoài em, Trương Ngữ An, Tôn Bình, còn một người nữa là ai?”

Sắc mặt Chu Phi Phi thoáng chững lại trong chớp mắt, nhưng nhanh ch.óng đáp: “Còn một người tên là Ngải Nhược Vũ.”

Thời Viên không bỏ qua sự thay đổi đó, tiếp tục truy hỏi: “Theo em, mối quan hệ của bốn người như thế nào? Ví dụ như ai thân với ai, hoặc giữa ai với ai có mâu thuẫn?”

Chu Phi Phi hơi nhíu mày, dường như đang cân nhắc cách diễn đạt: “Em, Tôn Bình và Ngữ An khá hợp tính nhau, còn với Ngải Nhược Vũ thì không thân lắm.”

“Vậy còn Tôn Bình và Trương Ngữ An?”

“Họ cũng vậy, không nói chuyện nhiều với Ngải Nhược Vũ.”

Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Vậy là ba người các em lập thành một nhóm riêng, cô lập Ngải Nhược Vũ?”

“Không phải!” Chu Phi Phi vội vàng nói, có chút kinh ngạc, “chúng em không cô lập cậu ấy, chỉ là không đi chơi cùng thôi, bình thường vẫn có nói chuyện… Thật sự không phải như vậy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.