Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 166: Kẻ Đáng Hận

Cập nhật lúc: 29/03/2026 22:01

Quan T.ử Bình nhìn người đàn ông, hỏi: “Ông là?”

Người đàn ông đáp: “Cha của t.ử thi.”

Câu trả lời này thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Điều kỳ lạ không nằm ở thân phận, mà là cách dùng từ của ông ta: “cha của t.ử thi”, nghe như đang nói về một mối quan hệ chẳng liên quan của một người xa lạ. Bình thường, ít nhất người ta cũng sẽ nói như người phụ nữ kia: “con gái tôi”.

Nhưng ông ta dường như đang giới thiệu bản thân từ góc nhìn của một người thứ ba, thậm chí còn thản nhiên chấp nhận danh xưng “tử thi” dành cho con gái mình.

Lăng Vô Ưu cảm thấy ngôn ngữ đúng là một thứ rất kỳ diệu. Chỉ qua năm chữ đơn giản, cô đã có thể nhìn ra phần nào mối quan hệ giữa hai cha con này.

Cô thử đoán: cha mẹ nạn nhân chắc đã ly hôn từ lâu, Trương Ngữ An sống với mẹ, còn người cha nhiều lắm chỉ chu cấp chút tiền, cả năm chẳng gặp được mấy lần. Thậm chí có thể ông ta đã có gia đình mới, đang nuôi những đứa con khác.

Người đàn ông mất kiên nhẫn tặc lưỡi: “Xác cũng nhận rồi, tôi đi được chưa? Đêm hôm khuya khoắt bắt người ta chạy tới đây, thật là…”

Lăng Vô Ưu không thấy lạ với thái độ này: “Ký tên vào thông báo giải phẫu t.ử thi là có thể rời đi. Nếu ông còn thắc mắc về nguyên nhân cái c.h.ế.t của nạn nhân thì có thể hỏi chúng tôi…”

“Không vấn đề gì, không vấn đề gì hết!” Người đàn ông bật màn hình điện thoại xem giờ. “Chữ tôi ký rồi, không còn việc gì thì tôi đi đây. Sau này có việc gì… cũng đừng tìm tôi, cứ tìm mẹ nó là được.”

Nói xong, ông ta quay người rời đi, không chờ ai kịp phản ứng.

Mẹ của Trương Ngữ An nhìn theo bóng lưng chồng cũ, mày nhíu c.h.ặ.t hơn, nhưng không nói gì, chỉ hỏi: “Tôi nghe pháp y nói Ngữ An c.h.ế.t do trúng độc. Về phía hung thủ, cảnh sát đã có manh mối chưa?”

Quan T.ử Bình thành thật trả lời: “Hiện tại mới chỉ khoanh vùng được vài nghi phạm.”

Người phụ nữ thở dài, vẻ mặt có chút u ám: “Thực ra bình thường tôi cũng không quản con bé nhiều. Dù sao nó cũng đã trưởng thành, có thể tự chăm sóc bản thân… Tôi và bố nó ly hôn từ sớm, giờ ai cũng có gia đình riêng, ngày thường ngoài công việc còn phải lo cho con nhỏ… Đối với Ngữ An… đúng là có chút thiếu sót.”

Lăng Vô Ưu quan sát sắc mặt bà, nói với vẻ như hiểu rõ: “Giờ Trương Ngữ An c.h.ế.t rồi, hòn đá trong lòng bà chắc cũng nhẹ đi rồi nhỉ?”

Người phụ nữ ngẩn ra, kinh ngạc: “Đá gì cơ… Cô đang nói cái gì vậy? Ngữ An là con gái tôi nuôi từ nhỏ mà!”

Lăng Vô Ưu nghĩ, nuôi lớn một đứa trẻ thực ra cũng không quá phức tạp. Sinh mạng vốn rất kiên cường, chỉ cần có cái để ăn là có thể sống, dù là sâu bọ hay vỏ cây cũng vậy: “Cho hỏi lần cuối cùng bà nói chuyện điện thoại với Trương Ngữ An là khi nào?”

“Điện thoại?”

Mí mắt người phụ nữ giật nhẹ. Bà nhanh ch.óng nhớ ra, đó là ngày cuối cùng của tháng trước, khi Trương Ngữ An gọi xin tiền sinh hoạt phí. Sau khi bà chuyển hai nghìn tệ mà không nói thêm gì, hai người cũng không liên lạc nữa. Từ khi Trương Ngữ An lên đại học, việc liên lạc mỗi tháng của họ gần như chỉ dừng lại ở đó.

Nhìn vẻ chột dạ của bà, Lăng Vô Ưu không nói thêm gì, chỉ khách sáo vài câu như khi nào có kết quả sẽ thông báo, rồi tiễn bà rời đi.

“Xem ra Trương Ngữ An cũng khá đáng thương,” Quan T.ử Bình xoa cằm cảm thán, “Trẻ không có cha mẹ dạy dỗ đúng cách đúng là dễ đi sai đường. Đây gọi là ‘kẻ đáng hận tất có chỗ đáng thương’ sao?”

Lăng Vô Ưu hỏi: “Anh Quan, vậy anh thấy câu ‘kẻ đáng hận tất có chỗ đáng thương’ là đúng không?”

Quan T.ử Bình suy nghĩ: “Cũng không hẳn. Có những người sinh ra đã ác, dù được yêu thương đầy đủ vẫn làm việc xấu.”

“Vậy anh nghĩ, một người sinh ra đã ác có thể lấy ‘chỗ đáng thương’ của mình làm lý do cho những ý niệm xấu xa không?”

“Cái này…” Quan T.ử Bình gãi đầu, nhưng chỉ chạm vào cái đầu trọc lốc, “Chắc là tùy từng người.”

“Vậy nên,” Lăng Vô Ưu nói, “muốn hiểu một người, chỉ cần nhìn vào hiện tại của họ là đủ. Còn tiền căn hậu quả đều là những thứ có thể bị hư cấu. Ví dụ như Trương Ngữ An, chỉ cần biết cô ta thích cô lập và bắt nạt người khác, vậy là đủ để kết luận cô ta là kẻ đáng hận.”

“Còn việc cô ta đáng hận vì đáng thương, hay đáng thương trong lúc đáng hận, không phải điều chúng ta cần cân nhắc. Tôi ghét nhất kiểu ‘cô ta đáng hận nhưng có lý do’, nghe thật ngu xuẩn.”

“Oa!” Quan T.ử Bình vỗ đầu cô, “Tiểu Lăng, em nghĩ sâu sắc thật, còn thấu đáo hơn cả anh.”

Lăng Vô Ưu né đầu: “Đừng vỗ đầu em, sẽ bị lùn đi đấy.”

Quan T.ử Bình: …

“Được rồi, không vỗ nữa. Em đợi chút, anh vào lấy báo cáo.”

“Ừ.”

“Quả nhiên là trúng độc Kali Xyanua sao?” Tống Vệ An trợn mắt đọc báo cáo, “Máu tĩnh mạch giàu oxy, bề mặt t.ử thi có vết hoen đỏ tươi, đa số màu đỏ anh đào, da mặt và môi tím tái. Niêm mạc dạ dày xuất huyết diện rộng, phát hiện ion xyanua…”

Ông gật đầu: “Xác định là trúng độc xyanua, đường uống. Trên cơ thể không có vết thương nào khác, ngoại trừ sáu lỗ nhỏ ở lòng bàn chân trái… cái này chúng ta đã biết.”

“Trong mười bảy chai nước khoáng và tám bình nước thu thập được, đều khớp với sinh viên học Thể d.ụ.c. Trong chai của Trương Ngữ An phát hiện lượng lớn Kali Xyanua… Ừm, Chu Phi Phi và Tôn Bình cũng nói cô ta uống nước xong mới đi vệ sinh đúng không?”

Trì Hề Quan: “Vậy là hung thủ đã hạ độc vào chai nước của cô ta?”

Tống Vệ An không trả lời ngay, đọc tiếp rồi nói: “Hiện tại, trong vật chứng thu thập được, chỉ phát hiện chất độc trong chai nước này.”

Lăng Vô Ưu cầm báo cáo xem, đúng là như vậy. Thứ cô nghi ngờ ban đầu là t.h.u.ố.c lá điện t.ử, nhưng sau khi phân tích, bên trong chỉ là tinh dầu bình thường.

Thời Viên hỏi: “Trên chai nước có dấu vân tay của những ai?”

Lăng Vô Ưu liếc qua, hơi khựng lại: “Của chính nạn nhân… và Ngải Nhược Vũ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.