Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 199: Trọng Điểm Không Phải Cái Đó
Cập nhật lúc: 31/03/2026 23:01
Trịnh Tương Nguyệt cùng cô bạn thân là sinh viên đại học Hiểu Anh đến một khu chung cư gần làng đại học nơi Hiểu Anh đang theo học. Khu này đã có tuổi đời khá lâu, cơ sở vật chất và kiến trúc không còn mới, dọc đường đi thường thấy người trung niên và người già dắt trẻ con đi dạo.
“Đây là một tiệm làm móng mới mở. Em thấy có bạn học đề xuất trong hội nhóm của trường, sau đó em đã đến làm một lần, giá rẻ mà chất lượng rất tốt!”
Hiểu Anh vừa xem định vị trên điện thoại vừa dẫn Trịnh Tương Nguyệt vào thang máy tòa nhà số 4. “Có điều nơi làm việc của chị ấy là tại nhà riêng. Chị ấy là một bà mẹ bỉm sữa, đôi khi con nhỏ khóc sẽ hơi ồn một chút…”
Trịnh Tương Nguyệt không để tâm, thậm chí còn có chút hào hứng: “Chị chưa từng đến nhà người khác làm móng. Đây là trào lưu của sinh viên các em à?”
Hiểu Anh gãi đầu: “Cũng không hẳn… À đúng rồi, hôm nay em không có tiết. Chị Tương Nguyệt, hôm nay chị không phải đi làm sao?”
Trịnh Tương Nguyệt chớp mắt: “Đi làm là gì? Làm gì mà phải đi?”
Hiểu Anh: “??”
Trong lúc trò chuyện, thang máy đã đến tầng. Hai người bước ra, nhìn quanh một chút, Hiểu Anh nói: “Là căn 1802 bên tay phải.”
Cô ấy đi tới cửa, nhấn chuông, đợi nửa phút vẫn không thấy ai mở.
“Lạ thật…” Hiểu Anh xem lại lịch sử trò chuyện. “Hẹn lúc mười hai giờ rưỡi mà. Để em nhắn WeChat hỏi thử…”
Sau khi nhắn tin, Hiểu Anh lại bấm chuông thêm lần nữa, định nếu vẫn không có ai mở cửa thì sẽ gọi điện. Đúng lúc đó, Trịnh Tương Nguyệt nói: “Hình như chị nghe thấy bên trong có tiếng động, chắc là có người ra mở cửa.”
Hiểu Anh thở phào: “Vậy thì tốt, hy vọng không bị cho leo cây.”
Rất nhanh, trong cửa vang lên tiếng mở khóa. Hai người vô thức sáng mắt chờ đợi. Chỉ nghe một tiếng “cộp”, cánh cửa hé ra một khe nhỏ, rồi từ từ mở rộng, một bóng người dần hiện ra.
Một chiếc váy dài màu xám, bên ngoài là áo cardigan mỏng màu nâu nhạt. Mái tóc dài hơi rối buông xuống vai. Trên gương mặt trắng bệch như tờ giấy, điểm nổi bật duy nhất là vết thương đã đóng vảy trên trán, nhưng vẫn rỉ m.á.u, một vệt m.á.u trượt dọc sống mũi xuống cằm…
Như thể gương mặt mỏng manh ấy bị xé làm đôi.
Ánh mắt người phụ nữ rã rời, thần sắc mờ mịt. Nhìn hai người đứng trước cửa, cô ta khàn giọng: “Các người… là…”
Trịnh Tương Nguyệt, dù đã ngoài bốn mươi, từng trải nhiều và lại dễ dàng tiếp nhận cái mới, phản ứng nhanh hơn Hiểu Anh đang đứng sững. Bà nở một nụ cười có phần kinh ngạc nhưng vẫn giữ được lịch sự:
“Chào cô, chúng tôi đến làm móng. Cô không sao chứ? Trông cô bị thương khá nặng… Hay để chúng tôi đưa cô đến bệnh viện? Hoặc gọi xe cấp cứu?”
Người phụ nữ như bừng tỉnh, chậm chạp đưa tay sờ trán, chạm phải một bàn tay đầy m.á.u. Đồng t.ử cô ta chợt co giãn dữ dội, như nhớ ra điều gì, lùi lại hai bước rồi từ từ quay đầu nhìn vào trong nhà. Ngay sau đó, cô ta như mất hết sức lực, ngã quỵ xuống đất.
Cùng lúc ấy, theo cú ngã của cô ta, Trịnh Tương Nguyệt và Hiểu Anh cũng nhìn rõ cảnh tượng bên trong căn phòng.
“A a a a a!!”
Tiếng hét này là của Hiểu Anh. Trời mới biết, một nữ sinh năm ba như cô ấy, thấy cảnh này mà không ngất xỉu đã là rất khá.
Tim cô ấy như muốn ngừng đập, chân mềm nhũn, chỉ có thể bám c.h.ặ.t lấy Trịnh Tương Nguyệt như gấu túi.
Trịnh Tương Nguyệt tuy cũng bị dọa giật mình, nhưng thuộc kiểu người bình thường tùy hứng, gặp chuyện lớn lại cực kỳ bình tĩnh. So với hai người bên cạnh gần như đứng không vững, đôi giày cao gót của bà vẫn đứng chắc chắn, chỉ có bàn tay cầm điện thoại hơi run:
“Đừng… đừng sợ, để chị gọi điện cho con trai. Con trai chị là cảnh sát…”
Hiểu Anh đang bám trên người bà bỗng giật mình: “Chị Tương Nguyệt, chị có con trai rồi à?”
Trịnh Tương Nguyệt ho khan: “Ui dào, trọng điểm không phải cái đó.”
Đúng vậy, bây giờ trọng điểm là tìm cảnh sát…
Hiểu Anh sững người: “Hả?? Con trai chị sao lại là cảnh sát? Rốt cuộc chị bao nhiêu tuổi vậy?”
Trịnh Tương Nguyệt: …
Câu hỏi này bà không trả lời, huống hồ lúc này đâu phải trọng điểm!
“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
Điện thoại đã thông. Nghe giọng con trai út, Trịnh Tương Nguyệt lập tức bình tĩnh hơn, giọng cũng không còn run: “Tiểu Viên, mẹ nói con nghe, con đừng sợ…”
Nói đến đây, bà chợt nhớ con mình là cảnh sát, liền đổi giọng: “À không phải… Mẹ đang ở một hiện trường vụ án. Theo quan sát thì trong nhà có người c.h.ế.t, dưới đất toàn m.á.u, có một t.h.i t.h.ể nằm giữa phòng… Con mau tới đây! Mẹ đang ở…”
Bà quay sang Hiểu Anh: “Ở đâu nhỉ?”
Hiểu Anh run rẩy: “Chung… chung cư Tinh Hoa, tòa 4, phòng 1802.”
Trịnh Tương Nguyệt: “Chung cư Tinh Hoa, tòa 4, phòng 1802! Con mau tới đây!”
Lúc này, Thời Viên đang ở văn phòng. Ban đầu anh còn hơi ngơ ngác khi nhận cuộc gọi, nhưng khi nghe đến “hiện trường vụ án”, “người c.h.ế.t”, thần kinh lập tức căng lên. Anh im lặng nghe hết, rồi hỏi: “Mẹ, ngoài mẹ ra còn có mấy người?”
Trịnh Tương Nguyệt đếm: “Người sống có ba, người c.h.ế.t mới thấy một.”
Giọng Thời Viên trở nên nghiêm túc: “Con hiểu rồi. Mọi người cứ đứng yên, không được di chuyển, cũng không được vào trong, tránh làm hỏng hiện trường. Có ai bị thương không?”
Trịnh Tương Nguyệt nhìn người phụ nữ đang rơi lệ: “Có, nhìn có vẻ bị thương khá nặng… nhưng vẫn đi lại và nói chuyện được, chắc không nghiêm trọng.”
“Vâng, mẹ. Giờ mẹ hệ thống lại những gì biết được rồi gửi qua WeChat cho con, giữ liên lạc. Bọn con sẽ tới ngay. Nhớ tuyệt đối không làm hỏng hiện trường.”
Cúp máy, Thời Viên nhanh ch.óng báo cáo với Tống Vệ An. Tống Vệ An lập tức đặt tập hồ sơ xuống, yêu cầu một đội kỹ thuật hình sự xuất phát.
“Chung cư Tinh Hoa? Khá gần cục.” Trì Hề Quan ngồi ghế sau, nhìn bản đồ. “Chỉ mất khoảng hai mươi phút… À, người báo án là mẹ của cậu à? Chuyện này là sao?”
Thời Viên nhớ lại lời mẹ gửi trong WeChat, bất đắc dĩ: “Mẹ tôi đi làm móng… tình cờ gặp.”
Trì Hề Quan: ?
Trùng hợp đến vậy luôn?
Hai mươi phút sau, Đội hình sự số 1 cùng một đội kỹ thuật hình sự đã có mặt tại căn hộ 1802, tòa 4, chung cư Tinh Hoa.
Dù là ngày làm việc, cư dân không đông, nhưng những người lớn tuổi rảnh rỗi vẫn tò mò trước nhóm cảnh sát mặc đồng phục, hành động nhanh gọn. Họ theo đến chân tòa nhà, nhưng có lẽ vì kiêng dè nên không lên theo.
Một vài người quá hiếu kỳ còn định kéo các nhân viên kỹ thuật hình sự đang chờ thang máy để hỏi han, nhưng đương nhiên không hỏi được gì. Những người này vốn đã quen với tình huống như vậy, nên đều có cách đối phó:
“Vâng? Cháu không nghe rõ.”
“Cháu cũng vừa mới đến thôi.”
“Vâng, vâng, đúng rồi.”
Đại khái là như vậy.
