Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 232: Bận Tối Mặt Tối Mũi

Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:02

“Cô Ưu,” Thời Viên nhìn Ưu Lý Sương đang thẫn thờ, không cho cô ta thêm thời gian suy nghĩ, “lúc cô điều trị tại phòng khám tâm lý Tô thị, cô có từng tham gia nhóm chat bệnh nhân nào không?”

Ưu Lý Sương sực tỉnh, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên: “Có... nhưng sao các anh biết?”

Tim Thời Viên hẫng một nhịp: “Ai là người kéo cô vào nhóm?”

Ưu Lý Sương lắc đầu, trông vẫn rất hoang mang.

“Tôi không biết, đột nhiên một ngày nọ tôi đã ở trong nhóm đó rồi. Lúc thấy khung chat nhảy ra tôi cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vì tên nhóm là ‘Nhóm giao lưu bệnh nhân phòng khám tâm lý Tô thị’ nên tôi không thoát ra. Có điều tôi hầu như không nói chuyện, chỉ xem họ nhắn gì thôi. Họ tán gẫu gần như mỗi ngày, đôi khi thấy phiền tôi còn ẩn thông báo nhóm nữa.”

“Trong nhóm có ai cô quen không?”

“Không có, mọi người đều ẩn danh cả. Ồ, mà cho dù không ẩn danh tôi cũng chẳng quen ai, ngoại trừ bác sĩ Tô và trợ lý đặt lịch hẹn của anh ấy, tôi không biết người nào khác.”

“Cái nhóm đó còn không?”

Ưu Lý Sương suy nghĩ một chút: “Cách đây một thời gian tôi thấy nó giải tán rồi.”

Lăng Vô Ưu hỏi: “Lúc ở trong nhóm, có ai chủ động kết bạn với cô không?”

“Chắc là không đâu...”

Thời Viên mở một bức ảnh trong album, đó là ảnh chụp màn hình danh thiếp WeChat, tên là chữ Z viết hoa, ảnh đại diện là một chiếc l.ồ.ng chim bạc trên nền đen: “Cô từng thấy người này chưa?”

Ưu Lý Sương nhìn vào điện thoại của Thời Viên, đôi mày dần nhíu lại, vẻ suy tư ngày càng rõ rệt: “Tôi... lẽ ra là chưa gặp mới đúng... nhưng tại sao lại cảm thấy quen thuộc như vậy?”

Chưa gặp mà lại thấy quen?

Lăng Vô Ưu nói: “Chẳng lẽ cô gặp người ta trong mơ à?”

Ưu Lý Sương bỗng im lặng một lát: “Cũng không phải là không có khả năng...”

Lăng Vô Ưu: ...

Thời Viên xác nhận lại: “Vậy là cô cảm thấy rất quen, nhưng hoàn toàn không nhớ ra đã gặp ở đâu, đúng không?”

“Vâng... Tôi nhớ rõ là mình chưa từng kết bạn với người này, cũng chưa từng xem danh thiếp của người này. Thứ duy nhất khiến tôi thấy quen là ảnh đại diện, nhưng tôi không nhớ nổi đã nhìn thấy nó ở đâu rồi. Thật kỳ lạ... chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ.”

Chuyện này thì không thể là “trùng hợp” được.

Lăng Vô Ưu và Thời Viên liếc nhìn nhau.

...

Sau khi kết thúc thẩm vấn, Tống Vệ An mở một cuộc họp ngắn.

“Sau hai ngày điều tra, vấn đề cấp bách nhất hiện nay là mối liên hệ giữa vợ của ba nạn nhân. Từ cuộc thẩm vấn vừa rồi của Tiểu Lăng và các đồng chí, có thể xác định Ưu Lý Sương không quen biết hai người kia, còn Nghiêm T.ử Tình và Chu Tư thì có quen biết nhau.”

“Chu Tư kéo Nghiêm T.ử Tình vào nhóm, còn Ưu Lý Sương thì không biết vì sao mình lại vào được, cô ta cũng chưa từng kết bạn với kẻ mang tên Z có hình l.ồ.ng chim bạc kia... Xem ra việc quan trọng nhất hiện giờ vẫn là tìm cho được Chu Tư. Hôm nay Hạt Dưa đã đến trường của Nhậm Thần Thần kiểm tra, thằng bé đã chuyển trường. Tra cứu địa chỉ thường trú và tạm trú của Chu Tư cũng không thấy người. Bây giờ chỉ có thể đợi ngày mai bên nhà mạng làm việc, sau khi cấp trên phê duyệt thì sẽ tiến hành định vị trạm phát sóng.”

Nhắc đến chuyện này, Quan T.ử Bình không nhịn được phàn nàn: “Thiết bị định vị của cục mình vẫn chưa sửa xong sao? Hỏng từ tám đời tám kiếp nào rồi!”

Tống Vệ An cũng rất bất lực: “Đồ đắt tiền nên thủ tục sửa chữa rắc rối lắm, với lại tỷ lệ sử dụng cũng không cao... Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Ngoài việc tìm Chu Tư, còn có túi đồ mà Ưu Lý Sương mang về đêm đó, đến giờ chúng ta vẫn chưa tìm thấy.”

“Theo lời Ưu Lý Sương, bên trong chỉ có một cây t.h.u.ố.c lá và một chai nước tương, vậy tại sao nó lại biến mất? Có phải hung thủ đã mang đi hay không... chuyện này cần phải làm rõ.”

“Còn nữa, việc Thời Viên vừa nhắc tới, làm giám định nhân cách phản xã hội cho Ưu Lý Sương đúng không? Chuyện này phiền cảnh sát Tiểu Ngụy phụ trách nhé.” Tống Vệ An nhìn sang Trì Hề Quan: “Báo cáo phân tích điện thoại của Mao Vĩ Cương và Ưu Lý Sương cậu xem xong chưa?”

Trì Hề Quan vỗ vào xấp giấy trước mặt: “Xem xong rồi, mà coi như xem không công.”

Ý là chẳng tìm được manh mối gì đáng kể.

Quan T.ử Bình chợt nhớ ra: “Tôi nhớ điện thoại của Mao Vĩ Cương hình như có hệ điều hành kép, đã kiểm tra hết chưa?”

“Kiểm tra rồi.” Nhắc đến chuyện này, mặt Trì Hề Quan lập tức tối sầm lại. “Cái hệ thống kia toàn là hồ sơ mua dâm của hắn, trong album ảnh toàn là... ọe... ọe... Mọi người có biết tôi đã phải gian khổ thế nào mới xem hết đống đó không! Ọe...”

Những người còn lại: ... Thật t.h.ả.m.

“Tuy nhiên,” Trì Hề Quan lau miệng, dù thực ra chẳng có chút nước dãi nào, “tôi thấy lịch sử trò chuyện của Ưu Lý Sương với bạn bè cô ta khá thú vị. Nói sao nhỉ, đúng là có vài chỗ khiến người ta cảm thấy rất khác với biểu hiện của cô ta trong phòng thẩm vấn... Lát nữa tôi sẽ tổng hợp thành file rồi gửi vào nhóm, mọi người xem là hiểu ngay.”

“Được, cậu làm nhanh lên.”

“Tôi biết rồi!”

Tống Vệ An dặn dò đơn giản vài câu rồi giải tán cuộc họp, chủ yếu vì Quan T.ử Bình còn phải dẫn theo hai thực tập sinh đi gặp “bạn tốt” của Mao Vĩ Cương. Bây giờ đã là tám giờ rưỡi tối, bọn họ phải lập tức lên đường.

Đúng là bận tối mặt tối mũi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.